Bài 6: Ta khó chịu vì ta nhìn thấy điều không có thật

1. Các bài luyện tập với ý tưởng này rất giống với những bài tập trước. Một lần nữa, cần phải nêu tên cho cả hình thức khó chịu (tức giận, sợ hãi, lo lắng, trần cảm, v.v.) và nguồn (nguyên nhân) được cảm nhận một cách rất cụ thể cho bất kỳ áp dụng nào của ý tưởng này. Ví dụ:

Ta tức giận với _________ vì ta nhìn thấy điều không có thật.

Ta lo lắng về _________ vì ta nhìn thấy điều không có thật.

2. Ý tưởng của hôm nay rất hữu ích để áp dụng cho bất kỳ điều gì có vẻ làm anh em khó chịu, và có thể được sử dụng một cách hữu ích suốt cả ngày cho mục đích đó. Tuy nhiên, ba hoặc bốn thời thực tập yêu cầu phải diễn ra trước trong khỏang một phút để tìm kiếm trong tâm của anh em như trước đây, và áp dụng ý tưởng cho từng ý nghĩ gây khó chịu được phát hiện trong quá trình tìm kiếm.

3. Một lần nữa, nếu anh em chống lại việc áp dụng ý tưởng nảy cho một số suy nghĩ gây khó chịu hơn những suy nghĩ khác, hãy nhắc nhở bản thân về hai lưu ý được nêu trong bài học trước:

Không có những phiền muộn nhỏ. Tất cả chúng đều khiến ta bất an như nhau.

Và:

Ta không thể giữ hình thức khó chịu này mà bỏ qua những sự khó chịu khác. Vì mục đích của những bài tập này, vì vậy, ta sẽ xem tất cả chúng như nhau.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây:

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Vi dụ, tôi tức giận với người bạn của tôi vì tôi thấy điều gì đó không có ở đó. Hay tôi lo lắng cho cơn đau của tôi vì tôi thấy điều gì đó không có ở đó. Nhưng tất cả điều này, cơn tức giận hay lo lắng của ta được cảm nhận và trải nghiệm bởi cái ngã tách biệt hay cái ta ảo tưởng, chúng không có thật. Chúng chỉ xảy ra trong giấc mơ bởi cái tâm bị chia cắt hay cái tâm sai lầm. Đó chỉ là sự phóng chiếu của tâm đang ngủ. Điều đó không xảy ra trong sự thật, trong tâm thánh của ta.

-Đây là bài học ngắn nhưng rất mạnh mẽ nếu ta thực tập một cách đúng đắn. Trở lại với những gì chúng ta nghĩ đang làm chúng ta lo lắng và tất cả nguyên nhân mà ta gán cho chúng. Tôi không có tiền để trả tiền nhà, tôi bị đau ở lưng hay tôi không hòa hợp với bạn đời của tôi dù tôi đã cố gắng hết sức. Đây là những hình thức có vẻ là nguyên nhân nhưng những gì cái tôi không muốn ta biết là trạng thái cảm giác mà tâm trải qua và nghĩ rằng chúng là có thật. Bởi vì một cái tâm lo lắng không thể đến được nơi tĩnh lặng và có mặt trong hiện tại nơi sự thật có thể được nghe thấy.

-Vì vậy đó là sự thay đổi hoàn toàn hệ thống suy nghĩ. Trước đây ta nghĩ ta là ai, vấn đề là ở ngoài kia, nguyên nhân là ở ngoài kia, bây giờ ta xoay nó lại và nhận ra những gì ở ngoài kia chỉ kết quả của suy nghĩa của ta và lý do thực sự để ta lo lắng là vì ta thấy điều gì đó không có ở đó. Đây là cách để duy trì cái ngã này, nhưng đó không phải là ta thực sự. Do đó tất cả mọi lo lắng đều giống nhau vì có cùng mục đích này.

