Bài 140: Chỉ có sự cứu rỗi mới có thể chữa khỏi.

1. “Chữa khỏi” là một từ không thể áp dụng cho bất kỳ phương thuốc nào mà thế giới chấp nhận là có lợi. Những gì mà thế giới coi là có tác dụng trị liệu chỉ là thứ sẽ làm cho cái thân “tốt hơn.” Khi nó cố gắng chữa lành cái tâm, nó không thấy sự tách biệt khỏi cái thân, nơi nó nghĩ cái tâm tồn tại. Các hình thức chữa lành của nó do đó phải thay thế ảo tưởng bằng ảo tưởng. Một niềm tin vào bệnh tật mang một hình thức khác, và vì vậy bệnh nhân giờ đây nhận thấy mình khỏe mạnh.

2. Anh ấy không được chữa lành. Anh ấy chỉ mơ thấy mình bị bệnh, và trong giấc mơ anh ấy tìm thấy một công thức thần kỳ giúp cho anh ấy khỏe lại. Tuy nhiên anh ấy vẫn chưa thức tỉnh khỏi giấc mơ, và vì thế tâm của anh ấy vẫn y nguyên như trước. Anh ấy chưa nhìn thấy ánh sáng có thể đánh thức anh ấy và kết thúc giấc mơ. Nội dung giấc mơ có gì khác biệt trong thực tại? Một người hoặc ngủ hoặc thức. Không có gì ở giữa.

3. Những giấc mơ hạnh phúc mà Thánh Linh mang lại khác với giấc mơ của thế gian, nơi người ta chỉ có thể mơ mình đang thức. Những giấc mơ mà sự tha thứ cho phép tâm nhận thức không gây ra một dạng giấc ngủ khác, để người mơ lại mơ một giấc mơ khác. Những giấc mơ hạnh phúc của anh ấy là dấu hiệu cho thấy anh ấy bắt đầu nhận ra sự thật. Chúng dẫn từ giấc ngủ đến thức tỉnh nhẹ nhàng, để những giấc mơ không còn nữa. Và do đó chúng chữa khỏi bệnh vĩnh viễn.

4. Sự Chuộc lỗi chữa lành một cách chắc chắn, và chữa khỏi mọi bệnh tật. Vì cái tâm hiểu rằng bệnh tật chỉ là một giấc mơ sẽ không bị đánh lừa bởi các hình thức mà giấc mơ có thể có. Bệnh tật nơi tội lỗi vắng mặt thì không thể đến được, vì nó chỉ là một dạng tội lỗi khác. Sự Chuộc lỗi không chữa lành người bệnh, vì đó không phải là cách chữa trị. Nó làm mất đi cảm giác tội lỗi khiến bệnh tật có thể xảy ra. Và đó mới là cách chữa trị thực sự. Vì bệnh tật giờ đây đã biến mất, không còn gì để nó có thể quay trở lại.

5. Bình an cho anh em, những người đã được chữa lành trong Chúa, và không phải trong những giấc mơ viễn vông. Vì sự chữa lành phải đến từ sự thánh khiết, và sự thánh khiết không thể tìm thấy nơi tội lỗi được ấp ủ. Chúa ngự trong đền thánh. Người bị cấm nơi tội lỗi đã vào. Tuy nhiên, không có nơi nào mà Người không hiện diện. Và do đó, tội lỗi không thể có nơi nào để ẩn náu khỏi sự nhân từ của Người. Không nơi nào mà không có sự thánh khiết, và không nơi nào mà tội lỗi và bệnh tật có thể ở lại.

6. Đây là ý nghĩ có thể chữa khỏi bệnh. Nó không phân biệt giữa những điều hư ảo. Nó cũng không tìm cách chữa lành những gì không bị bệnh, không nhận ra nơi cần được chữa lành. Đây không phải là phép thuật. Đó chỉ đơn thuần là lời kêu gọi đến sự thật, điều không thể không thể không chữa lành và chữa lành mãi mãi. Đó không phải là một ý nghĩ đánh giá một ảo tưởng qua kích thước của nó, vẻ ngoài nghiêm trọng của nó, hay bất cứ thứ gì liên quan đến hình thức của nó. Nó chỉ tập trung vào đó là gì, và biết rằng không có ảo tưởng nào có thể là thật.

7. Hôm nay chúng ta đừng cố gắng tìm cách chữa trị những gì không thể bị bệnh. Chữa lành phải được tìm chỉ ở nơi nó có, rồi áp dụng cho những gì bị bệnh để có thể được chữa khỏi. Không có phương thuốc nào mà thế giới cung cấp có thể tạo ra một sự thay đổi trong bất kỳ điều gì. Cái tâm đem ảo tưởng đến với sự thật thì thực sự thay đổi. Không có sự thay đổi nào ngoài điều này. Vì làm thế nào một ảo tưởng có thể khác với một ảo tưởng khác ngoài những thuộc tính không có thực chất, không có thực tại, không có cốt lõi, và không có gì thực sự khác biệt?

8. Hôm nay chúng ta tìm cách thay đổi suy nghĩ của mình về nguồn gốc của bệnh tật, vì chúng ta tìm cách chữa trị mọi ảo tưởng, chứ không phải một sự thay đổi nào khác giữa chúng. Hôm nay chúng ta sẽ cố gắng tìm thấy nguồn chữa lành, vốn trong tâm chúng ta vì Cha chúng ta đặt nó ở đó cho chúng ta. Nó không xa chúng ta hơn chính chúng ta. Nó gần gủi với chúng ta như chính suy nghĩ của chúng ta; gần đến mức không thể mất được. Chúng ta chỉ cần tìm nó và nó phải được tìm thấy.

9. Chúng ta sẽ không bị đánh lừa ngày hôm nay bởi những gì có vẻ là bệnh tật. Hôm nay chúng ta vượt ra ngoài mọi hiện tướng và đến được nguồn chữa lành, mà không có gì được miễn trừ. Chúng ta sẽ thành công ở mức độ mà chúng ta nhận ra rằng không bao giờ có thể có sự phân biệt có ý nghĩa giữa điều không đúng sự thật và điều cũng không đúng sự thật như nhau. Ở đây không có mức độ, và không có niềm tin nào cho rằng những gì không tồn tại thì đúng hơn ở một số dạng này so với những dạng khác. Tất cả chúng đều sai, và có thể chữa khỏi bởi vì chúng không đúng sự thật.

10. Vì vậy chúng ta cũng vứt bỏ những tấm bùa hộ mệnh, bùa chú và thuốc men, những bài tụng kinh và những thứ phép thuật của chúng ta dưới bất kỳ hình thức nào. Chúng ta sẽ tĩnh lặng và lắng nghe Tiếng nói chữa lành, sẽ chữa khỏi mọi bệnh tật như một, phục hồi sự lành mạnh cho Con Chúa. Không có tiếng nói nào ngoài tiếng nói này có thể chữa khỏi. Hôm nay chúng ta nghe thấy một Tiếng nói duy nhất nói với chúng ta về sự thật, nơi mọi ảo tưởng chấm dứt, và sự bình yên trở lại ngôi nhà vĩnh cữu, yên tĩnh của Chúa.

11. Chúng ta thức dậy khi nghe thấy Người, và để Người nói chuyện với chúng ta năm phút khi ngày mới bắt đầu, và kết thúc một ngày bằng cách lắng nghe lại năm phút nữa trước khi chúng ta đi ngủ. Sự chuẩn bị duy nhất của chúng ta là để những suy nghĩ can thiệp của mình sang một bên, không phải riêng lẻ, mà là tất cả chúng như một. Chúng như nhau. Chúng ta không cần làm cho chúng khác đi, và do đó trì hoãn thời gian khi chúng ta có thể nghe Cha của chúng ta nói chuyện với chúng ta. Chúng ta nghe thấy Người bây giờ. Chúng ta đến với Người hôm nay.

12. Không có gì trong tay để chúng ta bám víu, với trái tim phấn chấn và tâm lắng nghe, chúng ta cầu nguyện:

Chỉ có sự cứu rỗi mới có thể chữa khỏi.

Thưa Cha, xin hãy nói với chúng con để chúng con được chữa lành.

Và chúng ta sẽ cảm thấy sự cứu rỗi che chở chúng ta bằng sự bảo vệ mềm mại, và sự bình yên sâu sắc đến mức không ảo tưởng nào có thể làm xáo trộn tâm của chúng ta, cũng như không đưa ra bằng chứng nào cho chúng ta rằng nó là có thật. Điều này chúng ta sẽ học ngày hôm nay. Và chúng ta sẽ nói lời cầu nguyện để được chữa lành hàng giờ, và dành một phút mỗi khi đồng hồ điểm, để nghe câu trả lời cho lời cầu nguyện của chúng ta đươc ban cho chúng ta khi ta chú ý lắng nghe trong yên lặng và trong niềm vui. Đây là ngày mà sự chữa lành đến với chúng ta. Đây là ngày kết thúc sự tách biệt, và chúng ta nhớ lại mình thực sự là Ai.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự cứu rỗi nói ở đây đó là sự tha thứ và chấp nhận sự chuộc lỗi.

-Sự chữa lành của thế giới là thay thế ảo tưởng bằng ảo tưởng, giữa ảo tưởng về sức khỏe và ảo tưởng về bệnh tật. Một cái thân bị bệnh và một cái thân khỏe mạnh vẫn là một cái thân là ảo tưởng. Đồng nhất với cái thân tương đương với cảm giác tội lỗi cho dù ta nghĩ mình có cơ thể khỏe mạnh hay ốm yếu. Chúng ta muốn thoát khỏi thứ này rằng tôi là một cái thân. Ta là tinh thần và cái thân là một ý tưởng hoặc một biểu tượng trong tâm mà ta có thể sử dụng nhưng nó không phải là ta.

Bài 139: Ta sẽ chấp nhận sự Chuộc lỗi cho chính mình.

1. Đây là sự kết thúc của sự lựa chọn. Vì ở đây chúng ta đi đến quyết định chấp nhận chính mình như Chúa đã tạo nên chúng ta. Và sự lựa chọn là gì ngoài sự không chắc chắn về chúng ta là gì? Không có nghi ngờ nào mà không bắt nguồn từ đây. Không có câu hỏi nào ngoài việc phản ảnh điều này. Không có xung đột nào mà không dẫn đến câu hỏi đơn giản, duy nhất, “Ta là gì?”

2. Tuy nhiên ai có thể hỏi câu hỏi này ngoại trừ người đã từ chối thừa nhận chính mình? Chỉ có từ chối chấp nhận chính mình mới làm cho câu hỏi có vẻ chân thành. Điều duy nhất mà bất kỳ sinh vật nào có thể biết chắc chắn là nó là gì. Từ điểm chắc chắn này, nó nhìn những thứ khác cũng chắc chắn như chính nó.

3. Không chắc chắn về anh em phải là gì là sự tự lừa dối trên quy mô quá rộng lớn, mức độ nghiêm trọng của nó khó có thể hình dung được. Sống mà không biết chính mình là tin rằng anh em đã thực sự chết. Vì cuộc sống là gì ngoại trừ việc là chính mình, và cái gì ngoài anh em có thể sống thay vào đó? Ai là người nghi ngờ? Anh ấy nghi ngờ điều gì? Anh ấy hỏi ai? Ai có thể trả lời anh ấy?

4. Anh ấy chỉ tuyên bố rằng anh ấy không phải là chính mình, và vì thế, là cái gì đó khác, trở thành người hỏi cái gì đó khác là gì. Tuy nhiên anh ấy không bao giờ có thể sống được trừ khi anh ấy biết câu trả lời. Nếu anh ấy hỏi như thể anh ấy không biết, điều đó chỉ cho thấy anh ấy không muốn là chính mình. Anh ấy đã chấp nhận nó vì anh ấy đang sống; đã phán xét chống lại nó và phủ nhận giá trị của nó, và đã quyết định rằng anh ấy không biết điều chắc chắn duy nhất mà nhờ đó anh ấy sống.

5. Vì vậy, anh ấy trở nên không chắc chắn về cuộc sống của mình, vì nó là gì đã bị anh phủ nhận. Chính vì sự từ chối này mà anh em cần sự Chuộc lỗi. Sự từ chối của anh em không làm thay đổi anh em là gì. Nhưng anh em đã phân chia tâm của mình thành cái biết và không biết sự thật. Anh em là chính mình. Không còn nghi ngờ gì nữa về điều này. Tuy nhiên anh em vẫn nghi ngờ điều đó. Nhưng anh em không hỏi phần nào trong anh em có thể thực sự nghi ngờ chính mình. Nó thực sự không thể là một phần trong anh em đặt câu hỏi này. Vì nó hỏi người biết câu trả lời. Nếu nó là một phần của anh em, vậy thì sự chắc chắn sẽ là không thể.

6. Sự Chuộc lỗi khắc phục ý tưởng kỳ lạ cho rằng có thể nghi ngờ chính mình, và không chắc chắn về mình thực sự là gì. Đây là chiều sâu của sự điên rồ. Tuy nhiên đó là câu hỏi phổ biến của thế giới. Điều này có nghĩa là gì ngoại trừ thế giới là điên rồ? Tại sao lại chia sẻ sự điên rồ của nó với niềm tin đáng buồn rằng những gì phổ biến ở đây là đúng?

7. Không có gì thế giới tin là đúng. Đó là một nơi có mục đích trở thành một ngôi nhà nơi những người cho rằng họ không biết chính mình có thể đến để đặt câu hỏi họ là gì. Và họ sẽ trở lại cho đến khi sự Chuộc lỗi được chấp nhận, và họ học được rằng không thể nghi ngờ chính mình, và không biết được mình là gì.

8. Chỉ có thể yêu cầu anh em chấp nhận, vì anh em là gì là chắc chắn. Nó được đặt mãi mãi trong Tâm thánh của Chúa, và trong tâm của anh em. Nó vượt xa mọi nghi ngờ và thắc mắc rằng việc hỏi nó phải là gì là tất cả bằng chứng anh em cần để cho thấy rằng anh em tin vào sự mâu thuẫn rằng anh em không biết những gì anh em không thể không biết. Đây là một câu hỏi, hay một tuyên bố phủ nhận chính nó trong câu nói đó? Chúng ta đừng cho phép tâm thánh của mình bận tâm với những suy tư vô nghĩa như thế này.

9. Chúng ta có một nhiệm vụ ở đây. Chúng ta không đến để củng cố sự điên rồ mà chúng ta từng tin tưởng. Chúng ta đừng quên mục tiêu mà chúng ta đã chấp nhận. Chúng ta đến để đạt được nhiều hơn là chỉ hạnh phúc của riêng mình. Những gì chúng ta chấp nhận là chúng ta đang tuyên bố mọi người phải như vậy, cùng với chúng ta. Đừng làm anh em mình thất vọng, hoặc anh em sẽ làm thất vọng chính mình. Hãy nhìn họ một cách yêu thương, để họ có thể biết rằng họ là một phần của anh em, và anh em là một phần của họ.

10. Sự Chuộc lỗi dạy về điều này, và chứng minh rằng sự Đồng nhất của Con Chúa là không bị ảnh hưởng bởi niềm tin của anh ấy rằng anh ấy không biết mình là gì. Hôm nay hãy chấp nhận sự Chuộc lỗi, không phải để thay đổi thực tại mà chỉ là chấp nhận sự thật về chính mình, và hãy bước đi vui mừng trong Tình yêu thương vô tận của Chúa. Chỉ có điều này chúng ta được yêu cầu thực hiện. Chỉ có điều này chúng ta sẽ làm ngày hôm nay.

11. Năm phút buổi sáng và buổi tối chúng ta sẽ dành hết tâm của chúng ta cho nhiệm vụ ngày hôm nay. Chúng ta bắt đầu với việc xem lại nhiệm vụ của chúng ta là gì:

Ta sẽ chấp nhận sự Chuộc lỗi cho chính mình,

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

Chúng ta không đánh mất cái biết mà Chúa đã ban cho chúng ta khi Người tạo nên chúng ta giống như Người. Chúng ta có thể ghi nhớ điều này cho tất cả mọi người, vì trong sự tạo dựng tất cả tâm đều là một. Và trong ký ức của chúng ta là sự nhớ lại những người anh em của chúng ta thực sự thân thương với chúng ta như thế nào, mỗi tâm đều là một phần của chúng ta như thế nào, họ thực sự trung thành với chúng ta như thế nào, và Tình yêu thương của Cha chúng ta bao gồm tất cả họ như thế nào.

