Bài 253: Ngã của ta là chủ tể của vũ trụ.

1. Không thể có bất cứ điều gì tự nhiên đến với ta mà không có sự mời gọi của chính ta. Ngay cả trong thế giới này, chính ta là người quyết định vận mệnh của mình. Những gì xảy ra là những gì ta mong muốn. Những gì không xảy ra là những gì ta không muốn xảy ra. Điều này ta phải chấp nhận. Vì như thế, ta được dẫn dắt vượt qua thế giới này đến với những tạo phẩm của ta, những đứa con theo ý muốn của ta, trên Thiên đường nơi Ngã thánh của ta ngự cùng với chúng và với Đấng đã tạo nên ta.

2. Người là Ngã mà Người đã tạo ra là Con, tạo dựng giống như chính Người và là Một với Người. Ngã của con, Đấng điều khiển vũ trụ, chỉ là Ý muốn của Người trong sự hợp nhất hoàn hảo với ý muốn của con, điều chỉ có thể đưa ra sự đồng ý vui vẻ với Ý muốn của Người, để ý muốn đó có thể mở rộng đến chính Nó.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta không biết Ngã của mình là gì, điều đó rất trung thực. Chúng ta có thể nhắm mắt lại trong vài giây và cảm nhận Ngã thánh này, Đấng thống trị vũ trụ, Danh tính thực sự của chúng ta. Vũ trụ nói ở dây là vũ trụ của Thiên Đường, là Thiên Đường không phải thế giới vật chất.

-Ta là đồng tạo dựng với Chúa trên Thiên Đường. Điều này không xảy ra ở đây trên thế gian, trong giấc mơ tách biệt này. Ta là ý nghĩ trong tâm của Chúa. Chúa tạo nên ta giống như Người. Sau đó những ý nghĩ của ta trên Thiên Đường là tạo phẩm của ta cũng giống như chính Người. Đó là ý muốn của Chúa và cũng là của ta.

-Trên thiên đường, chúng ta cùng tạo dựng nên những bản thể ánh sáng, điều đó không liên quan gì đến những đứa trẻ ở đây mà chúng ta có với tư cách là cha mẹ trong giấc mơ này, nhưng chúng ta tạo ra những thể ánh sáng. Và thực sự đáng yêu khi một số trong những bản thể ánh sáng này là thiên thần như những thiên thần hộ mệnh. Tâm ở cấp độ này của hình tướng không thể nắm bắt được điều này. Đó phải là món quà của sự mạc khải để nhớ lại những gì ta đã quên.

-Trên trái đất là kết quả của một ý nghĩ sai lầm rằng ta có thể tách biệt khỏi Nguồn của mình, ta có thể chấp nhận sự sửa lỗi hoàn toàn rằng điều này là không thể xảy ra và được dẫn dắt trở về Thiên Đường hoặc ta tiếp tục tạo ra những sai lầm khác và bị kẹt trong chính giấc mơ của mình. Chính ta là người quyết định số phận của ta.

Leave a comment