Bài 5: Ta không bao giờ khó chịu vì lý do ta nghĩ

1. Ý tưởng này, giống như ý tưởng trước, có thể được sử dụng với bất kỳ người nào, tình huống hay sự kiện nào mà anh em nghĩ đang gây đau đớn cho anh em. Áp dụng nó một cách cụ thể cho bất kỳ điều gì anh em tin là nguyên nhân khiến anh em khó chịu, sử dụng sự mô tả cảm giác đó bằng bất kỳ thuật ngữ nào có vẻ chính xác đối với anh em. Sự khó chịu có thể là sợ hãi, lo lắng, trầm cảm, lo âu, tức giận, hận thù, ghen tị hay bất kỳ hình thức nào, tất cả sẽ được coi là khác nhau. Điều này không đúng. Tuy nhiên, cho đến khi anh em học được hình thức không quan trọng, mỗi hình thức sẽ trở thành một chủ đề thích hợp cho các bài luyện tập trong ngày. Áp dụng cùng một ý tưởng cho từng hình thức riêng biệt là bước đi đầu tiên trong việc cuối cùng nhận ra tất cả chúng đều giống nhau.

2. Khi sử dụng ý tưởng cho ngày hôm nay cho một nguyên nhân được nhận thấy cụ thể về sự khó chịu dưới bất kỳ hình thức nào, hãy sử dụng cả tên của hình thức mà anh em thấy khó chịu, và nguyên nhân anh em gán cho nó. Ví dụ

Ta không tức giận với _________ vì lý do ta nghĩ.

Ta không sợ _________ vì lý do ta nghĩ.

3. Nhưng một lần nữa, điều này không nên thay thế cho những buổi thực tập trong đó anh em đầu tiên tìm kiếm trong tâm mình nguồn gốc của sự khó chịu mà anh em tin, và những hình thức khó chịu mà anh em nghĩ là kết quả.

4. Trong những bài tập này, hơn những bài tập trước, anh em có thể thấy khó để không phân biệt, và tránh xem một số chủ đề là quan trọng hơn so với những chủ đề khác. Có thể có ích khi phát biểu trước các bài tập:

Không có những khó chịu nhỏ. Tất cả chúng đều quấy rầy sự bình yên trong tâm ta như nhau.

5. Sau đó xem xét tâm của anh em có bất cứ điều gì đang làm anh em đau khổ không, bất kể anh em nghĩ nó đang gây ra cho anh em nhiều hay ít.

6. Anh em cũng có thể thấy mình ít sẵn sàng áp dụng ý tưởng trong ngày cho một số nguồn gốc được cho là gây buồn bực hơn so với những cái khác. Nếu điều này xảy ra, trước tiên hãy nghĩ về điều này:

Ta không thể giữ hình thức khó chịu này và bỏ những cái khác. Vì mục đích của những bài tập này, vì vậy, ta sẽ xem tất cả chúng như nhau.

7. Sau đó tìm kiếm trong tâm của anh em trong vòng một phút, và cố gắng xác định một số các hình thức lo lắng khác nhau đang làm phiền anh em, bất kể tầm quan trọng tương đối anh em có thể gán cho chúng. Áp dụng ý tưởng cho hôm nay cho từng cái một, sử dụng tên của cả nguồn gốc của sự khó chịu như anh em cảm nhận được, và cảm giác như anh em trải qua. Ví dụ khác là:

Ta không lo lắng về _________ vì lý do ta nghĩ.

Ta không chán nản về _________ vì lý do ta nghĩ.

Ba hoặc bốn lần trong ngày là đủ.

*Ghi chú: xem bài gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Bất cứ điều gì có cùng mục đích bất kể chúng mang hình thức như thế nào đều giống nhau. Tất cả sự khó chịu dưới bất kỳ hình thức nào và mức độ ra sao đều như nhau vì chúng đều làm xáo trộn sự bình yên trong tâm ta, ngăn cản tâm ta đạt đến trạng thái bình an nơi mà ta có thể lắng nghe sự thật.