12. Để tạ ơn vì tất cả tạo phẩm, Nhân danh Đấng tạo dựng và sự Đồng Nhất của Người với mọi khía cạnh của tạo phẩm, chúng ta lặp lại sự cống hiến của mình cho mục đích của chúng ta mỗi giờ ngày hôm nay, khi chúng ta gạt bỏ mọi suy nghĩ có thể làm chúng ta sao lãng khỏi mục tiêu thánh của mình. Trong vài phút, hãy để tâm của anh em được xóa sạch khỏi mọi mạng nhện ngớ ngẩn mà thế giới muốn dệt quanh Con thánh của Chúa. Và học được bản chất mong manh của những sợi xích dường như ngăn cách cái biết về chính mình khỏi nhận thức của anh em, khi anh em nói:

Ta sẽ chấp nhận Sự Chuộc lỗi cho chính mình,

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự chuộc lỗi là gì? Đó là sự sửa chữa nỗi sợ hãi trong tâm chúng ta bởi Thánh Linh, rất đơn giản, không phải là điều gì lớn, phức tạp. Ngay khoảnh khắc ấy, có thể chỉ trong chưa đầy một giây, nếu chúng ta hết lòng chấp nhận, hay nhận được sự sửa chữa nỗi sợ hãi trong tâm thì đó là sự chuộc lỗi, đó là sự tha thứ thực sự. Nó rất đơn giản nhưng cái tôi sẽ bảo vệ chống lại điều này bởi vì nó biết thời điểm chúng ta thực sự chấp nhận sự chuộc lỗi trong tâm chúng ta, nó không còn tồn tại cho đến thời điểm tiếp theo khi chúng ta lại chấp nhận hệ thống suy nghĩ của cái tôi, chấp nhận cái ta không có thật.

-Chúng ta là tình yêu thương, tâm chúng ta là tâm của Chúa và vì vậy sự sợ hãi và những hình ảnh của nó là cách chúng ta bảo vệ trước sự thật rằng chúng ta là tình yêu và chúng ta là một với Chúa. Vai trò của ta ở đây là tha thứ và chấp nhận sự chuộc lỗi, đó là việc loại bỏ nỗi sợ hãi. Sự thật luôn hiện diện và vận hành nhưng vì nỗi sợ hãi mà chúng ta giữ trong tâm nên ta không nhận ra.

-Nỗi sợ hãi đó là tất cả những gì chúng ta đang giải quyết và tất nhiên điều làm nảy sinh nỗi sợ hãi đó là niềm tin vô thức rằng chúng ta đã phạm tội và tách biệt khỏi Chúa cũng như tất cả anh chị em của mình và do đó chúng ta đáng bị trừng phạt. Đó là niềm tin điên rồ của cái tôi. Trong sự thật, sự tách biệt là điều không thể xảy ra và chúng ta vẫn mãi mãi thánh khiết như Chúa đã tạo nên chúng ta.

-Thế giới là nơi mà những người cho rằng họ không biết chính họ đến để đặt câu hỏi họ là ai. Và họ sẽ lại đến [tái sinh] cho đến khi sự Chuộc lỗi được chấp nhận và họ học được rằng không thể nghi ngờ chính mình và không nhận thức được mình là ai. Câu nói đó gợi ý mạnh mẽ rằng ảo tưởng về sự tái sinh trong ảo tưởng về thời gian là đang xảy ra.

Bài 138: Thiên đường là quyết định ta phải đưa ra

1. Ở thế giới này, Thiên đường là một lựa chọn, bởi vì ở đây chúng ta tin có những lựa chọn thay thế để lựa chọn. Chúng ta nghĩ rằng mọi thứ đều có mặt đối lập, và những gì chúng ta muốn chúng ta sẽ chọn. Nếu Thiên đường tồn tại thì cũng phải có địa ngục, vì sự mâu thuẫn là cách chúng ta tạo ra những gì chúng ta nhận thức, và những gì chúng ta nghĩ là có thật.

2. Tạo phẩm không biết đến điều đối lập. Nhưng ở đây là phần đối lập của những gì có “thật.” Chính nhận thức kỳ lạ này về sự thật làm cho việc lựa chọn Thiên đường dường như giống như việc từ bỏ địa ngục. Thực sự không phải như vậy. Tuy nhiên, những gì là thật trong tạo phẩm của Chúa không thể vào đây cho đến khi nó được phản ảnh dưới một hình thức nào đó mà thế giới có thể hiểu được. Sự thật không thể đến nơi mà nó chỉ có thể được nhận thức bằng nỗi sợ hãi. Vì điều này sẽ là sai lầm khi sự thật có thể được đưa đến ảo tưởng. Sự đối lập làm cho sự thật không được chào đón, và nó không thể đến được.

3. Lựa chọn là lối thoát hiển nhiên khỏi những gì có vẻ là đối lập. Sự quyết định cho phép một trong những mục tiêu xung đột trở thành mục tiêu để nỗ lực và sử dụng thời gian. Không có quyết định, thời gian chỉ là sự lãng phí và công sức bị tiêu tan. Nó được bỏ ra mà không có gì đền đáp, và thời gian trôi qua mà không có kết quả. Không có cảm giác đạt được, vì không có gì được hoàn thành; không học được gì.

4. Anh em cần được nhắc nhở rằng anh em nghĩ là có hàng ngàn lựa chọn đang đứng trước anh em, trong khi thực sự chỉ có một lựa chọn để thực hiện. Và ngay cả điều này cũng chỉ có vẻ là một lựa chọn. Đừng bối rối với mọi nghi ngờ mà vô số các quyết định sẽ gây ra. Anh em chỉ đưa ra một quyết định. Và khi quyết định đó được thực hiện, anh em sẽ nhận ra rằng đó không hề là một lựa chọn. Vì sự thật là sự thật và không có cái gì khác là sự thật. Không có cái đối lập để chọn thay vào đó. Không có gì mâu thuẫn với sự thật.

5. Lưa chọn phụ thuộc vào việc học. Và sự thật không thể học được mà chỉ được nhận ra. Trong sự công nhận, sự chấp nhận của nó nằm ở đó, và khi nó được chấp nhận thì nó được biết đến. Nhưng cái biết nằm ngoài mục tiêu mà chúng ta tìm cách giảng dạy trong khuôn khổ của khóa học này. Mục tiêu của chúng ta là giảng dạy, có thể đạt được thông qua việc học cách tiếp cận chúng, chúng là gì, và chúng mang lại những gì cho anh em. Các quyết định là kết quả của quá trình học tập của anh em, vì chúng dựa vào những gì anh em đã chấp nhận là sự thật về anh em là gì, và những gì anh em cần phải có.

6. Trong thế giới vô cùng phức tạp này, Thiên đường dường như mang hình thức của một sự lựa chọn, thay vì chỉ đơn thuần là nó. Trong tất cả những sự lựa chọn anh em đã cố gắng thực hiện, đây là lựa chọn đơn giản nhất, dứt khoát nhất và là nguyên mẫu cho tất cả những lựa chọn còn lại, là lựa chọn giải quyết mọi quyết định. Nếu anh em có thể quyết định phần còn lại, thì vấn đề này vẫn chưa được giải quyết. Nhưng khi anh em giải quyết vấn đề này, những vấn đề khác phải được giải quyết theo, vì mọi quyết định chỉ che giấu quyết định này bằng cách mang nhiều hình thức khác nhau. Đây là sự lựa chọn cuối cùng và duy nhất trong đó sự thật được chấp nhận hoặc phủ nhận.

7. Vì vậy, hôm nay chúng ta bắt đầu xem xét sự lựa chọn mà thời gian được tạo ra để giúp chúng ta thực hiện. Đó là mục đích thánh của nó, giờ đây được chuyển đổi từ ý định mà anh em đã đặt ra cho nó; rằng nó phải là một phương tiện để chứng minh địa ngục là có thật, hy vọng biến thành tuyệt vọng, và chính sự sống cuối cùng phải bị cái chết chiến thắng. Chỉ trong cái chết, những điều đối lập mới được giải quyết, vì chấm dứt sự đối lập là chết. Và do đó, sự cứu rỗi phải được coi là cái chết, vì cuộc sống được coi là xung đột. Giải quyết xung đột cũng là kết thúc cuộc đời của anh em. 

8. Những niềm tin điên rồ này có thể chiếm giữ trong vô thức một cách mãnh liệt, và khiến tâm của anh em luôn khiếp sợ và lo lắng mạnh đến mức nó sẽ không từ bỏ ý tưởng về sự bảo vệ của chính nó. Nó phải được cứu khỏi sự cứu rỗi, bị đe dọa an toàn, và được bảo vệ bằng phép thuật để chống lại sự thật. Và những quyết định này được đưa ra mà không hề hay biết, để giữ chúng an toàn không bị xáo trộn; vượt ra ngoài sự nghi vấn, lý lẽ và nghi ngờ.

9. Thiên đường được chọn một cách có ý thức. Không thể đưa ra lựa chọn cho đến khi những lựa chọn thay thế được nhìn thấy và hiểu một cách chính xác. Tất cả những gì được che giấu trong bóng tối phải được đưa ra để hiểu, được phán xét một lần nữa, lần này với sự giúp đỡ của Thiên đường. Và tất cả những sai lầm trong phán xét mà tâm đã mắc phải trước đây đều có thể sửa chữa, khi sự thật bác bỏ chúng là vô căn cứ. Bây giờ chúng không có tác dụng. Chúng không thể bị che giấu, bởi vì sự hư vô của chúng đã được nhận ra.

10. Lựa chọn có ý thức về Thiên đường cũng chắc chắn như việc kết thúc nỗi sợ hãi về địa ngục, khi nó được đưa lên khỏi lá chắn bảo vệ của sự thiếu nhận thức, và được đem ra ánh sáng. Ai có thể quyết định giữa cái được thấy rõ ràng và cái không được nhận ra? Tuy nhiên, ai có thể thất bại trong việc lựa chọn giữa các phương án thay thế khi chỉ có một phương án được coi là có giá trị; cái kia như một thứ hoàn toàn vô giá trị, một nguồn gốc của cảm giác tội lỗi và đau đớn chỉ được tưởng tượng ra? Ai chần chừ khi đưa ra một lựa chọn như thế này? Và chúng ta có nên do dự khi lựa chọn trong hôm nay?

11. Chúng ta lựa chọn Thiên đường khi thức dậy, và dành năm phút để đảm bảo rằng chúng ta đã đưa ra một quyết định đúng đắn. Chúng ta nhận ra rằng chúng ta đưa ra một lựa chọn có ý thức giữa những gì tồn tại và những gì không có gì ngoài vẻ bề ngoài của sự thật. Bản thể giả tạo của nó, được đưa đến những gì có thật, mong manh và trong suốt dưới ánh sáng. Giờ đây, nó không còn là nỗi kinh hoàng nữa, vì những gì đã trở nên to lớn, báo thù, tàn nhẫn với lòng hận thù, đòi hỏi sự tối tăm vì sợ hãi phải được đầu tư vào đó. Bây giờ nó được nhận ra chỉ là một sai lầm ngớ ngẩn, tầm thường.

12. Trước khi nhắm mắt ngủ đêm nay, chúng ta khẳng định lại sự lựa chọn mà chúng ta đã thực hiện mỗi giờ trước đó. Và bây giờ chúng ta dành năm phút cuối cùng trong ngày cho quyết định mà ta đã thức dậy cùng nó. Khi mỗi giờ trôi qua, chúng ta tuyên bố lựa chọn của mình một lần nữa, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi yên tĩnh để duy trì sự lành mạnh. Và cuối cùng chúng ta kết thúc một ngày bằng điều này, thừa nhận chúng ta đã chọn chỉ những gì chúng ta muốn.

Thiên đường là quyết định ta phải đưa ra.

Ta đưa ra quyết định đó ngay bây giờ, và sẽ không thay đổi tâm ta,

Bởi vì đó là điều duy nhất ta muốn.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ở đây trong thế giới này, chúng ta có tất cả những lựa chọn mà cái tôi sẽ đưa ra giữa những gì nó coi là những ảo tưởng tích cực, điều mà nó muốn, và những ảo tưởng tiêu cực mà nó muốn cố gắng tự bảo vệ mình chống lại. Trên thực tế, một cách vô thức, nó đang thu hút bất cứ thứ gì nó chống lại trong ảo tưởng.

-Vì vậy tất cả các quyết định trong ảo tưởng đều được đưa ra giữa cái gọi là ảo tưởng tích cực hay tốt và cái gọi là ảo tưởng tiêu cực hay xấu, bởi vì chúng ta sẽ không bao giờ muốn có cái ngã ảo hay cái ta không có thật này trừ khi cái tôi đã thuyết phục chúng ta rằng trong khi thế giới này có thảm họa, bệnh tật, thiếu thốn, đau đớn và cái chết thì nó cũng có tình yêu đặc biệt, tình yêu độc quyền, du lịch và những thành tựu cũng như khả năng sáng tạo ngoài Chúa, không có điều nào là sự thật.

-Vì vậy nó khiến chúng ta tin rằng có điều tốt và điều xấu ở trong giấc mơ này nhưng nếu chúng ta nhận ra một khi tâm chìm vào giấc ngủ và mơ ra giấc mơ mà toàn bộ giấc mơ được khẳng định thực chất của nó là cảm giác tội lỗi và sợ hãi thì ngay cả khi đó là điều tích cực, nó vẫn có cảm giác tội lỗi và sợ hãi làm nền tảng. Do đó, bất cứ điều gì xảy ra ở đây cho dù chúng ta nghĩ rằng chúng ta trân trọng nó đến mức nào thì đó thực sự là nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi được ngụy trang. Và chỉ những gì Chúa tạo ra trong tâm Chúa, chúng ta mới có thể trải nghiệm bất cứ điều gì có thật nơi cảm giác tội lỗi và sợ hãi không tồn tại.

-Cái tôi không thể hiểu được điều đó bởi vì hệ thống suy nghĩ của nó được khẳng định dựa trên niềm tin vào sự đối lập giữa sinh và tử, bệnh tật và sức khỏe, giàu có và nghèo đói…

-Những gì chúng ta làm trong giấc mơ này là trong khi chúng ta vẫn đang bị thôi miên bằng cách lựa chọn giữa những ảo tưởng tốt và xấu và chúng ta nghĩ rằng đó là số phận của chúng ta trong cuộc sống, chúng ta cũng sẽ tin rằng Chúa có thể bước vào ảo tưởng, và Người có thể làm cho những ảo tưởng của chúng ta tốt hơn.

-Đó là tất cả những gì mà lời cầu nguyện của con người hướng tới cho đến khi ta nhận ra lời cầu nguyện thực sự là như thế nào. Lời cầu nguyện của con người là xin Chúa hãy giúp tôi, giúp tôi khỏe hơn, làm ơn mang cho tôi một công việc tốt, làm ơn mang tiền cho tôi, làm ơn mang cho tôi một người bạn đời, giống như chúng ta đang cầu xin Chúa bước vào ảo tưởng và điều đó là không thể. Sự thật không thể bước vào ảo tưởng mà chỉ có ảo tưởng được đem ra sự thật để tan biến trước ánh sáng của nó.

-Vì vậy lời cầu nguyện đích thực không phải là yêu cầu cái thực đi vào cái không thực mà là định vị chính mình trong Chúa. Hãy tha thứ cho sự tách biệt và xác định chính mình, hãy khẳng định và thừa nhận ta và Cha ta là một. Ta là một ý tưởng trong tâm Chúa và đây là trạng thái tự nhiên của ta. Vì vậy khi tâm được chữa lành và ta biết rõ ta là một với Chúa, Đấng dồi dào, ta là một trong Chúa trọn vẹn, đó là sức khỏe. Đó là lời cầu nguyện đươc đáp lại. Chúng ta không cố gắng lôi kéo Chúa vào những gì chưa từng có để sửa chữa những ảo tưởng của chúng ta, tạo nên một giấc mơ đẹp hơn, một ảo tưởng tốt hơn.

Bài 137: Khi ta được chữa lành, ta không được chữa lành một mình.

1. Ý tưởng hôm nay vẫn là ý tưởng trung tâm mà sự cứu rỗi dựa vào. Vì chữa lành là điều ngược lại với mọi ý tưởng của thế giới tập trung vào bệnh tật và các trạng thái riêng biệt. Bệnh tật là sự xa lánh người khác, và ngừng kết nối. Nó trở thành cánh cửa đóng lại với một ngã riêng biệt, và giữ cho nó bị cô lập và đơn độc.

2. Bệnh tật là sự cô lập. Vì nó dường như giữ cho một cái ngã tách biệt khỏi tất cả các phần còn lại, để chịu đựng những gì mà người khác không cảm thấy. Nó trao cho cái thân sức mạnh cuối cùng để biến sự tách biêt thành có thật, và giam giữ cái tâm trong nhà tù đơn độc, bị chia cắt và giữ thành từng mảnh trong một bức tường rắn chắc của xác thịt bị bệnh mà nó không thể vượt qua.

3. Thế giới tuân theo những quy luật mà bệnh tật phục tùng, nhưng sự chữa lành hoạt động ngoài những quy luật đó. Không ai có thể được chữa lành một mình. Trong bệnh tật anh ấy phải tách rời và tách biệt. Nhưng chữa lành là quyết định của chính anh ấy để trở thành một lần nữa, và chấp nhận Ngã của mình với tất cả các phần của Nó còn nguyên vẹn và không bị tấn công. Trong bệnh tật, Ngã của anh ấy dường như bị chia cắt, và không có sự hợp nhất mang lại cho Nó sự sống. Nhưng sự chữa lành được thực hiện khi anh ấy thấy cái thân không có sức mạnh để tấn công sự Đồng nhất phổ quát của Con Chúa.

4. Bệnh tật sẽ chứng minh rằng lời nói dối phải là sự thật. Nhưng sự chữa lành chứng tỏ sự thật là thật. Sự tách biệt mà bệnh tật sẽ áp đặt chưa bao giờ thực sự xảy ra. Được chữa lành chỉ đơn giản là chấp nhận những gì luôn là sự thật đơn giản, và sẽ luôn giữ nguyên như nó mãi mãi như vậy. Tuy nhiên, những con mắt quen với ảo tưởng phải được chỉ ra những gì chúng nhìn thấy là sai. Vì vậy, sự chữa lành, không bao giờ sự thật cần đến, phải chứng tỏ rằng bệnh tật là không có thật.

5. Do đó, việc chữa lành có thể được gọi là giấc mơ đối lập, hủy bỏ giấc mơ về bệnh tật nhân danh sự thật, nhưng không phải trong chính sự thật. Giống như sự tha thứ bỏ qua mọi tội lỗi chưa từng thực hiện, chữa lành chỉ loại bỏ những ảo tưởng chưa xảy ra. Giống như thế giới thực sẽ xuất hiện để thay thế những gì chưa từng tồn tại, chữa lành chỉ mang lại sự phục hồi cho các trạng thái tưởng tượng và những ý tưởng sai lầm mà các giấc mơ thêu dệt thành những hình ảnh về sự thật.

6. Tuy nhiên đừng nghĩ rằng chữa lành là không xứng đáng với chức năng của anh em ở đây. Vì những gì ngược với Christ trở nên mạnh mẽ hơn Christ đối với những người mơ rằng thế giới là có thật. Cái thân dường như rắn chắc và ổn định hơn tâm. Và tình yêu trở thành một giấc mơ, trong khi nỗi sợ hãi vẫn là một thực tế có thể nhìn thấy, biện minh và hiểu đầy đủ.

7. Giống như sự tha thứ xua tan mọi tội lỗi và thế giới thực sẽ thay thế những gì anh em đã tạo ra, nên việc chữa lành phải thay thế những ảo tưởng về bệnh tật mà anh em ôm giữ trước sự thật đơn giản. Khi bệnh tật đã được nhìn thấy biến mất bất chấp mọi quy luật cho rằng nó không thể không có thật, thì các câu hỏi đã được trả lời. Và các quy luật không còn được trân trọng và tuân theo nữa.

8. Chữa lành là tự do. Vì nó chứng tỏ giấc mơ sẽ không thắng được sự thật. Chữa lành được chia sẻ. Và bởi thuộc tính này nó chứng minh rằng những luật không giống như các luật cho rằng bệnh tật là không thể tránh khỏi thì mạnh hơn những luật đối nghịch bệnh hoạn của chúng. Chữa lành là sức mạnh. Vì qua bàn tay nhẹ nhàng của nó đã khắc phục được sự yếu đuối, và những tâm bị ngăn cách trong một cái thân được tự do kết nối với những tâm khác, để trở nên mạnh mẽ mãi mãi.

9. Sự chữa lành, sự tha thứ, và sự vui vẻ trao đổi tất cả thế giới đau buồn để lấy một thế giới nơi nỗi buồn không thể xâm nhập, là những phương tiện qua đó Thánh Linh thúc giục anh em đi theo Ngài. Những bài học nhẹ nhàng của Ngài dạy anh em có thể dễ dàng được cứu rỗi như thế nào; anh em cần thực tập ít biết bao để luật của Ngài thay thế những thứ luật anh em đã đặt ra để giam mình làm tù nhân cho đến chết. Cuộc sống của Ngài trở thành của anh em, khi anh em mở rộng sự giúp đỡ nhỏ bé mà Ngài yêu cầu để giải thoát anh em khỏi mọi thứ từng gây cho anh em đau đớn.

10. Và khi anh em để cho chính mình được chữa lành, anh em sẽ thấy tất cả những người xung quanh anh em, những người lướt qua tâm anh em, những người anh em tiếp xúc hay những người dường như không có liên hệ gì với anh em, đều được chữa lành cùng với anh em. Có lẽ anh em sẽ không nhận ra tất cả họ, cũng như không nhận ra sự cống hiến của anh em dành cho toàn thế giới tuyệt vời như thế nào, khi anh em để sự chữa lành đến với anh em. Nhưng anh em không bao giờ được chữa lành một mình. Và vô số người sẽ nhận được món quà mà anh em nhận được khi anh em được chữa lành.

11. Những người được chữa lành trở thành công cụ chữa lành. Thời gian cũng không trôi qua giữa khoảnh khắc họ được chữa lành và tất cả những ân sủng chữa lành được ban cho họ để cho đi. Những gì trái ngược với Chúa không tồn tại, và người không chấp nhận nó trong tâm mình trở thành nơi trú ẩn nơi những người mỏi mệt có thể ở lại để nghỉ ngơi. Vì ở đây là sự thật được ban tặng, và ở đây là tất cả những ảo tưởng được đưa ra sự thật.

12. Anh em sẽ không cung cấp nơi trú ẩn cho Ý muốn của Chúa sao? Anh em chỉ mời Ngã của anh em ở nhà. Và lời mời này có thể nào bị từ chối không? Hãy cầu xin điều không thể tránh khỏi xảy ra, và anh em sẽ không bao giờ thất bại. Sự lưa chọn còn lại chỉ là yêu cầu những gì không thể có trở thành có, và điều này không thể thành công. Hôm nay chúng ta cầu xin chỉ sự thật mới chiếm giữ tâm của chúng ta; rằng những ý nghĩ chữa lành ngày này sẽ lan ra từ điều đã được chữa lành đến điều cần được chữa lành, biết rằng cả hai sẽ xảy ra như một.

13. Chúng ta sẽ nhớ, khi giờ đã điểm, chức năng của chúng ta là để cho tâm của chúng ta được chữa lành, để chúng ta có thể mang sự chữa lành đến với thế giới, đổi lời nguyền lấy phước lành, nỗi đau lấy niềm vui, và sự tách biệt để lấy sự bình an của Chúa. Không phải một phút mỗi giờ cũng đáng để bỏ ra để nhận được một món quà như thế này sao? Không phải một ít thời gian là một chi phí nhỏ đưa ra để lấy món quà của tất cả mọi thứ sao?

14. Tuy nhiên chúng ta phải chuẩn bị để đón nhận một món quà như vậy. Và vì vậy chúng ta sẽ bắt đầu ngày mới với điều này, và dành mười phút cho những suy nghĩ này mà chúng ta cũng sẽ kết thúc vào buổi tối hôm nay.

Khi ta được chữa lành ta không được chữa lành một mình.

Và ta sẽ chia sẻ sự chữa lành của ta với thế giới,

Để bệnh tật có thể bị loại hẳn khỏi tâm Con một của Chúa, Đấng là Ngã duy nhất của ta.

15. Hãy để sự chữa lành đến qua anh em ngay hôm nay. Và khi anh em nghỉ ngơi trong yên tĩnh, hãy sẵn sàng cho đi như anh em nhận được, chỉ giữ những gì anh em cho đi, và đón nhận Lời Chúa để thay thế cho mọi suy nghĩ ngớ ngẩn từng được tưởng tượng. Bây giờ chúng ta cùng nhau đến để chữa lành tất cả những người bị bệnh, và ban phước lành nơi có sự tấn công. Chúng ta cũng sẽ không để chức năng này bị lãng quên khi mỗi giờ trong ngày trôi qua, ghi nhớ mục đích của chúng ta với ý nghĩ này:

Khi ta được chữa lành ta không được chữa lành một mình.

Và ta sẽ ban phước cho anh em của ta, vì ta sẽ được chữa lành với họ, như họ được chữa lành với ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Bệnh tật là sự bảo vệ chống lại cái toàn thể, sự hợp nhất, ta cảm thấy mình bị ngăn cách khỏi cái toàn thể đằng sau những luật mà ta không thể vượt qua, với nỗi đau tưởng chừng như không thể nào vượt qua. Ta đừng thất vọng. Chúa không tạo ra điều này. Và nếu ta để Thánh Linh sử dụng điều này vì ta, Ngài sẽ thanh lọc và nâng ta lên một tình yêu mà hiện tại ta chưa biết. Tình yêu đó ta sợ hãi nhưng vẫn giữ tất cả những gì ta hằng khao khát trong ký ức về quê nhà, một tình yêu sẽ không bao giờ rời xa ta, không bao giờ bỏ rơi ta, nó xóa bỏ ngay cả ý niệm rằng ta có thể đau đớn, bệnh tật, nhỏ bé, lạc lối, cô lập hoặc bất hạnh.

-Chỉ có tâm cần được chữa lành và trong sự hợp nhất của chúng ta, trong trạng thái cảm giác của sự toàn vẹn Tâm sẽ được chữa lành, cái thân sẽ được chữa lành theo. Ta không cần phải lo lắng gì về cái thân và những gì nó đang làm, lẩm bẩm hay la hét, điều đó không thành vấn đề.

-Chúng ta đang học cách áp dụng một quy luật cơ bản ở đây trong giấc mơ để đánh sập giấc mơ và đó là nhìn vượt qua hiện tướng của bất kỳ nghịch cảnh nào và bệnh tật là một trong những điều này. Chúng ta phải nhìn vượt qua ảo tưởng và đó là sự tha thứ. Chúng ta phải học cách bình tĩnh khi đối mặt với bất kỳ ảo tưởng nào mà cái tôi đang ném vào chúng ta và không có thứ bậc ảo tưởng nào cả. Tất cả chúng đều giống nhau, đều là ảo tưởng. Và đó là lý do không có thứ tự khó khăn trong phép lạ.

-Cái tôi là hệ thống suy nghĩ phòng thủ chống lại ánh sáng và tình yêu thương của Chúa. Ta càng đến gần hơn để biết Ngã của mình, cái tôi sẽ triển khai tuyến phòng thủ cuối cùng của nó và nó sẽ sử dụng hết khả năng của mình, sử dụng cái thân để chứng minh rằng ta là một cái thân và nó sẽ sử dụng mối đe dọa lớn nhất của nó trong giấc mơ này, nó ném điều tồi tệ nhất vào ta. Và vì vậy ta cần vững vàng và biết rõ nó hoạt động như thế nào. Đó sẽ không là một cú sốc đối với ta, vẫn chỉ là ảo tưởng.

Bài 136: Bệnh tật là sự bảo vệ chống lại sự thật.

1. Không ai có thể chữa lành trừ khi anh ấy hiểu mục đích của bệnh tật. Vì khi ấy anh ấy cũng hiểu mục đích của nó không có ý nghĩa gì. Không có nguyên nhân và không có bất kỳ ý định có ý nghĩa nào, nó hoàn toàn không thể xảy ra. Khi điều này được nhìn thấy, việc chữa lành sẽ tự động diễn ra. Nó xua tan ảo tưởng vô nghĩa này bằng cùng một cách tiếp cận đưa tất cả chúng đến sự thật, và chỉ để chúng ở đó để biến mất.

2. Bệnh tật không phải là ngẫu nhiên. Giống như tất cả các biện pháp phòng vệ, nó là một công cụ điên rồ để tự lừa dối bản thân. Và giống như tất cả những thứ còn lại, mục đích của nó là để che giấu thực tại, tấn công nó, thay đổi nó, khiến nó trở nên vô dụng, làm biến dạng nó, bóp méo nó, hay biến nó thành một đống nhỏ những bộ phận bị tháo rời. Mục đích của mọi biện pháp phòng vệ là để giữ cho sự thật không còn nguyên vẹn. Các bộ phận được nhìn thấy như thể mỗi bộ phận là một tổng thể bên trong chính nó.

3. Việc phòng thủ không phải là vô ý, cũng không phải được thực hiện mà không có nhận thức. Chúng là bí mật, chiếc đũa phép thuật mà anh em sẽ vẫy khi sự thật dường như đe dọa những gì anh em tin tưởng. Chúng dường như là vô thức chỉ vì anh em chọn sử dụng chúng một cách nhanh chóng. Trong giây phút đó, thậm chí ít hơn, khi sự lựa chọn được đưa ra, anh em nhận ra chính xác những gì anh em sẽ cố gắng làm, và sau đó tiêp tục nghĩ rằng việc đó đã được thực hiện.

4. Ai ngoài chính anh em đánh giá mối đe dọa, quyết định thoát khỏi là cần thiết, và thiết lập một loạt các biện pháp phòng thủ để giảm thiểu mối đe dọa được đánh giá là có thật? Tất cả điều này không thể được thực hiện một cách vô thức. Nhưng sau đó, kế hoạch của anh em yêu cầu anh em phải quên đi chính mình đã thực hiện nó, do đó nó dường như nằm ngoài ý định của chính anh em; một sự việc vượt ra ngoài trạng thái tâm của anh em, một kết quả có tác động thực sự đến anh em, thay vì do chính anh em gây ra.

5. Chính việc nhanh chóng quên đi vai trò của anh em trong việc tạo ra “thực tại” của mình làm cho việc phòng thủ dường như nằm ngoài tầm kiểm soát của chính anh em. Nhưng những gì anh em đã quên có thể được nhớ lại, nếu sẵn sàng xem xét lại quyết định được che chắn gấp đôi bởi sự lãng quên. Việc anh em không nhớ chỉ là dấu hiệu cho thấy quyết định này vẫn còn hiệu lực, theo như mong muốn của anh em. Đừng nhầm lẫn điều này với sư thật. Phòng thủ phải làm cho sự thật không thể nhận ra. Chúng nhằm mục đích làm điều này, và đó là điều chúng làm.

6. Mọi biện pháp phòng vệ đều lấy những mảnh của tổng thể, lắp ráp chúng lại mà không quan tâm đến tất cả những mối quan hệ thực sự của chúng, và do đó tạo ra những ảo tưởng về một tổng thể không có ở đó. Chính quá trình này gây ra mối đe dọa, chứ không phải bất kỳ kết quả nào có thể xảy ra. Khi các bộ phận bị tước khỏi tổng thể và được coi là riêng biệt và tổng thể trong chính nó, chúng trở thành biểu tượng đại diện cho sự tấn công vào cái toàn thể; thực tế đã thành công và không bao giờ được nhìn thấy là nguyên vẹn nữa. Tuy nhiên, anh em đã quên rằng chúng chỉ đại diện cho quyết định của chính anh em về điều gì phải là có thật, để thay thế cho điều gì là có thật.