-Tất cả những điều trong cuộc sống đang khiến ta đau khổ, chúng có thể có vẻ khác nhau, chúng có thể liên quan đến những người hoặc hoàn cảnh khác nhau, nhưng điều đáng chú ý là nó không bao giờ là về tình huống, không bao giờ liên quan đến người đó. Tất cả chúng đều có tác dụng giống nhau là giữ cho tâm ta luôn trong tình trạng bất ổn liên tục, ngăn cản sự bình an và ký ức về ta thực sự là gì. Đó là bức tranh lớn hơn mà bài học này muốn ta thấy. Đó là chức năng của cái tôi khiến chúng ta xa rời sự thật, không có sự bình an, niềm vui hay tình yêu thương. Thực sự là tất cả những điều này chỉ nhằm khiến chúng ta bận tâm đến ảo tưởng đến mức chúng ta không bao giờ cho phép có đủ thời gian và không gian hoặc sự bình yên và có mặt trong hiện tại.

-Ta nghĩ rằng nguyên nhân của những khó chịu trong ta là từ điều gì đó bên ngoài. Nhưng không có gì bên ngoài có thể làm ta khó chịu ngoại trừ chính suy nghĩ của ta.

-Những cảm giác khó chịu không bao giờ là chính đáng vì ta thực sự là gì không bao giờ bị ảnh hưởng bởi bất cứ điều gì. Khi ta lắng nghe cái tôi những cảm giác này là chính đáng vì cái tôi cho rằng ta là nạn nhân của thế giới bên ngoài.

-Sự tức giận không bao giờ là chính đáng nhưng sự tha thứ mới là chính đáng.

Bài 4: Những suy nghĩ này không có ý nghĩa gì cả

Những suy nghĩ này không có ý nghĩa gì cả. Chúng giống như những thứ ta thấy trong căn phòng này [trên con đường này, từ cửa sổ này, ở nơi này].

1. Không giống những bài tập trước, những bài tập này không bắt đầu bằng  ý tưởng trong ngày. Trong những buổi thực hành này, hãy bắt đầu bằng việc để ý những suy nghĩ đang lướt qua tâm của anh em khoảng một phút. Sau đó áp dụng ý tưởng này cho chúng. Nếu anh em nhận biết những suy nghĩ không vui, hãy sử dụng chúng làm chủ đề cho ý tưởng. Tuy nhiên, đừng chỉ chọn những suy nghĩ mà anh em nghĩ là “xấu.” Anh em sẽ thấy, nếu anh em rèn luyện bản thân để nhìn vào những suy nghĩ của mình, chúng đại diện cho một sự pha trộn đến mức theo một nghĩa nào đó, không cái nào trong số chúng có thể được gọi là “xấu”  hay “tốt.” Đó là lý do tại sao chúng không có ý nghĩa gì cả.

2. Trong việc lưa chọn những chủ đề để áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay đòi hỏi có tính cụ thể thông thường. Đừng sợ sử dụng những suy nghĩ “tốt” cũng như “xấu”. Không có suy nghĩ nào trong số đó đại diện cho những suy nghĩ thực sự của anh em, điều đang bị chúng che đậy. Những suy nghĩ “tốt” chỉ là cái bóng của những gì nằm ngoài cái thấy, và cái bóng khiến cho cái thấy trở nên khó khăn. Những suy nghĩ ‘xấu’ là những vật cản cái nhìn và khiến việc nhìn thấy trở nên không thể. Anh em không muốn cả hai.

3. Đây là một bài tập quan trọng, và thỉnh thoảng sẽ được lặp lại dưới một hình thức hơi khác. Mục đích ở đây là rèn luyện anh em những bước đi đầu tiên hướng đến mục tiêu tách biệt những điều vô nghĩa khỏi cái có nghĩa. Đó là nỗ lực đầu tiên trong mục đích lâu dài của việc học cách nhìn thấy điều vô nghĩa bên ngoài anh em, và điều có nghĩa bên trong anh em. Đó cũng là bước đầu trong việc rèn luyện tâm của anh em để nhận ra cái gì giống và cái gì khác.