7. Bệnh tật là một quyết định. Đó không phải là điều xảy ra với anh em, hoàn toàn không được tìm kiếm, khiến anh em ốm yếu và mang lại khổ đau cho anh em. Nó là một lựa chọn mà anh em thực hiện, một kế hoạch anh em đặt ra, khi trong một khoảnh khắc sự thật nảy sinh trong tâm mê lầm của chính anh em, và toàn bộ thế giới của anh em dường như lung lay và chuẩn bị sụp đổ. Bây giờ anh em bị bệnh, sự thật đó có thể biến mất và không còn đe dọa cơ sở của anh em nữa.

8. Anh em nghĩ bệnh tật có thể thành công trong việc che chắn anh em khỏi sự thật như thế nào? Bởi vì nó chứng tỏ cái thân không tách rời khỏi anh em, và vì vậy anh em phải tách biệt khỏi sự thật. Anh em chịu đau đớn vì cái thân đau đớn, và trong nỗi đau này anh em trở thành một với nó. Do đó danh tính “thực sự” của anh em được bảo tồn, và ý nghĩ kỳ lạ ám ảnh rằng anh em có thể là thứ gì đó vượt ra ngoài đống bụi nhỏ bé này bị im lặng và tĩnh lặng. Vì hãy xem, đống bụi này có thể làm anh em khổ đau, vặn vẹo tay chân và làm trái tim anh em ngưng đập, ra lệnh cho anh em phải chết và không còn tồn tại.

9. Như vậy, cái thân mạnh hơn sự thật, điều yêu cầu anh em sống, nhưng không thể chiến thắng sự lựa chọn của anh em để chết. Và do đó cái thân mạnh hơn sự sống vĩnh cửu, Thiên đường mong manh hơn địa ngục, và kế hoạch của Chúa để cứu rỗi Con của Người bị chống lại bởi một quyết định mạnh hơn Ý muốn của Người. Con của Người là cát bụi, Chúa Cha không trọn vẹn, và sự hỗn loạn ngự trên ngôi của Người một cách đắc thắng.

10. Đó là kế hoạch tự vệ của chính anh em. Và anh em tin rằng Thiên đường run sợ trước những cuộc tấn công điên cuồng như thế này, với việc Chúa bị mù quáng bởi ảo tưởng của anh em, sự thật biến thành dối trá, và toàn bộ vũ trụ trở thành nô lệ cho những quy luật mà sự phòng vệ của anh em sẽ áp đặt lên nó. Tuy nhiên, ai tin vào những ảo tưởng ngoại trừ người đã tạo ra chúng? Ai khác có thể nhìn thấy chúng và phản ứng với chúng như thể chúng là sự thật?

11. Chúa không biết đến kế hoạch của anh em làm thay đổi ý muốn của Người. Vũ trụ vẫn không chú ý đến những quy luật mà anh em nghĩ sẽ chi phối nó. Và Thiên đường đã không cuối đầu trước địa ngục, cũng như sự sống không cuối đầu trước cái chết. Anh em chỉ có thể chọn nghĩ rằng mình đã chết, bị bệnh tật hoặc bóp méo sự thật bằng mọi cách. Những gì được tạo dựng đều tách biệt khỏi tất cả những điều này. Phòng thủ là kế hoạch đánh bại những gì không thể bị tấn công. Những gì không thể thay đổi thì không thể thay đổi. Và những gì hoàn toàn vô tội thì không thể phạm tội.

12. Sự thật đơn giản là như vậy. Nó không kêu gọi sức mạnh hay chiến thắng. Nó không ra lệnh phải phục tùng, cũng không tìm cách chứng minh những nỗ lực đáng thương và vô ích của anh em khi lên kế hoạch phòng thủ để làm thay đổi nó. Sự thật chỉ muốn mang lại cho anh em hạnh phúc, vì mục đích của nó là như vậy. Có lẽ nó thở dài một chút khi anh em vứt bỏ những món quà của nó, nhưng nó biết một cách hoàn toàn chắc chắn rằng những gì Chúa muốn dành cho anh em phải được đón nhận.

13. Chính điều này cho thấy rằng thời gian là một ảo tưởng. Vì thời gian để cho anh em nghĩ rằng những gì Chúa đã ban cho anh em không phải là sự thật ngay bây giờ, như nó phải như vậy. Những Ý nghĩ của Chúa hoàn toàn tách rời khỏi thời gian. Vì thời gian chỉ là một sự phòng thủ vô nghĩa khác anh em tạo ra chống lại sự thật. Tuy nhiên những gì Người muốn là ở đây, và anh em vẫn như Người đã tạo nên anh em.

14. Sự thật có sức mạnh vượt xa khả năng phòng thủ, vì không có ảo tưởng nào có thể ở lại nơi sự thật được phép đi vào. Và nó đến với bất kỳ cái tâm nào sẽ hạ vũ khí của mình, và ngừng đùa giỡn với sự điên rồ. Nó được tìm thấy bất cứ lúc nào; hôm nay, nếu anh em chọn thực tập việc chào đón sự thật.

15. Đây là mục tiêu của chúng ta ngày hôm nay. Và chúng ta sẽ dành một phần tư giờ hai lần để cầu xin sự thật đến với chúng ta và giải thoát chúng ta. Và sự thật sẽ đến, vì nó chưa bao giờ xa rời chúng ta. Nó chỉ chờ đợi lời mời này mà chúng ta đưa ra ngày hôm nay. Chúng ta mở đầu với một lời cầu nguyện chữa lành, để giúp chúng ta vượt lên trên sự phòng thủ, và để sự thật như nó luôn luôn là vậy:

Bệnh tật là sự bảo vệ chống lại sự thật.

Con sẽ chấp nhận sự thật về con là gì,

Và để tâm của con được chữa lành hoàn toàn ngày hôm nay.

16. Sự chữa lành sẽ lóe lên trong tâm cởi mở của anh em, khi bình an và sự thật xuất hiện thay cho chiến tranh và những tưởng tượng viễn vông. Sẽ không có góc tối nào mà bệnh tật có thể che giấu và được bảo vệ khỏi ánh sáng của sự thật. Sẽ không có những hình bóng mờ nhạt nào từ những giấc mơ của anh em, cũng như những theo đuổi mơ hồ và vô nghĩa của chúng với những mục đích kép được tìm kiếm một cách điên cuồng, vẫn còn trong tâm của anh em. Nó sẽ được chữa lành khỏi tất cả những mong muốn bệnh hoạn mà nó đã cố gắng cho phép cái thân tuân theo.

17. Bây giờ cái thân đã được chữa lành, bởi vì nguồn gốc của bệnh tật đã được mở ra để giải tỏa. Và anh em sẽ nhận ra mình đã thực tập tốt nhờ điều này: cái thân không được cảm thấy gì cả. Nếu anh em thành công, sẽ không có cảm giác bị ốm hay khỏe mạnh, đau đớn hay vui sướng. Tâm không có phản ứng gì với những gì cái thân làm. Sự hữu dụng của nó vẫn còn và không có gì hơn.

18. Có lẽ anh em không nhận ra rằng điều này sẽ loại bỏ những giới hạn mà anh em đã đặt trên cái thân bởi những mục đích mà anh em đã đặt ra cho nó. Khi những điều này được gạt sang một bên, sức mạnh mà cái thân có sẽ luôn đủ để phục vụ mọi mục đích thực sự hữu ích. Sức khỏe của cái thân được đảm bảo đầy đủ, vì nó không bị giới hạn bởi thời gian, bởi thời tiết hay sự mệt mỏi, bởi đồ ăn thức uống, hay bất kỳ quy luật nào anh em bắt nó phải tuân theo trước đây. Bây giờ anh em không cần phải làm gì để làm cho nó khỏe mạnh, vì bệnh tật đã trở thành điều không thể.

19. Tuy nhiên sự bảo vệ này cần được giữ gìn bằng cách theo dõi cẩn thận. Nếu anh em để cho tâm của mình chấp chứa những ý nghĩ tấn công, nhượng bộ trước sự phán xét hay lập kế hoạch chống lại những điều không chắc chắn sắp tới, anh em lại đặt mình sai chỗ, và tạo ra một danh tính thể xác sẽ tấn công cái thân, vì cái tâm bị bệnh.

20. Hãy khắc phục ngay lập tức, nếu điều này xảy ra, bằng cách không cho phép sự phòng thủ của anh em làm tổn thương anh em lâu hơn nữa. Đừng nhầm lẫn về việc những gì phải được chữa lành, mà hãy nói với chính mình:

Ta đã quên mất ta thực sự là gì, vì ta đã nhầm cái thân của ta với chính mình.

Bệnh tật là sự bảo vệ chống lại sự thật. Nhưng ta không phải là một cái thân.

Và tâm của ta không thể tấn công. Vì vậy, ta không thể bị bệnh.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúa là sự đồng nhất, thuần khiết là tinh thần. Chúng ta là một trong tâm Chúa. Không có vật chất, không có hình tướng, không có thân, không có tâm tiêng tư, không có cái ngã riêng biệt, không có sự tách biệt trong Chúa. Tất cả chỉ la tinh thần trong Chúa. Mọi hoạt động, mọi sự sống chỉ là Chúa, là sự mở rộng của tình yêu thương ra chính nó.

-Nhưng một ý tưởng điên rồ trong tâm muốn tách biệt khỏi Đấng tạo dựng của mình và vì điều này là không thể nên phần tâm đó chìm vào giấc ngủ và mơ ra giấc mơ này. Điều đó không bao giờ là sự thật nhưng đó là nội dung hay giấc mơ của một tâm đang ngủ trong đó một thế giới của không gian và thời gian và những cái thân xuất hiện. Và tâm dường như bị phân mãnh thành vô số những tâm riêng tư ở trong một cái thân. Đây chỉ điều xuất hiện trong giấc mơ của một tâm đang ngủ, vai trò của chúng ta là phải thức tỉnh và trở về với tâm đó là chúng ta.

-Chúng ta không phải là cái thân. Có lẽ chúng ta đã mất hàng triệu năm trong ảo tưởng về thời gian để thuyết phục bản thân rằng chúng ta là một cái thân chứ không phải tinh thần, hy vọng rằng sẽ không mất hàng triệu năm để xóa đi điều đó.

-Bệnh tật là vấn đề lớn trong giấc mơ này để duy trì câu chuyện về một cái ta hay cái ngã ảo tưởng tiếp tục diễn ra. Mục đích của nó nhằm phục vụ ý tưởng rằng chúng ta là cái thân. Không ai có thể chữa lành trừ khi anh ấy hiểu được mục đích của nó là vô nghĩa. Bệnh tật không có nguyên nhân nên nó hoàn toàn không thể xảy ra. Chúa không tạo ra thế giới này nên nó không có thật và những hệ quả của nó cũng không tồn tại. Thế giới là ảo tưởng, và nếu đó là tiền đề đầu tiên và bệnh tật chỉ đơn giản là thứ mà cái tôi cố gắng phủ lên trên ảo tưởng thì tất cả đều vô nghĩa vì nó không xảy ra ở đây trong sự thật.

-Bệnh tật là sự phòng vệ như tất cả các biện pháp phòng vệ khác của cái tôi nhằm chống lại mối “đe dọa” từ sự thật. Khi tâm chìm vào giấc mơ, nó dường như phân chia làm đôi, một bên là tâm đúng đắn hay Thánh Linh, và một bên là tâm sai lầm hay cái tôi và hệ thống suy nghĩ của nó, cả hai hoàn toàn trái ngược nhau. Thánh Linh hay tiếng nói của Chúa luôn kêu gọi chúng ta, vì vậy cái tôi muốn chúng ta phải tích cực tham gia vào những việc gây phân tâm và phòng thủ, nghĩa là những câu chuyện đầy cảm xúc đầy kịch tính để khiến tâm chúng ta bận rộn trong giấc mơ đó, để chúng ta không tĩnh lặng và bình yên. Vì điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta buông bỏ về những câu chuyện của chúng ta và thực sự trở nên im lặng, chúng ta có thể thực sự nghe thấy tiếng nói đó của Chúa nói với chúng ta về sự thật chúng ta là gì. Và đó sẽ là sự kết thúc của cái tôi.

Bài 135: Nếu ta tự bảo vệ mình, ta bị tấn công.

1. Ai sẽ tự phòng vệ trừ khi anh ấy nghĩ rằng mình bị tấn công, rằng sự tấn công là có thật, và sự bảo vệ của chính anh ấy có thể tự cứu mình? Và đây là sự điên rồ của việc tự vệ; nó cho ảo tưởng đầy đủ thực tại, và sau đó cố gắng xử lý chúng như thật. Nó thêm ảo tưởng vào ảo tưởng, vì vậy làm cho việc sửa chữa khó khăn gấp đôi. Và đây là điều anh em làm khi anh em cố gắng lên kế hoạch cho tương lai, kích hoạt quá khứ, hay sắp xếp hiện tại như anh em muốn.

2. Anh em hành động từ niềm tin anh em phải bảo vệ bản thân khỏi những gì đang xảy ra vì nó phải chứa đựng những gì đe dọa anh em. Cảm giác bị đe dọa là sự thừa nhận một điểm yếu vốn có; một niềm tin rằng có mối nguy hiểm có sức mạnh kêu gọi anh em tiến hành biện pháp phòng thủ thích hợp. Thế giới dựa vào niềm tin điên rồ này. Và tất cả các cấu trúc của nó, tất cả những suy nghĩ và nghi ngờ của nó, các hình phạt và vũ khí hạng nặng, các định nghĩa pháp lý và quy tắc của nó, đạo đức của nó cũng như các nhà lãnh đạo và các vị thần của nó, tất cả chỉ nhằm mục đích duy trì cảm giác bị đe dọa của nó. Vì không ai bước đi trên thế giới trong bộ giáp mà không cảm thấy nỗi khiếp sợ trong lòng.

3. Phòng thủ thật đáng sợ. Nó bắt nguồn từ nỗi sợ hãi, làm tăng nỗi sợ hãi khi mỗi lần phòng thủ được thực hiện. Anh em nghĩ rằng nó mang lại sự an toàn. Tuy nhiên nó nói lên nỗi sợ trở thành có thật và nỗi kinh hoàng là chính đáng. Chẳng phải kỳ lạ sao khi anh em không dừng lại để hỏi, khi anh em xây dựng kế hoạch của mình và làm cho áo giáp của mình dày hơn và khóa chặt hơn, anh em bảo vệ cái gì, bằng cách nào, và chống lại cái gì?

4. Trước tiên chúng ta hãy xem xét anh em bảo vệ cái gì. Nó phải là thứ gì đó rất yếu và dễ bị tấn công. Nó phải là thứ gì đó dễ trở thành con mồi, không thể bảo vệ chính mình và cần sự bảo vệ của anh em. Điều gì ngoài cái thân yếu đuối đến mức cần sự chăm sóc thường xuyên và mối quan tâm sâu sắc, thận trọng để bảo vệ mạng sống nhỏ bé của nó? Điều gì ngoài cái thân chùn bước và chắc chắn không thể phục vụ Con Chúa như chủ nhà xứng đáng?

5. Tuy nhiên, không phải là cái thân có thể sợ hãi, cũng không phải là một thứ đáng sợ. Nó không có nhu cầu gì ngoài những gì anh em gán cho nó. Nó không cần những cấu trúc phòng vệ phức tạp, không cần thuốc tăng cường sức khỏe, không cần chăm sóc và lo lắng gì cả. Bảo vệ sự sống của nó, hoặc cho nó những món quà để làm cho nó đẹp đẽ hay xây tường để làm cho nó an toàn, và anh em chỉ nói rằng nhà của anh em được mở cửa cho kẻ trộm thời gian, dễ hư hỏng và đổ nát, không an toàn đến mức nó phải được bảo vệ bằng chính mạng sống của anh em.