4. Khi sử dụng những suy nghĩ của anh em để áp dụng ý tưởng cho ngày hôm nay, hãy xác định từng ý nghĩ theo nhân vật hay sự kiện trung tâm mà nó chứa đựng; ví dụ:

Suy nghĩ này về _________ không có nghĩa gì cả.

Nó giống như những thứ ta nhìn thấy trong căn phòng này [trên con đường này, v.v.].

5. Anh em cũng có thể sử dụng ý tưởng này cho một suy nghĩ cụ thể mà anh em cho là có hại. Cách thực tập này là hữu ích, nhưng không thể thay thế cho các quy trình ngẫu nhiên hơn cần tuân theo trong các bài tập. Tuy vậy, không nên xem xét tâm của anh em lâu hơn một phút. Anh em còn quá thiếu kinh nghiệm để tránh xu hướng trở nên bận tâm một cách vô nghĩa.

6. Hơn nữa, vì đây là những bài tập đầu tiên thuộc loại này, anh em có thể nhận thấy việc ngừng phán xét liên quan đến những suy nghĩ là đặc biệt khó khăn. Đừng lặp lại sự luyện tập này nhiều hơn ba hoặc bốn lần trong ngày. Chúng ta sẽ trở lại với chúng sau này.

*Ghi chú: xem bài gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tâm tách biệt hay tâm sai lầm là hệ thống suy nghĩ của cái tôi mà chúng ta dường như đã tạo ra từ một tâm duy nhất, thường xuyên xáo trộn và bất định. Nó liên tục gửi suy nghĩ đến nhận thức của ta và khi chúng ta bị cuốn vào thế giới, chúng ta thậm chí không nhận ra điều này.

-Và đây là cách thực hành chú ý đến những suy nghĩ đó đang lướt qua nhận thức của ta mà không cố gắng kiểm soát hay phán xét chúng. Chỉ cần chú ý đến những gì chúng đang nói, chúng ta sẽ nhận thấy chúng như một thứ hỗn hợp. Một số sẽ trung tính, một số có thể mô tả là một ý nghĩ tốt hoặc một ý nghĩ xấu, nhưng điều chúng ta muốn thấy là bất kỳ ý nghĩ nào phát sinh từ hệ thống suy nghĩ của cái tôi thực ra không phải là một ý nghĩ thực sự.

-Đây là bài học khởi đầu cho việc học trở thành người quan sát những suy nghĩ của mình. Sau này chúng ta sẽ học cách trở thành người quan sát những niềm tin của chúng ta, cảm xúc của chúng ta. Chúng ta sẽ chỉ quan sát mọi thứ đi qua tâm thông qua hệ thống suy nghĩ của cái tôi.

-Điều này thực sự hữu ích ở chỗ nó bắt đầu tạo ra sự tách biệt tích cực giữa những gì cái tôi đang suy nghĩ và tin tưởng trong tâm sai lầm về chúng ta là ai. Vì bất kỳ suy nghĩ nào xảy ra trong tâm, đặc biệt nếu đó là tác nhân kích động hoặc bất kỳ cảm xúc nào lướt qua tâm, đột nhiên ta sẽ nói rằng ta là cái đó. Vì vậy nếu nỗi buồn nổi lên, nếu sự tức giận nổi lên, ta sẽ nhầm lẫn bản thân với những suy nghĩ của của cái tôi và rồi nó thực sự đưa chúng ta xuống tận hố sâu của cái tôi, rất khó để thoát khỏi. Đó là sự dính mắc quá sâu.

-Những suy nghỉ của ta hoặc là suy nghĩ với tâm sai lầm hoặc với tâm đúng đắn. Tất cả những suy nghĩ với tâm sai lầm đều giống nhau, đều thuộc về hệ thống suy nghĩ của cái tôi và không có thực. Đừng xem chúng là nghiêm trọng và đừng phản ứng với chúng. Khi ta phản ứng, chắc chắn rằng ta đang nghe theo cái tôi.