6. Bức tranh này không đáng sợ sao? Anh em có thể yên tâm với một quan niệm như vậy về ngôi nhà của mình không? Tuy nhiên, điều gì đã ban cho cái thân quyền phục vụ anh em như vậy ngoại trừ niềm tin của chính anh em? Chính cái tâm của anh em đã cho cái thân mọi chức năng mà anh em nhìn thấy ở nó, và đặt giá trị của nó vượt xa một đống nhỏ bụi và nước. Ai sẽ bảo vệ điều gì đó mà anh ấy nhận ra như thế này?

7. Cái thân không cần sự bảo vệ. Điều này không thể được nhân mạnh quá thường xuyên. Nó sẽ mạnh mẽ và khỏe mạnh nếu cái tâm không lạm dụng nó bằng cách gán cho nó những vai trò mà nó không thể đảm nhận, những mục đích vượt ra ngoài phạm vi của nó, và những mục tiêu cao cả mà nó không thể hoàn thành. Những nổ lực như vậy, vô lý nhưng được trân trọng sâu sắc, là nguồn gốc cho nhiều cuộc tấn công điên cuồng mà anh em thực hiện đối với nó. Vì nó dường như làm thất bại những hy vọng, nhu cầu, giá trị và giấc mơ của anh em.

8. Cái “ngã” cần được bảo vệ là không có thật. Cái thân, không có giá trị và không đáng để được bảo vệ chút nào, chỉ cần được coi là hoàn toàn tách biệt với anh em, và nó trở thành một công cụ lành mạnh, hữu ích mà qua đó tâm có thể hoạt động cho đến khi nó hết hữu dụng.

9. Bảo vệ cái thân và anh em đã tấn công tâm của mình. Vì anh em đã nhìn thấy ở nó những sai lầm, những điểm yếu, những giới hạn và những thiếu sót mà anh em nghĩ cái thân cần phải được cứu. Anh em sẽ không thấy tâm tách biệt khỏi các điều kiện của cái thân. Và anh em sẽ áp đặt lên cái thân mọi nỗi đau xuất phát từ quan niệm về tâm là giới hạn và mong manh, và tách biệt khỏi những cái tâm khác và tách biệt khỏi Nguồn của nó.

10. Đây là những suy nghĩ cần được chữa lành, và cái thân sẽ đáp lại bằng sự khỏe mạnh khi chúng đã được sửa chữa và thay thế bằng sự thật. Đây là sự bảo vệ thực sự duy nhất của cái thân. Tuy nhiên đây có phải là nơi anh em tìm kiếm sự bảo vệ của nó hay không? Anh em mang lại cho nó một loại bảo vệ mà nó không thu được lợi ích gì cả, mà chỉ làm tâm của anh em thêm khổ đau. Anh em không chữa lành, mà chỉ lấy đi hy vọng chữa lành, vì anh em không thấy được hy vọng phải nằm ở đâu nếu nó có ý nghĩa.

11. Một cái tâm được chữa lành không lên kế hoạch. Nó thực hiện các kế hoạch mà nó nhận được thông qua việc lắng nghe trí tuệ không phải của nó. Nó đợi cho đến khi nó được dạy điều gì nên làm, rồi mới tiến hành thực hiện. Nó không phụ thuộc vào chính nó cho bất cứ điều gì ngoại trừ khả năng hoàn thành các kế hoạch được giao cho nó. Nó chắc chắn rằng các chướng ngại không thể ngăn cản tiến trình nó hoàn thành bất kỳ mục tiêu nào phục vụ cho kế hoạch lớn hơn được thiết lập vì lợi ích của tất cả mọi người.

12. Một tâm được chữa lành được giải thoát khỏi niềm tin rằng nó phải lập kế hoạch, mặc dù nó không thể biết kết quả nào là tốt nhất, phương tiện để đạt được điều đó, cũng như làm thế nào nhận ra vấn đề mà kế hoạch được lập ra để giải quyết. Nó phải lạm dụng cái thân trong kế hoạch của mình cho đến khi nó nhận ra điều này là như vậy. Nhưng khi nó đã chấp nhận điều này là đúng, thì nó được chữa lành, và để cái thân ra đi.

13. Bắt cái thân làm nô lệ cho những kế hoạch mà cái tâm chưa được chữa lành đặt ra để tự cứu mình chắc chắn sẽ khiến cái thân bị bệnh. Nó không được tự do để trở thành phương tiện giúp đỡ trong một kế hoạch vượt xa sự bảo vệ của chính nó, và cần sự phục vụ của nó trong một thời gian. Trong khả năng này, sực khỏe được đảm bảo. Vì mọi thứ mà cái tâm sử dụng cho việc này sẽ hoạt động hoàn hảo, và với sức mạnh đã được ban cho và không thể thất bại.

14. Có lẽ không dễ để nhận ra rằng các kế hoạch tự đề ra chỉ là sự phòng vệ, với mục đích tất cả chúng được lập ra để thực hiện. Chúng là phương tiện mà một cái tâm sợ hãi sẽ thực hiện sự bảo vệ của chính mình, với cái giá phải trả là sự thật. Điều này không khó để nhận ra dưới một số hình thức mà sự tự lừa dối này xuất hiện, trong đó sự phủ nhận thực tại là rất rõ ràng. Tuy nhiên, việc lập kế hoạch thường không được nhận ra là một biện pháp phòng vệ.

15. Cái tâm đang lập kế hoạch cho chính nó thì bận rộn trong việc thiết lập quyền kiểm soát các diễn biến trong tương lai. Nó không nghĩ rằng nó sẽ được cung cấp, trừ khi nó tự cung cấp. Thời gian trở thành tâm điểm trong tương lai, được kiểm soát bởi quá trình học tập và kinh nghiệm thu được từ các sự kiện trong quá khứ và những niềm tin trước đó. Nó bỏ qua hiện tại, vì nó dựa trên ý tưởng mà quá khứ đã dạy đủ để cái tâm định hướng hướng đi trong tương lai của nó.

16. Cái tâm lên kế hoạch do đó từ chối cho phép thay đổi. Những gì nó đã học được trước đây trở thành nền tảng cho những mục tiêu trong tương lai của nó. Kinh nghiệm trong quá khứ của nó định hướng sự lưa chọn của nó về những gì sẽ xảy ra. Và nó không thấy rằng bây giờ và ở đây là tất cả những gì nó cần để đảm bảo một tương lai hoàn toàn không giống quá khứ, không có sự tiếp nối của bất kỳ ý tưởng cũ và niềm tin bệnh hoạn nào. Sự dự đoán không đóng vai trò gì cả, vì sự tự tin hiện tại sẽ dẫn đường.

17. Phòng thủ là những kế hoạch anh em thực hiện để chống lại sự thật. Mục tiêu của chúng là chọn những gì anh em chấp thuận, và bỏ qua những gì anh em cho là không phù hợp với niềm tin của anh em về thực tại của mình. Tuy nhiên những gì còn lại thực sự là vô nghĩa. Vì chính thực tại của anh em là mối “đe dọa” mà sự phòng thủ của anh em sẽ tấn công, che khuất, tách rời và đóng đinh.

18. Anh em có thể không chấp nhận điều gì, nếu anh em biết rằng mọi việc xảy ra, mọi biến cố, quá khứ, hiện tại và sắp tới, đều được hoạch định một cách nhẹ nhàng bởi Đấng mà mục đích duy nhất của Ngài là lợi ích của anh em? Có lẽ anh em đã hiểu sai kế hoạch của Ngài, vì Ngài sẽ không bao giờ mang lại khổ đau cho anh em. Nhưng sự phòng thủ của anh em không để cho anh em nhìn thấy phước lành yêu thương của Ngài tỏa sáng trong mỗi bước chân của anh em. Trong khi anh em lên kế hoạch cho cái chết, Ngài nhẹ nhàng dẫn dắt anh em đến sự sống vĩnh cữu.

19. Sự tin tưởng hiện tại của anh em vào Ngài là sự bảo vệ hứa hẹn một tương lai yên ổn, không một chút đau buồn, và với niềm vui không ngừng gia tăng, khi cuộc sống này trở thành một khoảnh khắc thánh, được định trong thời gian, nhưng chỉ chú ý đến sự bất tử. Không để sự phòng thủ nào ngoài niềm tin hiện tại của anh em định hướng tương lai, và cuộc sống này trở thành một cuộc gặp gở đầy ý nghĩa với sự thật mà chỉ sự phòng vệ của anh em mới che giấu.

20. Không có sự phòng thủ, anh em trở thành ánh sáng mà Thiên đường biết ơn thừa nhận là của chính nó. Và nó sẽ dẫn anh em đi theo những con đường được chỉ định vì hạnh phúc của anh em theo kế hoạch cổ xưa, bắt đầu từ khi thời gian ra đời. Những người đi theo anh em sẽ kết nối ánh sáng của họ với ánh sáng của anh em, và nó sẽ tăng lên cho đến khi thế giới được thắp sáng bằng niềm vui. Và rất vui lòng những người anh em của chúng ta sẽ gạt bỏ những phòng thủ cồng kềnh của họ, không giúp ích gì cho họ mà chỉ có thể khiến họ sợ hãi.

21. Chúng ta sẽ mong đợi thời điểm đó ngày hôm nay với sự tự tin hiện tại, vì đây là một phần của những gì đã được lên kế hoạch cho chúng ta. Chúng ta sẽ chắc chắn rằng mọi thứ chúng ta cần đều được cung cấp để chúng ta đạt được điều này ngày hôm nay. Chúng ta không lên kế hoạch về cách thức thực hiện, nhưng nhận ra rằng sự không phòng thủ của chúng ta là tất cả những gì cần thiết để sự thật hiển hiện trong tâm chúng ta một cách chắc chắn.

22. Trong mười lăm phút hai lần ngày hôm nay chúng ta ngừng việc lập kế hoạch vô nghĩa, và ngừng mọi ý nghĩ ngăn cản sự thật đi vào tâm của chúng ta. Hôm nay chúng ta sẽ nhận thay vì lên kế hoạch, chúng ta có thể cho đi thay vì sắp xếp. Và chúng ta thực sự được ban cho, khi chúng ta nói:

Nếu ta tự bảo vệ, ta sẽ bị tấn công.

Nhưng trong tình trạng không phòng vệ, ta sẽ mạnh mẽ,

Và ta sẽ biết được những gì sự phòng vệ của ta che giấu.

23. Không có gì ngoài điều đó. Nếu có những kế hoạch cần thực hiện, anh em sẽ được cho biết về chúng. Chúng có thể không phải là những kế hoạch mà anh em nghĩ là cần thiết, cũng không thực sự là câu trả lời cho những vấn đề mà anh em nghĩ anh em đang gặp phải. Nhưng chúng là câu trả lời cho một loại câu hỏi khác, vẫn chưa được trả lời nhưng cần được trả lời cho đến khi Câu trả lời cuối cùng đến với anh em.

24. Mọi sự phòng vệ của anh em đều nhằm mục đích không nhận được những gì anh em sẽ nhận được ngày hôm nay. Và trong ánh sáng và niềm vui của sự tin tưởng đơn giản, anh em sẽ tự hỏi tại sao anh em từng nghĩ rằng anh em phải được bảo vệ khỏi sự giải thoát. Thiên đường không yêu cầu gì cả. Chính địa ngục đòi hỏi sự hy sinh quá đáng. Anh em không từ bỏ gì trong những thời điểm này ngày hôm nay khi, không chút phòng bị, anh em thể hiện mình trước Đấng tạo dựng như anh em thực sự là.

Người đã nhớ đến anh em. Hôm nay chúng ta sẽ tưởng nhớ đến Người. Vì đây là thời gian Phục sinh trong sự cứu rỗi của anh em. Và anh em sống lại từ những gì tưởng chừng như là cái chết và vô vọng. Bây giờ là ánh sáng hy vọng đã hồi sinh trong anh em, vì bây giờ anh em đến mà không cần phòng vệ, để học vai trò dành cho anh em trong kế hoạch của Chúa. Những kế hoạch nhỏ bé hay những niềm tin ma thuật nào có thể vẫn có giá trị, khi anh em đã nhận được chức năng của mình từ Tiếng nói của chính Chúa?

26. Cố gắng đừng định hình ngày này như anh em tin rằng sẽ mang lại lợi ích cho anh em nhiều nhất. Vì anh em không thể tưởng tượng được tất cả hạnh phúc đến với anh em mà không có kế hoạch của anh em. Hãy tìm hiểu ngay hôm nay. Và cả thế giới sẽ thực hiện bước tiến khổng lồ này, và ăn mừng lễ Phục sinh của anh em cùng anh em. Trong suốt cả ngày, khi những điều nhỏ nhặt ngớ ngẩn dường như dấy lên sự phòng thủ trong anh em và cám dỗ anh em tham gia vào việc lập ra những kế hoạch, hãy nhắc nhở mình rằng đây là một ngày đặc biệt để học hỏi, và thừa nhận điều đó bằng cách này:

Đây là mùa lễ Phục sinh của ta. Và ta sẽ giữ cho nó được thánh.

Ta sẽ không tự bảo vệ mình, vì Con của Chúa không cần sự bảo vệ chống lại sự thật về thực tại của mình.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Bao nhiêu lần trong môt ngày chúng ta tự bảo vệ mình trong suy nghĩ, trong cảm xúc và trong hành động của chúng ta như là cái ngã tách biệt đồng nhất với cái thân?

-Bởi vì chúng ta tin rằng chúng ta là cái ngã tách biệt khỏi Chúa nên bất kỳ ai cũng có cảm giác đó là tôi chống lại thế giới, tôi chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình và cuộc sống của những người thân yêu và các con tôi và giữ cho cơ thể tôi khỏe mạnh và đảm bảo rằng chúng tôi có đầy đủ. Chúng ta có rất nhiều điều mà tâm luôn liên tục cố gắng đạt được hoặc tự bảo vệ mình khỏi những thứ bên ngoài.

-Chúng ta thêm ảo tưởng vào ảo tưởng. Đầu tiên chúng ta nhìn thấy những mối đe dọa bên ngoài chính mình và chúng ta nghĩ rằng chúng là có thật. Và sau đó ở cùng cấp độ của thế giới ảo tưởng, chúng ta cố gắng bảo vệ bản thân khỏi mối đe dọa ảo tưởng này ở ngoài kia. Ta cố gắng một mình, độc lập với Chúa để tìm ra cách giải quyết vấn đề đó. Và như thế ảo tưởng chồng lên ảo tưởng.

-Chúng ta liên tục lập kế hoạch cho tương lai hoặc kích hoạt quá khứ , điều này có nghĩa chúng ta hình dung cách bảo vệ chúng ta trong tương lai từ những kinh nghiệm trong quá khứ hay nói cách khác chúng ta đem quá khứ vào hiện tại và phóng chiếu vào tương lai sao cho chúng ta sẽ không bao giờ có mặt trong hiện tại với Chúa. Chúng ta không bao giờ yên lặng để lắng nghe tiếng nói của Chúa, đó là nơi đưa ra các quyết định, đó là nơi chúng ta nhận được sự hướng dẫn, đó là nơi mà sự dồi dào, sự chắc chắn và an toàn của chúng ta đến từ đó. Nhưng trong khi chúng ta đang bỏ qua điều đó, cái ta hoang đường nó sẽ làm việc quá thời gian.

Bài 134: Hãy để ta nhận thức được sự tha thứ như nó thực sự là.

1. Chúng ta hãy xem lại ý nghĩa của từ “tha thứ”, vì nó dễ bị bóp méo và được coi là thứ gì đó đòi hỏi một sự hy sinh bất công của cơn thịnh nộ chính đáng, một món qùa vô lý và không xứng đáng, và một sự phủ nhận hoàn toàn sự thật. Theo cách nhìn như vậy, sự tha thứ phải được xem chỉ là một sự điên rồ lập dị, và khóa học này dường như đặt sự cứu rỗi dựa vào sự tùy hứng.

2. Cách nhìn lệch lạc này về ý nghĩa của sự tha thứ dễ dàng được sửa chữa, khi anh em có thể chấp nhận sự thật rằng sự tha thứ không được yêu cầu đối với những gì là sự thật. Nó phải được giới hạn ở những gì là sai. Nó không liên quan đến mọi thứ ngoại trừ ảo tưởng. Sự thật là tạo phẩm của Chúa, và tha thứ cho điều đó là vô nghĩa. Tất cả sự thật đều thuộc về Người, phản ánh luật của Người và tỏa sáng Tình yêu thương của Người. Điều này có cần sự tha thứ không? Làm thế nào anh em có thể tha thứ cho những người vô tội và mãi mãi nhân từ?

3. Khó khăn lớn nhất mà anh em gặp phải khi thực sự tha thứ là anh em vẫn tin rằng anh em phải tha thứ cho sự thật chứ không phải ảo tưởng. Anh em quan niệm sự tha thứ như một cố gắng vô ích để nhìn vượt qua những gì có ở đó; bỏ qua sự thật, trong một nổ lực vô căn cứ để lừa dối chính mình bằng cách biến ảo tưởng thành sự thật. Quan điểm lệch lạc này chỉ phản ảnh rằng ý tưởng về tội lỗi vẫn còn trong tâm của anh em khi anh em xem xét mình.

4. Bởi vì anh em nghĩ tội lỗi của mình là có thật, anh em coi sự tha thứ là sự lừa dối. Vì không thể nghĩ tội lỗi là có thật mà không tin tha thứ là lời nối dối. Như vậy, tha thứ thực ra chỉ là một tội lỗi, giống như tất cả tội lỗi khác. Nó nói sự thật là sai, và mĩm cười với kẻ hư hỏng như thể chúng vô tội như cỏ; trắng như tuyết. Đó là ảo tưởng về những gì nó nghĩ nó có thể đạt được. Nó sẽ thấy điều sai lầm rõ ràng là đúng, điều đáng ghét là tốt.

5. Sự tha thứ không phải là lối thoát trong cách nhìn như vậy. Nó chỉ là một dấu hiệu nữa cho thấy tội lỗi là không thể tha thứ, tốt nhất là nên che giấu, phủ nhận hay gọi bằng một cái tên khác, vì tha thứ là một sự phản bội đối với sự thật. Tội lỗi không thể được tha thứ. Nếu anh em phạm tội, tội lỗi của anh em còn mãi. Những người được tha thứ nếu coi tội lỗi của họ là có thật thì bị chế nhạo một cách đáng thương và bị lên án hai lần; đầu tiên bởi chính họ vì những gì họ nghĩ họ đã làm, và một lần nữa bởi những người tha thứ cho họ.

6. Chính tính không có thật của tội lỗi làm cho sự tha thứ trở nên tự nhiên và hoàn toàn lành mạnh, một sự giải thoát sâu sắc cho những người ban tặng nó; một phước lành thầm lặng nơi nó được nhận. Nó không chấp nhận ảo tưởng, nhưng thu thập chúng một cách nhẹ nhàng, với một chút tiếng cười, và nhẹ nhàng đặt chúng dưới chân sự thật. Và ở đó chúng biến mất hoàn toàn.

7. Tha thứ là điều duy nhất đại diện cho sự thật trong ảo tưởng của thế giới. Nó nhìn thấy sự hư vô của chúng, và nhìn thẳng qua hàng ngàn hình dạng mà chúng có thể xuất hiện. Nó nhìn vào sự dối trá, nhưng không bị lừa dối. Nó không để ý đến tiếng la hét tự buộc tội của những kẻ tội lỗi đang điên cuồng vì tội lỗi. Nó nhìn họ với đôi mắt yên lặng, và chỉ nói với họ, “Người anh em của tôi, những gì anh em nghĩ không phải là sự thật.”

8. Sức mạnh của sự tha thứ là sự trung thực của nó, nó trong sạch đến mức nó thấy ảo tưởng là ảo tưởng, không phải là sự thật. Chính vì điều này mà nó trở thành người không lừa dối khi đối mặt với những lời nối dối; người phục hồi vĩ đại của sự thật đơn giản. Bằng khả năng bỏ qua những gì không có ở đó, nó mở ra con đường dẫn đến sự thật, đã bị ngăn chặn bởi những giấc mơ tội lỗi. Bây giờ anh em có thể tự do đi theo con đường mà sự tha thứ thật sự mở ra cho anh em. Vì nếu một người anh em đã nhận được món quà này của anh em, cánh cửa đã mở ra cho chính anh em.

9. Có một cách rất đơn giản để tìm ra cánh cửa dẫn đến với sự tha thứ thực sự, và cảm nhận nó rộng mở chào đón. Khi anh em cảm thấy bị cám dỗ buộc tội ai đó dưới bất kỳ hình thức nào, đừng để tâm của anh em chăm chú vào những gì anh em nghĩ anh ấy đã làm, vì đó là sự tự lừa dối bản thân. Thay vào đó, hãy hỏi, “Ta có muốn buộc tội mình vì làm điều này không?”

10. Bằng cách đó, anh em sẽ thấy những lựa chọn thay thế theo cách làm cho việc lựa chọn trở nên có ý nghĩa, và giữ cho tâm của anh em thoát khỏi cảm giác tội lỗi và đau đớn như chính Chúa đã định, và đúng như sự thật. Chỉ có sự dối trá sẽ lên án. Trong sự thật, sự vô tội là điều duy nhất tồn tại. Sự tha thứ đứng giữa ảo tưởng và sự thật; giữa thế giới anh em nhìn thấy và thế giới bên kia; giữa địa ngục tội lỗi và cánh cổng của Thiên đường.

11. Bên kia cây cầu này, mạnh mẽ như tình yêu thương đã ban phước lành cho nó, tất cả những giấc mơ về cái ác, hận thù và tấn công đều được lặng lẽ đưa đến sự thật. Chúng không được giữ để phồng lên và hăm dọa, và để làm kinh hoàng những kẻ mơ mộng ngu ngốc tin vào chúng. Anh ấy đã được nhẹ nhàng đánh thức khỏi giấc mơ của mình bằng cách hiểu rằng những gì anh ấy nghĩ mình đã thấy không bao giờ có ở đó. Và bây giờ anh ấy không thể cảm thấy rằng mọi lối thoát đều bị từ chối đối với anh ấy.

12. Anh ấy không cần phải chiến đấu để tự cứu mình. Anh ấy không cần phải giết những con rồng mà anh ấy nghĩ đã đuổi theo mình. Anh ấy cũng không cần phải dựng lên những bức tường đá và những cánh cửa sắt nặng nề mà anh ấy nghĩ sẽ giúp mình an toàn. Anh ấy có thể cởi bỏ bộ áo giáp nặng nề và vô dụng được tạo ra để trói buộc tâm mình vào nỗi sợ hãi và đau khổ. Bước chân của anh ấy nhẹ nhàng, và khi anh ấy nhấc chân lên để sải bước về phía trước, một ngôi sao được để lại phía sau, để chỉ đường cho những người theo sau anh ấy.

13. Sự tha thứ phải được thực tập, vì thế giới không thể nhận thức được ý nghĩa của nó, cũng như không thể cung cấp một người hướng dẫn để dạy cho anh em sự nhân từ của nó. Không có suy nghĩ nào trên toàn thế giới dẫn đến bất kỳ sự hiểu biết nào về các quy luật mà nó tuân theo, cũng như Ý nghĩ mà nó phản ảnh. Nó xa lạ với thế giới như chính thực tại của anh em. Tuy nhiên, nó kết nối tâm của anh em với thực tại trong anh em.

14. Hôm nay chúng ta thực tập sự tha thứ thực sự, để thời gian kết nối không còn bị trì hoãn nữa. Vì chúng ta muốn gặp thực tại của chúng ta trong tự do và bình an. Việc thực tập của chúng ta trở thành những bước chân soi đường cho tất cả anh em của chúng ta, những người sẽ theo chúng ta đến với thực tại mà chúng ta chia sẻ với họ. Để điều này có thể được thực hiện, chúng ta hãy dành một phần tư giờ hai lần ngày hôm nay, và dành thời gian đó với Người hướng dẫn hiểu được ý nghĩa của sự tha thứ, và được cử đến để dạy điều đó cho chúng ta. Chúng ta hãy cầu xin Ngài:

Xin cho con nhận thức được sự tha thứ như nó thực sự là.

15. Sau đó hãy chọn một anh em như Ngài sẽ hướng dẫn, và liệt kê “tội lỗi” của anh ấy, như từng tội lỗi một hiện ra trong tâm của anh em. Hãy chắc chắn không tập trung vào bất kỳ cái nào trong số đó, nhưng nhận ra anh em đang sử dụng “hành vi phạm tội” của anh ấy chỉ để cứu thế giới khỏi mọi ý tưởng về tội lỗi. Hãy xem xét ngắn gọn tất cả những điều xấu xa mà anh em nghĩ về anh ấy, và mỗi lần hãy tự hỏi mình, “Ta có muốn tự lên án mình vì làm điều này không?”

16. Hãy để anh ấy được giải thoát khỏi mọi suy nghĩ của anh em về tội lỗi trong anh ấy. Và bây giờ anh em đã sẵn sàng cho sự tự do. Nếu anh em đã thực tập cho đến nay với sự sẵn sàng và trung thực, anh em sẽ bắt đầu cảm thấy được nâng lên, nhẹ đi gánh nặng trên ngực, một cảm giác nhẹ nhỏm sâu sắc và chắc chắn. Thời gian còn lại nên được dành để trải nghiệm việc thoát khỏi mọi xiềng xích nặng nề mà anh em tìm cách đặt lên anh em của mình, nhưng lại đặt lên chính mình.

17. Sự tha thứ nên được thực tập trong ngày, vì vẫn sẽ còn nhiều lúc anh em quên mất ý nghĩa của nó và tấn công chính mình. Khi điều này xảy ra, hãy để tâm của mình nhìn thấu ảo tưởng này khi anh em nói với chính mình:

Hãy để ta nhận thức được sự tha thứ như nó thực sự là.

Ta có muốn buộc tội mình vì làm điều này không? 

Ta sẽ không đặt xiềng xích này lên chính mình.

Trong mọi việc anh em hãy nhớ điều này:

Không ai bị đóng đinh một mình, nhưng cũng không ai có thể tự mình vào Thiên đường.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tha thứ chỉ liên quan đến ảo tưởng vì không thể tha thứ cho điều gì đó là thật. Sự thật thuộc về Chúa và những gì Người tạo ra đều vô tội mãi mãi. Ta tha thứ cho những gì không xảy ra nhưng ta nghĩ đã xảy ra. Ta không thể tha thứ cho một người vì những gì họ đã làm nhưng ta tha thứ ta niềm tin rằng những gì ta thấy là sự thật.

-Tội lỗi là không có thật. Nếu ta nhìn thấy tội lỗi thì nó không thể được tha thứ. Cái tôi luôn nhìn thấy tội lỗi ở người khác trước khi tha thứ vì nó phóng chiếu tội lỗi lên họ, tội lỗi mà nó nghĩ đã phạm phải khi tách rời khỏi Chúa.

Bài 133: Ta sẽ không coi trọng những gì vô giá trị.

1. Đôi khi trong giảng dạy sẽ có lợi ích, đặc biệt là sau khi anh em đã trải qua những gì có vẻ lý thuyết và xa rời những gì người học đã học, khi đem anh ấy trở lại với những mối quan tâm thực tế. Điều này chúng ta sẽ làm hôm nay. Chúng ta sẽ không nói về những ý tưởng cao cả, bao trùm toàn thế giới, mà thay vào đó tập trung vào những lợi ích dành cho anh em.

2. Anh em không đòi hỏi quá nhiều ở cuộc sống, nhưng lại qúa ít. Khi anh em để tâm mình bị thu hút bởi những mối quan tâm về thể xác, những thứ anh em mua, sự nổi trội được thế giới đánh giá cao, anh em đang yêu cầu nỗi buồn chứ không phải hạnh phúc. Khóa học này không cố gắng lấy đi của anh em những gì ít ỏi mà anh em có. Nó không cố gắng thay thế những ý tưởng không tưởng cho những thỏa mãn mà thế giới chứa đựng. Không có sự thỏa mãn nào trên thế giới này.

3. Hôm nay chúng ta sẽ liệt kê các tiêu chí thực sự để kiểm tra tất cả những thứ anh em nghĩ mình muốn. Trừ khi chúng đáp ứng những yêu cầu đúng đắn này, chúng không đáng để mong muốn chút nào, vì chúng chỉ có thể thay thế những gì mang lại nhiều hơn. Các quy luật chi phối sự lựa chọn anh em không thể tạo ra, cũng như anh em không thể đưa ra các phương án thay thế để lựa chọn. Việc lựa chọn anh em có thể làm; thực sự anh em phải làm. Nhưng sẽ là điều khôn ngoan khi học được các quy tắc mà anh em áp dụng khi lựa chọn, và những phương án thay thế mà anh em chọn giữa chúng.

4. Chúng ta đã nhấn mạnh rằng chỉ có hai, mặc dù có vẻ như có rất nhiều. Phạm vi đã được thiết lập, và điều này chúng ta không thể thay đổi. Sẽ là không rộng lượng nhất đối với anh em nếu để cho những lựa chọn thay thế là vô hạn, và do đó trì hoãn sự lựa chọn cuối cùng của anh em cho đến khi anh em đã xem xét tất cả chúng trong thời gian; và không được đưa ra một cách rõ ràng đến nơi chỉ có một lưa chọn phải được thực hiện.

5. Một luật tử tế và liên quan khác là không có sự thỏa hiệp nào về những gì mà sự lưa chọn của anh em phải mang lại. Nó không thể cho bạn dù chỉ một chút, bởi vì không có gì ở giữa. Mỗi lựa chọn anh em đưa ra phải mang lại mọi thứ cho anh em hoặc không có gì. Do đó, nếu anh em học cách kiểm tra qua đó anh em có thể phân biệt mọi thứ với không có gì, anh em sẽ đưa ra lựa chọn tốt hơn.

6. Trước tiên, nêu anh em chọn một thứ không tồn tại mãi mãi, thì thứ anh em chọn là không có giá trị. Một giá trị tạm thời không có toàn bộ giá trị. Thời gian không bao giờ có thể lấy đi một giá trị có thật. Những gì lụi tàn và chết không bao giờ có ở đó, và không mang lại gì cho người chọn nó. Anh ấy bị lừa dối bởi cái hư vô trong một hình thức mà anh ấy nghĩ là anh ấy thích.

7. Tiếp theo, nếu anh em chọn lấy đi một thứ của người khác, anh em sẽ không còn gì cả. Điều này là do, khi anh em từ chối quyền của anh ấy đối với mọi thứ, anh em đã từ chối quyền của chính mình. Do đó, anh em sẽ không nhận ra những thứ anh em thực sự có, phủ nhận chúng ở đó. Người tìm cách lấy đi đã bị lừa dối bởi ảo tưởng mất mát có thể mang lại lợi ích. Tuy nhiên, mất mát phải mang lại mất mát, và không có gì hơn thế.

8. Sự xem xét tiếp theo của anh em là điều mà những cái khác dựa vào. Tại sao sự lựa chọn anh em đưa ra là có giá trị với anh em? Điều gì thu hút tâm của anh em đến với nó? Nó phục vụ mục đích gì? Ở đây dễ bị lừa dối nhất. Vì những gì cái tôi muốn nó không nhận ra. Nó thậm chí không nói ra sự thật như nó nhận thức, vì nó cần phải giữ lấy vầng hào quang mà nó sử dụng để bảo vệ những mục tiêu của nó khỏi bị hoen ố và rỉ xét, để anh em có thể thấy nó “vô tội” như thế nào.

9. Tuy nhiên, sự ngụy trang của nó là một lớp vỏ mỏng, chỉ có thể lừa dối những ai bằng lòng bị lừa dối. Mục tiêu của nó là hiển nhiên cho bất kỳ ai quan tâm tìm kiếm chúng. Đây là sự lừa dối nhân đôi, vì người bị lừa dối sẽ không nhận ra rằng anh ấy chỉ không đạt được gì. Anh ấy sẽ tin rằng anh ấy đã phục vụ những mục tiêu ẩn giấu của cái tôi.