Bài 3: Ta không hiểu bất cứ điều gì ta nhìn thấy…

Ta không hiểu bất cứ điều gì ta nhìn thấy trong căn phòng này [trên con đường này, từ cửa sổ này, ở nơi này].

1. Áp dụng ý tưởng này theo cách tương tự như những ý tưởng trước, không có bất kỳ sự phân biệt nào. Bất cứ điều gì anh em nhìn thấy đều trở thành một chủ đề thích hợp để áp dụng ý tưởng. Hãy chắc chắn rằng anh em không nghi ngờ về sự phù hợp của bất cứ điều gì trong việc áp dụng ý tưởng. Đây không phải là các bài tập phán xét. Bất cứ thứ gì đều phù hợp nếu anh em nhìn thấy nó. Một số điều anh em nhìn thấy có thể có ý nghĩa về mặt cảm xúc đối với anh em. Cố gắng để những cảm xúc như vậy qua một bên, và chỉ sử dụng những thứ này chính xác như bất kỳ thứ gì khác.

2. Mục đích của việc luyện tập là giúp anh em giải tỏa tâm của mình khỏi mọi liên tưởng trong quá khứ, để nhìn mọi thứ chính xác như chúng xuất hiện với anh em bây giờ, và nhận ra anh em thực sự hiểu ít về chúng như thế nào. Do đó, điều quan trọng là anh em phải giữ một tâm hoàn toàn cởi mở, không bị cản trở bởi sự phán xét, trong việc lựa chọn những điều mà ý tưởng trong ngày sẽ được áp dụng. Vì mục đích này, mọi thứ đều giống nhau; phù hợp như nhau và vì vậy hữu ích như nhau.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta thực tập những bài học này bằng cái ngã ảo tưởng và cái ta này không thể hiểu những gì nó nhìn thấy. Một cái tâm tách biệt khỏi Chúa suy nghĩ xa rời khỏi Chúa nghĩ rằng nó biết mọi thứ là gì và dùng để làm gì. Đó là điều mà khóa học gọi là sự kiêu ngạo của hệ thống suy nghĩ của cái tôi.

-Ta nghĩ rằng ta hiểu những gỉ ta nhìn thấy từ những gì ta học được trong quá khứ và do đó không nhìn thấy chúng như chúng thực sự là. Ta không hiểu mục đích thực sự của chúng là gì.

-Khi ta nhận ra ta không hiểu gì hết, điều này cần sự khiêm nhường chân thật, ta sẽ để sự thật được chỉ ra cho ta.

-Không có gì ta thấy có bất kỳ ý nghĩa gì. Ta đã cho mọi thứ ta thấy tất cả ý nghĩa mà nó có đối với ta. Ta không hiểu bất cứ điều gì ta thấy.

Bài 2: Ta đã cho mọi thứ ta thấy …tất cả ý nghĩa mà nó có đối với ta

Ta đã cho mọi thứ ta thấy trong căn phòng này [trên con đường này, từ cửa sổ, ở nơi này] tất cả ý nghĩa mà nó có đối với ta.

1. Cách thực tập với ý tưởng này cũng giống như đối với ý tưởng đầu tiên. Bắt đầu với những thứ ở gần anh em, và áp dụng ý tưởng cho bất cứ thứ gì anh em nhìn thấy. Sau đó mở rộng phạm vi ra ngoài. Quay đầu để bao gồm bất cứ thứ gì ở hai bên. Nếu có thể, hãy quay lại và áp dụng ý tưởng đó cho những gì phía sau anh em. Giữ càng không phân biệt càng tốt trong việc lựa chọn đối tượng để áp dụng, Không tập trung vào bất cứ điều gì cụ thể, và đừng cố gắng bao gồm mọi thứ anh em nhìn thấy trong một khu vực nhất định, nếu không anh em sẽ gây căng thẳng.

2. Chỉ cần nhìn lướt qua dễ dàng và khá nhanh xung quanh anh em, cố gắng tránh lưa chọn theo kích thước, độ sáng, màu sắc, chất liệu, hay tầm quan trọng tương đối với anh em. Chọn các đối tượng đơn giản như anh em nhìn thấy chúng. Cố gắng áp dụng sự thực tập một cách dễ dàng như nhau cho một cái thân hay một cái nút, một con ruồi hay sàn nhà, cánh tay hay trái táo. Tiêu chí duy nhất để áp dụng ý tưởng cho bất kỳ điều gì chỉ đơn giản là mắt của anh em tình cờ nhìn thấy nó. Không cố gắng bao gồm bất cứ điều gì cụ thể, nhưng hãy chắc chắn rằng không có gì đặc biệt bị loại trừ.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ý tưởng này thực sự gắn kết chặt chẽ với bài học đầu tiên, không có gì tôi thấy trong căn phòng này có ý nghĩa gì, tôi đã cho mọi thứ tôi thấy trong căn phòng này tất cả ý nghĩa mà nó có đối với tôi.

-Làm sao chúng ta biết được mọi thứ chúng ta nghĩ là gì. Bây giờ chúng ta nhận ra rằng mọi thứ mà ta nghĩ là ta biết đều dựa trên nền tảng giáo dục và kinh nghiệm trong quá khứ, tất cả đều ở trong quá khứ. Điều đó phụ thuộc vào quá khứ của chúng ta, những gì ta được dạy, những gì chúng ta trải qua, những gì chúng ta thấy bằng các giác quan của mình.

-Vì vậy, mọi thứ sẽ là trung tính cho đến khi chúng ta áp đặt ý kiến ​​của chúng ta, phán đoán của chúng ta về nó dựa trên các giác quan. Chúng ta giải thích chúng dựa trên niềm tin vào sự tách biệt, niềm tin rằng mọi thứ ta nhìn thấy là có thật. Đó là điều mà cái tâm tách biệt, tâm của cái tôi muốn ta nhìn thấy và các giác quan là công cụ để thực hiện điều đó.

-Tuy nhiên có cách nhìn khác về mọi thứ mà không theo quá khứ của chúng ta, không theo ý muốn của cái tôi, đó là ta có thể chọn nhìn với Thánh Linh là người thầy trong tâm cho ta thấy sự thật mà không phải là sự phán xét của ta về nó dựa trên quá khứ. Thời gian chỉ là ảo tưởng.

-Nếu chúng ta thực sự muốn nhìn khác đi, ta phải từ bỏ những gì chúng ta nghĩ rằng chúng ta biết. Và đó là một quá trình lớn xuyên suốt khóa học. Đó thực sự là việc từ bỏ những suy nghĩ mà chúng ta nghĩ chúng ta biết, từ bỏ những phán xét của ta, từ bỏ ngay cả những gì ta rất chắc chắn và chỉ sẵn sàng nói rằng liệu có cách nào khác để nhìn nhận vấn đề này không. Và như vậy ta đang mời gọi Thánh linh là tâm đúng đắn của ta nhìn vào điều này và cho ta thấy những gì thực sự vượt ra ngoài nó.

Bài 1: Ta không thấy gì … có ý nghĩa gì

Ta không thấy gì trong căn phòng này [trên con đường này, từ cửa sổ này, ở nơi này] có ý nghĩa gì.

1. Bây giờ hãy từ từ nhìn xung quanh anh em, và thực hành áp dụng ý tưởng này rất cụ thể cho bất cứ thứ gì anh em nhìn thấy:

Cái bàn này không có nghĩa gì cả.

Cái ghế này không có nghĩa gì cả.

Bàn tay này không có nghĩa gì cả.

Bàn chân này không có nghĩa gì cả.

Cái bút này không có nghĩa gì cả.

2. Sau đó nhìn xa hơn khỏi khu vực đó của anh em, và áp dụng ý tưởng này cho phạm vi rộng hơn:

Cánh cửa kia không có nghĩa gì cả.

Cái thân kia không có nghĩa gì cả.

Cái đèn kia không có nghĩa gì cả.