10. Nhưng mặc dù anh ấy cố gắng giữ cho vầng hào quang của nó sáng tỏ trong cái nhìn của mình, anh ấy vẫn phải nhận thấy những cạnh bị hoen ố và phần lõi rỉ xét của nó. Những sai lầm không hiệu quả của anh ấy dường như là tội lỗi đối với anh ấy, vì anh ấy coi sự hoen ố như của chính mình; sự rỉ xét như một dấu hiệu của sự không xứng đáng sâu sắc trong chính mình. Anh ấy, người vẫn sẽ bảo vệ những mục tiêu của cái tôi và phục vụ chúng như của mình sẽ không phạm sai lầm, theo lời chỉ dẫn của người hướng dẫn mình. Sự hướng dẫn này dạy rằng đó là sai lầm khi tin rằng tội lỗi chỉ là những sai lầm, vì ai sẽ gánh chịu tội lỗi của mình nếu điều này là như vậy?

11. Và thế là chúng ta đi đến tiêu chí lựa chọn khó tin nhất, bởi vì sự rõ ràng của nó bị phủ lên bởi nhiều lớp mơ hồ. Nếu anh em cảm thấy tội lỗi về sự lưa chọn của mình, anh em đã cho phép mục tiêu của cái tôi xen vào giữa các lựa chọn thay thế thực sự. Và như thế anh em không nhận ra chỉ có hai, và sự lựa chọn thay thế anh em nghĩ anh em đã chọn có vẻ đáng sợ, và quá nguy hiểm để trở thành hư vô mà nó thực sự là.

12. Tất cả mọi thứ đều có giá trị hoặc không có giá trị, đáng hoặc không đáng để tìm kiếm, hoàn toàn đáng mong muốn hoặc không đáng để nổ lực một chút nào để đạt được. Việc lựa chọn là dễ dàng chỉ vì điều này. Sự phức tạp không gì khác hơn một màn khói, che giấu một sự thật rất đơn giản rằng không có quyết định nào có thể khó khăn. Anh em được lợi ích gì khi học điều này? Đây không chỉ đơn thuần là cho phép anh em đưa ra lựa chọn của mình một cách dễ dàng và không đau đớn.

13. Thiên đường có thể đến được với bàn tay trống và tâm rộng mở, đến không có gì để tìm thấy mọi thứ và khẳng định nó là của mình. Chúng ta sẽ cố gắng đạt đến trạng thái này ngày hôm nay, gạt bỏ sự tự lừa dối sang một bên, và với sự sẵn sàng trung thực để coi trọng chỉ những gì thực sự có giá trị và có thật. Hai buổi thực tập dài của chúng ta, mỗi buổi mười lăm phút bắt đầu với điều này:

Ta sẽ không coi trọng những gì không có giá trị,

Và chỉ những gì có giá trị ta mới tìm kiếm,

Vì chỉ có điều đó ta mới mong muốn tìm thấy.

14. Và sau đó nhận được những gì đang chờ đợi tất cả những ai đến được cánh cổng Thiên đường mà không vướng bận, cánh cổng sẽ mở ra khi họ đến. Nếu anh em bắt đầu để cho bản thân gánh vác một số gánh nặng không cần thiết, hoặc tin rằng anh em thấy mình đang phải đối mặt với một số quyết định khó khăn, hãy nhanh chóng trả lời bằng suy nghĩ đơn giản sau.

Ta sẽ không coi trọng những gì không có giá trị,

Vì những gì có giá trị đều thuộc về ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Mặc dù thế giới dường như đưa ra rất nhiều sự lựa chọn nhưng thực ra chỉ có hai sự lựa chọn hoặc chúng ta chọn những gì có giá trị hoặc không có giá trị. Chúng ta không phân biệt được những gì có giá trị và không có giá trị. Bài học này sẽ giúp ta nhận thức được những gì có giá trị và những gì không và dưa ra một số bước để chúng ta tự vấn để tìm ra điều gì là có giá trị.

-Chúng ta thậm chí không biết rằng chúng ta có một sự lựa chọn. Chúng ta thực sự nghĩ rằng thế giới đang xảy ra với chúng ta và sự lựa chọn giống như giữa những gì cái tôi nói là tốt và những gì cái tôi nói là xấu và chúng ta không muốn điều đó. Vì vậy chúng ta đang lựa chọn giữa các tùy chọn ngoài kia nhưng ở đây đang nói rằng chúng ta có một sự lựa chọn hoàn toàn khác, và một cái là có giá trị và cái kia là vô giá trị. Chúng ta chọn hoặc tất cả hoặc không có gì và không có gì khác ở giữa.

Bài 132: Ta giải phóng thế giới khỏi tất cả những gì ta nghĩ nó là.

1. Điều gì giữ thế giới trong xiềng xích ngoài niềm tin của anh em? Và điều gì có thể cứu thế giới ngoại trừ Ngã của anh em? Niềm tin thực sự có sức mạnh. Những suy nghĩ mà anh em nắm giữ thật mạnh mẽ, và ảo tưởng cũng mạnh mẽ trong tác động của chúng như sự thật. Một người điên cho rằng thế giới mà anh ấy nhìn thấy là có thật, và không nghi ngờ gì về điều đó. Anh ấy cũng không thể bị lung lay bởi nghi ngờ về tác động của những suy nghĩ của mình. Nhưng chỉ khi vấn đề về nguồn gốc của chúng được nêu ra, thì hy vọng về sự tự do cuối cùng mới đến với anh ấy.

2. Tuy nhiên sự cứu rỗi dễ dàng đạt được, vì bất kỳ ai cũng có thể tự do thay đổi tâm của mình, và mọi suy nghĩ của anh ấy cũng thay đổi theo. Bây giờ nguồn suy nghĩ đã thay đổi, vì thay đổi tâm của anh em có nghĩa là anh em đã thay đổi nguồn gốc của mọi ý tưởng mà anh em nghĩ hoặc đã từng nghĩ hoặc sẽ nghĩ. Anh em giải thoát quá khứ khỏi những gì anh em nghĩ trước đây. Anh em giải thoát tương lai khỏi mọi suy nghĩ cổ xưa về việc tìm kiếm những gì anh em không muốn tìm thấy.

3. Hiện tại vẫn là thời gian duy nhất. Ở đây trong hiện tại thế giới được giải thoát. Vì khi anh em để cho quá khứ được dở bỏ và giải phóng tương lai khỏi những sợ hãi cổ xưa của mình, anh em sẽ tìm thấy lối thoát và trao nó cho thế giới. Anh em đã biến thế giới thành nô lệ với tất cả nỗi sợ hãi, nghi ngờ và nỗi khổ, nỗi đau và nước mắt của anh em; và tất cả những nỗi buồn của anh em đè nặng lên nó, giữ thế giới làm tù nhân cho niềm tin của anh em. Cái chết tấn công nó ở khắp mọi nơi vì anh em giữ những suy nghĩ cay đắng về cái chết trong tâm của mình.

4. Thế giới tự nó không là gì cả. Tâm của anh em phải mang lại ý nghĩa cho nó. Và những gì anh em nhìn thấy ở đó là những mong muốn của anh em, được thể hiện để anh em có thể nhìn vào chúng và nghĩ rằng chúng có thật. Có lẽ anh em nghĩ rằng anh em không tạo ra thế giới, nhưng miễn cưỡng đến với những gì đã được tạo ra, hầu như không chờ đợi những ý nghĩ của mình mang lại ý nghĩa cho nó. Tuy nhiên sự thật là anh em đã tìm thấy chính xác những gì anh em tìm kiếm khi anh em đến đây.

5. Không có thế giới nào ngoài những gì anh em mong muốn, và đây là sự giải thoát cuối cùng của anh em. Chỉ cần thay đổi tâm của anh em về những gì anh em muốn thấy, và cả thế giới cũng phải thay đổi theo. Ý tưởng không rời khỏi nguồn của chúng. Chủ đề trọng tâm này thường được nêu trong văn bản, và phải được ghi nhớ nếu anh em muốn hiểu bài học hôm nay. Không phải lòng kiêu hãnh nói với anh em rằng anh em đã tạo ra thế giới mà anh em nhìn thấy, và rằng nó thay đổi khi anh em thay đổi tâm của mình.

6. Nhưng sẽ là sự kiêu hãnh khi cho rằng anh em đã bước vào một thế giới hoàn toàn tách biệt với chính mình, không bị ảnh hưởng bởi những gì anh em nghĩ, và hoàn toàn khác với những gì anh em tình cờ nghĩ về nó. Không có thế giới nào cả! Đây là ý tưởng trung tâm mà khóa học cố gắng dạy. Không phải ai cũng sẵn sàng chấp nhận điều đó, và mỗi người phải đi xa đến mức có thể để cho mình được dẫn dắt trên con đường đến với sự thật. Anh ấy sẽ quay lại và đi xa hơn, hoặc có lẽ lùi lại một lúc rồi quay lại lần nữa.

7. Nhưng chữa lành là món quà của những người sẵn sàng học hỏi rằng không có thế giới nào, và có thể chấp nhận bài học ngay bây giờ. Sự sẵn sàng của họ sẽ đem bài học đến với họ dưới một hình thức nào đó mà họ có thể hiểu và nhận ra được. Một số người đột nhiên nhìn thấy điều này trước lúc chết và sống lại để dạy nó. Những người khác tìm thấy nó trong trải nghiệm không thuộc về thế giới này, điều này cho họ thấy rằng thế giới không tồn tại bởi vì những gì họ thấy phải là sự thật, tuy nhiên nó rõ ràng mâu thuẫn với thế giới.

8. Và một số người sẽ tìm thấy nó trong khóa học này, và trong các bài tập mà chúng ta làm hôm nay. Ý tưởng của ngày hôm nay là đúng bởi vì thế giới không tồn tại. Và nếu đó thực sự là sự tưởng tượng của chính anh em, thì anh em có thể giải phóng nó khỏi tất cả những điều mà anh em từng nghĩ nó là, chỉ bằng cách thay đổi mọi suy nghĩ đã tạo ra cho nó những hình dạng này. Người bệnh được chữa lành khi anh em buông bỏ mọi suy nghĩ về bệnh tật, và người chết sống lại khi anh em để những suy nghĩ về sự sống thay thế mọi suy nghĩ mà anh em từng có về cái chết.

9. Một bài học trước đây được lặp lại một lần bây giờ phải được nhấn mạnh một lần nữa, vì nó chứa đựng nền tảng vững chắc cho ý tưởng của ngày hôm nay. Anh em giống như Chúa đã tạo nên anh em. Không có nơi nào mà anh em có thể khổ đau, và không có thời gian nào có thể đem đến sự thay đổi cho trạng thái vĩnh cữu của anh em. Làm thế nào một thế giới của thời gian và không gian tồn tại, nếu anh em vẫn như Chúa đã tạo nên anh em.

10. Bài học hôm nay là gì ngoại trừ cách nói khác rằng biết được Ngã của anh em là sự cứu rỗi của thế giới? Giải thoát thế giới khỏi mọi nỗi đau chỉ là thay đổi tâm của anh em về chính mình. Không có thế giới nào ngoài ý tưởng của anh em bởi vì ý tưởng không rời khỏi nguồn của chúng, và anh em duy trì thế giới trong tâm mình bằng suy nghĩ.

11. Tuy nhiên, nếu anh em giống như Chúa đã tạo nên anh em, anh em không thể suy nghĩ khác với Người, cũng như không tạo ra những gì không chia sẻ sự vĩnh cửu và Tình yêu thương của Người. Có phải những điều này vốn có trong thế giới mà anh em nhìn thấy không? Nó có tạo dựng giống như Người không? Trừ khi có, nó không có thật và không thể có được. Nếu anh em là thật thì thế giới mà anh em nhìn thấy là giả, vì tạo phẩm của Chúa không giống thế giới về mọi mặt. Và cũng như chính Ý nghĩ của Người đã tạo dựng anh em, nên đó là suy nghĩ của anh em đã tạo ra thế giới và phải giải thoát nó, để anh em có thể biết những Ý nghĩ mà anh em chia sẻ với Chúa.   

12. Hãy giải phóng thế giới! Những tạo phẩm thực sự của anh em chờ đợi sự giải phóng này để cho anh em quyền làm cha, không phải của những ảo tưởng, mà như Chúa trong sự thật. Chúa chia sẻ chức năng làm Cha của Người với anh em là Con của Người, vì Người không phân biệt điều gì là chính Người và điều gì vẫn là chính Người. Những gì Người tạo dựng thì không tách rời khỏi Người, và không nơi nào Cha kết thúc, Con bắt đầu như một điều gì đó tách biệt khỏi Người.

13. Không có thế giới vì đó là một ý nghĩ tách rời khỏi Chúa, và được tạo ra để tách Cha và Con, đồng thời phá vỡ một phần của chính Chúa và vì vậy phá hủy sự Toàn vẹn của Người. Có thể nào một thế giới bắt nguồn từ ý tưởng này là có thật? Nó có thể ở bất kỳ đâu không? Hãy từ chối ảo tưởng, nhưng chấp nhận sự thật. Hãy từ chối anh em là một cái bóng thoáng qua trên một thế giới đang chết. Hãy giải phóng tâm anh em, và anh em sẽ nhìn thấy một thế giới được giải phóng.

14. Hôm nay, mục đích của chúng ta là giải thoát thế giới khỏi tất cả những ý nghĩ vu vơ mà chúng ta từng có về nó, cũng như về mọi loài sống mà chúng ta nhìn thấy trên đó. Chúng không thể ở đó. Chúng ta cũng không thể. Vì chúng ta đang ở trong nhà mà Cha đã đặt cho chúng ta, cùng với chúng. Và chúng ta, những người như Chúa đã tạo nên chúng ta, hôm nay sẽ giải thoát thế giới khỏi mọi ảo tưởng của mình, để chúng ta có thể được tự do.

15. Bắt đầu buổi thực tập mười lăm phút mà chúng ta thực hiện hai lần ngày hôm nay với điều này:

Ta, người vẫn như Chúa đã tạo nên ta, sẽ giải thoát thế giới khỏi tất cả những gì ta nghĩ nó là . Vì ta là thật bởi vì thế giới thì không có thật, và ta sẽ biết thực tại của chính mình.

Sau đó chỉ đơn giản yên nghỉ, tỉnh giác nhưng không căng thẳng, và để tâm anh em trong tĩnh lặng được thay đổi để thế giới được giải thoát cùng anh em.

16. Anh em không cần nhận ra rằng sự chữa lành sẽ đến với nhiều anh em ở khắp nơi trên thế giới, cũng như những người anh em thấy ở gần, khi anh em gởi đi những suy nghĩ này để ban phước cho thế giới. Nhưng anh em sẽ cảm nhận được sự giải thoát của chính mình, mặc dù anh em có thể chưa hoàn toàn hiểu rằng anh em không bao giờ có thể được giải thoát một mình.

17. Trong suốt cả ngày, hãy tăng cường sự tự do được gởi qua những ý tưởng của anh em đến toàn thế giới, và hãy nói bất cứ khi nào anh em bị cám dỗ phủ nhận sức mạnh của sự thay đổi tâm đơn giản của mình:

Ta giải phóng thế giới khỏi tất cả những gì ta từng nghĩ về nó,

Và chọn thực tại của chính mình thay vào đó.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta giữ những suy nghĩ cay đắng về cái chết trong tâm mình, mọi thứ trong giấc mơ này bao gồm cả nhu cầu cần phải đúng, phán xét người khác, ôm giữ sự bất bình trong lòng, oán giận, những niềm tin chưa được tha thứ từ quá khứ. Đây là những suy nghĩ cay đắng về cái chết. Vì vậy trong khi chúng ta nghĩ cái ta ảo tưởng là chính chúng ta, điều đó có nghĩa là chúng ta đang cho phép cái tôi trở thành tâm của mình và cái tôi đó sẽ phóng chiếu nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi cùng vô số những hình ảnh, tất cả đều là những sai lầm và chúng ta sẽ bị lạc lối.