Dấu hiệu kia không có nghĩa gì cả.

Cái bóng kia không có nghĩa gì cả.

3. Lưu ý rằng những phát biểu này không được sắp xếp theo bất kỳ thứ tự nào, và không cân nhắc sự khác biệt theo loại sự vật mà chúng được áp dụng. Đó là mục đích của bài luyện tập. Phát biểu chỉ nên áp dụng cho bất cứ điều gì anh em nhìn thấy. Khi anh em thực tập ý tưởng này trong ngày, hãy sử dụng nó hoàn toàn không phân biệt. Không cố gắng áp dụng nó cho mọi thứ anh em thấy, vì những bài tập này không nên trở thành nghi thức. Chỉ chắc chắn rằng không có gì anh em nhìn thấy bị loại trừ cụ thể. Mọi thứ đều giống nhau khi nào còn áp dụng ý tưởng này.

4. Mỗi bài của ba bài đầu tiên không nên được thực hiện quá hai lần mỗi ngày, tốt nhất là vào buổi sáng và buổi tối. Cũng không nên cố gắng hơn một phút, trừ khi điều đó dẫn đến cảm giác vội vàng. Một cảm giác thư giãn thoải mái là cần thiết.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Một cảm giác thư giãn thoải mái và không vội vàng là cần thiết bởi vì thực tế là một tâm sợ hãi không cởi mở để tiếp nhận hoặc trải nghiệm những gì những bài học này truyền đạt.

-Không gì ta thấy trong thế giới này, trong giấc mơ này có ý nghĩa gì cả vì ta nhìn bằng lăng kính của cái tôi, của tâm bị chia cắt, ta chỉ thấy ảo tưởng thay vì thực tại. Ta thực sự không nhìn thấy gì cả, ta chỉ nhìn thấy những gì cái tôi muốn ta nhìn thấy đó là sự tách biệt, trái ngược với tâm thực sự của ta, tâm thánh, tâm thống nhất của ta chỉ thấy sự đồng nhất.

-Sự thật rất đơn giản, tất cả chỉ là một, không có gì khác nhau. Những gì ta nhìn thấy bằng các giác quan dường như cho thấy chúng khác nhau. Thực ra chúng giống nhau, đều là sự phóng chiếu của tâm và do đó không có thật.

-Do vậy ta chỉ nhìn chúng bằng cái tâm bình an, yêu thương. Đó là mục đích duy nhất của ta khi ở đây.

GIỚI THIỆU SÁCH BÀI TẬP

1. Một nền tảng lý thuyết như văn bản cung cấp là cần thiết như một khuôn khổ để làm cho các bài tập trong sách bài tập này trở nên có ý nghĩa. Tuy nhiên, chính việc thực hiện các bài tập sẽ giúp đạt được mục tiêu của khóa học. Một tâm không được rèn luyện không thể hoàn thành bất cứ điều gì. Mục đích của sách bài tập này là rèn luyện tâm của anh em theo những điều văn bản đưa ra.

2. Các bài tập rất đơn giản. Chúng không đòi hỏi nhiều thời gian, và không quan trọng anh em thực hiện chúng ở đâu. Chúng không cần sự chuẩn bị. Thời gian rèn luyện là một năm. Các bài tập được đánh số từ 1 đến 365. Đừng làm nhiều hơn một bài mỗi ngày.

3. Sách bài tập được chia làm hai phần chính, phần đầu đề cập đến việc xóa bỏ cách anh em nhìn nhận hiện nay, và phần hai liên quan đến việc đạt được nhận thức thực sự. Ngoại trừ các giai đoạn ôn tập, các bài tập mỗi ngày được lên kế hoạch xoay quanh một ý tưởng trọng tâm, được nêu lên đầu tiên. Tiếp theo là phần mô tả các trình tự cụ thể để áp dụng ý tưởng cho ngày đó.