-Chúng ta cần phải quay lại và nhận ra rằng có một sự lựa chọn khác ở đây, có một tâm khác, tâm duy nhất, tâm của Chúa mà chúng ta có thể chọn, nhưng trong khi chúng ta suy nghĩ với cái tôi, cái chết tấn công chúng ta ở khắp mọi nơi bởi vì cái chết là niềm tin cốt lõi trong hệ thống suy nghĩ của cái tôi. Đó là giấc mơ trung tâm. Cái chết là giấc mơ trung tâm mà từ đó mọi ảo tưởng đều bắt nguồn.

-Không có thế giới nào tách rời khỏi điều anh em mong muốn, đó là mong ước tách biệt khỏi Chúa và tất cả tạo phẩm. Đây là sự giải thoát cuối cùng của anh em, hãy thay đổi tâm của mình về những gì ta muốn thấy và tất cả thế giới cũng phải thay đổi theo.

-Hãy nhớ rằng thế giới ở trong tâm chúng ta, cái thân ở trong tâm chúng ta chứ không phải ngược lại. Cái thân là một ý tưởng trong tâm chúng ta, thế giới là một ý tưởng trong tâm chúng ta. Đó là lý do tại sao mỗi người lại thấy thế giới một cách khác nhau, ở những thời điềm khác nhau. Ta nhìn thấy thế giới qua những gì ta muốn nhìn thấy ở đó và trong khi chúng ta nhìn qua lăng kính của cái tôi, chúng ta sẽ thấy những gì cái tôi muốn ta nhìn thấy cho đến khi ta hủy bỏ điều đó. Những gì ta thấy ở ngoài kia, trong cái thân, trên thế giới và trong quá khứ không bao giờ rời khỏi nguồn của nó đó là tâm của chúng ta.

-Vì vậy ta chịu trách nhiệm cho những gì ta thấy. Ta chọn những cảm giác mà ta muốn trải nghiệm ở đây. Ta chọn những mục tiêu mà ta muốn đạt được. Mọi thứ dường như xảy ra đối với ta là do ta yêu cầu và đã nhận được như ta yêu cầu. Chúng ta thực sự có thể chặn đứng cái tôi trong suy nghĩ của người nào đó hoặc chính mình bằng cách đặt câu hỏi tại sao ta lại muốn điều đó. Ta bắt đầu đưa tâm trở lại theo định hướng giải pháp thay vì tiếp tục đi xuống tầng rất sâu của cái tôi. Ta có muốn điều này nữa không vì ta có quyền lựa chọn khác.

-Không có thế giới vì đó là ý muốn khác với Ý Chúa. Nếu Chúa là Đấng tạo dựng duy nhất và Chúa không tạo ra nó thì thế giới không tồn tại. Nhưng tại sao chúng ta lại khó chấp nhận điều đó vì có những thần tượng mà chúng ta yêu quý ở đó, đó có thể là cái thân, mối quan hệ, công việc, tài khoản ngân hàng kếch xù hay bất cứ thứ gì mà chúng ta thực sự tin rằng mang lại cho chúng ta thứ mà chúng ta mong muốn, cho đến khi ta có được sự tương phản của một điều gì đó lớn lao hơn nhiều, ta mới sẵn sàng chấp nhận điều đó.

-Hãy tự hỏi mình muốn điều gì hơn sự bình an của Chúa, điều gì tôi muốn hơn sự vô tội không thể hư hoại, cảm giác đó là gì. Và khi ta hỏi những câu hỏi đó, cái tôi đã bị vô hiệu hóa.

Bài 131: Không ai có thể thất bại khi tìm đến sự thật.

1. Thất bại hoàn toàn thuộc về anh em khi anh em tìm kiếm những mục tiêu không thể đạt được. Anh em tìm kiếm sự thường hằng trong cái vô thường, tìm kiếm tình yêu thương ở nơi không có, tìm kiếm sự an toàn giữa hiểm nguy; sự bất tử trong bóng tối của giấc mơ về cái chết. Ai có thể thành công khi mâu thuẫn là bối cảnh cho việc tìm kiếm của anh ấy, và là nơi anh ấy đến để tìm sự ổn định?

2. Những mục tiêu vô nghĩa sẽ không đạt được. Không có cách nào để đạt được chúng, vì những phương tiện mà anh em dùng để phấn đấu vì chúng cũng vô nghĩa như chúng. Ai có thể sử dụng những phương tiện vô nghĩa như vậy, và hy vọng thông qua chúng để đạt được bất cứ điều gì? Chúng có thể dẫn đến đâu? Chúng có thể đạt được điều gì mang lại bất kỳ hy vọng nào có thật? Theo đuổi những điều tưởng tượng sẽ dẫn đến cái chết vì đó là sự tìm kiếm hư vô, và trong khi anh em tìm kiếm sự sống, anh em yêu cầu cái chết. Anh em tìm kiếm sự an toàn và yên ổn, trong khi trong lòng của mình anh em cầu nguyện cho sự nguy hiểm và sự bảo vệ cho giấc mơ nhỏ bé mà anh em đã tạo ra.

3. Tuy nhiên, việc tìm kiếm là điều không thể tránh khỏi ở đây. Vì điều này mà anh em đã đến, và anh em chắc chắn sẽ làm được điều mà anh em đến vì nó. Nhưng thế giới không thể quyết định mục tiêu mà anh em tìm kiếm, trừ khi anh em cho nó quyền lực để làm như vậy. Nếu không, anh em vẫn được tự do lựa chọn một mục tiêu vượt ra ngoài thế giới và mọi suy nghĩ của thế gian, và một mục tiêu đến với anh em từ một ý tưởng đã bị từ bỏ nhưng vẫn được ghi nhớ, cũ nhưng mới; tiếng vang của một di sản bị lãng quên, nhưng vẫn giữ được tất cả những gì anh em thực sự muốn.

4. Hãy vui mừng vì anh em phải tìm kiếm. Cũng hãy vui mừng khi biết rằng anh em đang tìm kiếm Thiên đường, và phải tìm được mục tiêu mà anh em thực sự muốn. Không ai có thể không mong muốn mục tiêu này và cuối cùng đạt được nó. Con Chúa không thể tìm kiếm một cách vô ích, mặc dù anh ấy cố gắng để ép mình trì hoãn, lừa dối chính mình và nghĩ rằng đó là địa ngục mà anh ấy tìm kiếm. Khi anh ấy sai, anh ấy tìm thấy sự sửa lỗi. Khi anh ấy đi lạc, anh ấy được dẫn trở lại nhiệm vụ được giao.

5. Không ai còn ở trong địa ngục, vì không ai có thể từ bỏ Đấng tạo dựng của mình, cũng không thể ảnh hưởng đến Tình yêu thương hoàn hảo, vượt thời gian và không thay đổi của Người. Anh em sẽ tìm thấy Thiên đường. Tất cả những gì anh em tìm kiếm ngoài điều này sẽ biến mất. Tuy nhiên, không phải bởi vì nó đã bị lấy đi khỏi anh em. Nó sẽ biến mất bởi vì anh em không muốn nó. Anh em sẽ đạt được mục tiêu anh em thực sự muốn cũng chắc chắn như Chúa đã tạo nên anh em trong sự vô tội.

6. Tại sao phải chờ đợi Thiên đường? Nó ở đây ngay hôm nay. Thời gian là ảo tưởng rộng lớn rằng đó đã là quá khứ hoặc ở trong tương lai. Tuy nhiên, điều này không thể được, nếu đó là nơi Chúa muốn Con của Người ở. Làm thế nào Ý Chúa có thể trong quá khứ, hoặc sẽ xảy ra. Những gì Người muốn là ngay bây giờ, không có quá khứ và hoàn toàn không có tương lai. Nó xa rời thời gian như một ngón nến nhỏ cách một vì sao xa xôi, hoặc những gì anh em đã chọn đến những gì anh em thực sự muốn.

7. Thiên đường vẫn là sự thay thế duy nhất của anh em đối với thế giới kỳ lạ này mà anh em đã tạo ra và mọi cách thức của nó; những mô hình thay đổi và những mục tiêu không chắc chắn, những thú vui đau đớn và những niềm vui bi thảm của nó. Chúa không tạo ra mâu thuẫn. Cái gì phủ nhận sự tồn tại của chính nó và tấn công chính nó thì không phải là của Người. Người không tạo ra hai cái tâm, với Thiên đường như là kết quả vui vẻ của cái này, và trái đất là kết quả đáng tiếc của cái kia, trái ngược với Thiên đường về mọi mặt.

8. Chúa không chịu xung đột. Tạo phẩm của Người cũng không bị chia làm hai. Làm thế nào Con của Người có thể ở trong địa ngục, khi chính Chúa đã thiết lập anh ấy trên Thiên đường? Liệu anh ấy có thể đánh mất điều mà Ý muốn Vĩnh cữu đã ban cho anh ấy để làm nơi ở mãi mãi của mình không? Chúng ta đừng cố gắng áp đặt một ý muốn xa lạ lên mục đích duy nhất của Chúa nữa. Anh ấy ở đây bởi vì Người muốn điều đó, và những gì Người muốn đều có mặt ngay lúc này, vượt ra ngoài tầm với của thời gian.

9. Hôm nay chúng ta sẽ không chọn nghịch lý thay cho sự thật. Làm thế nào Con Chúa có thể dành thời gian để lấy đi Ý muốn của Chúa? Như vậy, anh ấy từ bỏ chính mình, và mâu thuẫn với những gì không có đối nghịch. Anh ấy nghĩ rằng mình đã tạo ra một địa ngục đối lập với Thiên đường, và tin rằng mình đang ở trong những gì không tồn tại trong khi Thiên đường là nơi anh ấy không thể tìm thấy.

10. Hãy bỏ lại những suy nghĩ ngớ ngẩn như thế này ngày hôm nay, và thay vào đó hãy hướng tâm của anh em đến với những ý tưởng thực sự. Không ai có thể thất bại khi tìm đến sự thật, và đó là sự thật chúng ta tìm cách đến được ngày hôm nay. Chúng ta sẽ dành mười phút cho mục tiêu này ba lần ngày hôm nay, và chúng ta sẽ cầu xin được thấy sự trỗi dậy của thế giới thực để thay thế những hình ảnh ngớ ngẩn mà chúng ta yêu quý, bằng những ý tưởng thực sự nảy sinh thay cho những suy nghĩ vô nghĩa, không có tác dụng, cũng không có nguồn gốc hay thực chất trong sự thật.

11. Chúng ta thừa nhận điều này khi chúng ta bắt đầu các buổi thực tập của mình. Hãy bắt đầu với điều này:

Con cầu xin nhìn thấy một thế giới khác, và suy nghĩ một loại suy nghĩ khác với những suy nghĩ con đã tạo ra. Thế giới mà con tìm kiếm không phải do một mình con tạo ra, những suy nghĩ con muốn nghĩ đến không phải của riêng con.

Trong một vài phút hãy quan sát tâm của anh em và nhìn thấy, mặc dù mắt của anh em đang nhắm, thế giới vô nghĩa mà anh em cho là có thật. Cũng xem xét lại những suy nghĩ tương thích với một thế giới như vậy mà anh em cho là đúng. Sau đó hãy để chúng đi, và đi xuống bên dưới chúng đến thánh địa nơi chúng không thể vào được. Có một cánh cửa phía dưới chúng trong tâm của anh em, mà anh em không thể khóa hoàn toàn để che giấu những gì nằm ở bên kia.

12. Hãy tìm kiếm cánh cửa đó và tìm thấy nó. Nhưng trước khi anh em cố gắng mở nó ra, hãy tự nhắc nhở mình không ai có thể thất bại khi tìm đến sự thật. Và đó là yêu cầu anh em đưa ra ngày hôm nay. Không có gì ngoài điều này có bất kỳ ý nghĩa nào bây giờ; không có mục tiêu nào khác được coi trọng bây giờ và cũng không được tìm kiếm, không có gì trước cánh cửa này anh em thực sự muốn, và anh em chỉ tìm kiếm những gì nằm phía sau đó.

13. Hãy đưa tay ra và xem cánh cửa mở ra dễ dàng như thế nào khi anh em có ý định duy nhất là vượt qua nó. Các thiên thần soi đường, để mọi bóng tối tan biến, và anh em đang đứng trong ánh sáng rực rỡ và rõ ràng đến mức anh em có thể hiểu được mọi điều anh em nhìn thấy. Có lẻ, một khoảnh khắc bất ngờ nho nhỏ sẽ khiến anh em dừng lại trước khi nhận ra thế giới mà anh em nhìn thấy trước mắt trong ánh sáng phản ánh sự thật mà anh em đã biết và không hề quên khi lang thang trong những giấc mơ.

14. Anh em không thể thất bại ngày hôm nay. Ở đó đi cùng anh em là Thánh Linh mà Thiên đường đã gởi đến anh em, để anh em có thể tiếp cận cánh cửa này một ngày nào đó, và nhờ sự trợ giúp của Ngài có thể dễ dàng vượt qua nó để đến với ánh sáng. Hôm nay ngày đó đã đến. Hôm nay Chúa giữ lời hứa xưa của Người với Con thánh của Người, như Con của Người nhớ lời hứa của mình với Chúa.  Đây là một ngày vui mừng, vì chúng ta đến với thời gian và địa điểm đã định nơi anh em sẽ tìm thấy mục tiêu của mọi cuộc tìm kiếm của mình ở đây, và mọi cuộc tìm kiếm của thế giới, cùng nhau kết thúc khi anh em vượt qua cánh cửa.

15. Hãy thường xuyên nhớ rằng hôm nay phải là thời gian vui mừng đặc biệt, và hãy tránh xa những suy nghĩ u ám và những lời than vãn vô nghĩa. Thời điểm cứu rỗi đã đến. Hôm nay được chính Thiên đường ấn định là thời gian ân sủng cho anh em và cho thế giới. Nếu anh em quên sự kiện hạnh phúc này, hãy tự nhắc nhở mình bằng điều này:

Hôm nay ta tìm kiếm và tìm thấy tất cả những gì ta muốn.

Mục đích duy nhất của ta mang đến cho ta điều đó.

Không ai có thể thất bại khi tìm đến sự thật.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tại sao phải chờ đợi Thiên đường? Nó ở ngay đây ngay hôm nay. Bao nhiêu người trong chúng ta quan tâm đến điều đó hay chúng ta chờ đợi một sự cứu rỗi trong tương lai, một sự chữa lành trong tương lai, một sự hiểu biết trong tương lai. Vương quốc Thiên đường ngay tại đây trong tâm ta. Đó không phải là một địa điểm và chúng ta chính là Thiên đường. Sự thật sẽ không đúng hơn vào ngày mai so với hiện tại.

-Vì vậy, có một mánh khóe của cái tôi để xen kẽ thời gian giữa việc ta nghĩ ta là gì và ta thực sự là gì cũng như việc chấp nhận sự thật về ta trong sự thật. Điều này rất quan trọng. Nó đánh lừa chung ta tin rằng chúng ta có thể trì hoãn việc tìm kiếm sự thật. Nếu chúng ta có thể chấp nhận Thiên đường ngay tại đây bây giờ thì điều này có nghĩa là sự hoàn hảo của chúng ta đã có ở đây, sự thánh khiết, sự chữa lành hoàn toàn của chúng ta đã có ngay tại đây. Đó không phải là điều gì trong tương lai, nó ngay tại đây. Hãy tha thứ cho bản thân vì sợ hãi chính mình.

-Những bài học gần đây chúng ta đang đi vào khoảnh khắc thánh và yên nghỉ trong sự bình an của Chúa trong ý muốn mở rộng trái tim mình để sẵn sàng chấp nhận di sản của chúng ta, để chấp nhận danh tính của chúng ta như Người đã tạo nên. Ánh sáng trong tâm ta sẽ đến với mọi tâm. Những người tin rằng họ bị bệnh, những người tin rằng họ đang đau đớn, những người tin rằng họ đang sống trên đường phố, những người vô gia cư, cô đơn, qua chúng ta hãy nhận được điều đó trong khoảnh khắc thiêng liêng đẹp đẽ đó. Chúng ta đang gửi cánh tay của Thiên đường để an ủi mọi người. Tại sao chúng ta lại trì hoãn việc nhận nó. Đó là chấp nhận sự chuộc lỗi rằng sự thật không có điều gì đã xảy ra và chúng ta vẫn không rời bỏ ngôi nhà thật sự của mình.