4. Mục đích của sách bài tập là huấn luyện tâm của anh em một cách có hệ thống đi đến một nhận thức khác về mọi người và mọi điều trên thế giới. Các bài tập được lên kế hoạch để giúp anh em khái quát hóa bài học, sao cho anh em sẽ hiểu rằng mỗi bài học đều có thể áp dụng như nhau cho mọi người và mọi thứ anh em nhìn thấy.

5. Chuyển giao sự rèn luyện về nhận thức chân thực không tiến hành như việc chuyển giao sự rèn luyện của thế giới. Nếu đã đạt được nhận thức thực sự liên quan đến bất kỳ người, tình huống hay sự kiện nào thì việc chuyển giao tổng thể đến mọi người và mọi thứ là chắc chắn. Mặt khác, một ngoại lệ nằm ngoài nhận thức thực sự sẽ khiến cho việc đạt được nó ở bất kỳ đâu đều không thể thực hiện được.

6. Do đó, các quy tắc chung duy nhất cần được tuân thủ xuyên suốt là: Trước tiên các bài tập phải được thực hành với tính cụ thể cao, như sẽ được chỉ ra. Điều này sẽ giúp anh em khái quát hóa các ý tưởng liên quan cho mọi tình huống mà anh em gặp phải, cũng như cho mọi người và mọi thứ trong đó. Thứ hai, hãy chắc chắn rằng anh em không tự mình quyết định là có một số người, tình huống hay sự việc mà các ý tưởng đó không thể áp dụng được. Điều này sẽ cản trở việc chuyển giao rèn luyện. Bản chất của nhận thức thực sự là nó không có giới hạn. Nó ngươc lại với cách anh em nhìn thấy bây giờ.

7. Mục đích chung của các bài luyện tập là gia tăng khả năng mở rộng các ý tưởng mà anh em sẽ thực tập để bao gồm tất cả mọi thứ. Điều này sẽ không đòi hỏi sự cố gắng nào về phía anh em. Chính các bài tập sẽ đáp ứng các điều kiện cần thiết cho loại chuyển giao này.

8. Một số ý tưởng mà sách bài tập trình bày sẽ khiến anh em thấy khó tin và những ý tưởng khác có vẻ khá đáng kinh ngạc. Điều này không quan trọng. Anh em chỉ được yêu cầu áp dụng các ý tưởng như anh em được hướng dẫn thực hiện. Anh em hoàn toàn không được yêu cầu đánh giá chúng. Anh em chỉ được yêu cầu sử dụng chúng. Chính việc sử dụng chúng sẽ mang lại cho chúng ý nghĩa đối với anh em, và sẽ cho anh em thấy rằng chúng là sự thật.

Chỉ nhớ điều này; anh em không cần phải tin vào các ý tưởng, anh em không cần phải chấp nhận chúng, và thậm chí anh em không cần phải chào đón chúng. Một số trong số đó anh em có thể chủ động chống lại. Không có điều nào trong số này là quan trọng hoặc làm giảm hiệu quả của chúng. Nhưng đừng tự cho phép mình có các ngoại lệ trong việc áp dụng các ý tưởng trong sách bài tập, và bất kể phản ứng của anh em đối với các ý tưởng đó có thể là gì, hãy sử dụng chúng. Không yêu cầu điều gì hơn thế.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài sau

____________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-VIệc thực hành các bài tập này cần có sự sẵn lòng. Chúng ta có sẵn lòng bước vào sự thực tập với trạng thái hoàn toàn trống rỗng không. Ta không cần biết chúng là gì và được áp dụng như thế nào và đừng cố gắng hiểu chúng về mặt trí năng, nếu không chúng ta sẽ tự trách mình vì không thể hiểu nổi với cái tâm bị chia cắt của ta. Cái hiểu thực sự sẽ đến từ Thánh Linh là người thầy bên trong và từ sự thực tập của chúng ta. Khi chúng ta nhận ra chúng ta không hiểu bất cứ điều gì nhưng sẵn lòng thực tập, điều này cho phép Thánh Linh mang lại cho ta sự hiểu biết sâu sắc của người.