1. Đừng để sự thật về chúng ta hôm nay bị che giấu bởi sự khiêm nhường giả tạo. Thay vào đó, chúng ta hãy biết ơn những món quà mà Cha đã ban cho chúng ta. Liệu chúng ta có thể thấy nơi những ai được Cha chia sẻ vinh quang của Người bất kỳ dấu vết nào của tội lỗi và mặc cảm tội lỗi không? Và có thể nào chúng ta không ở trong số họ, khi Người yêu Con của Người mãi mãi và với sự kiên định hoàn hảo, biết rằng con của Người như Người đã tạo dựng nên?
2. Thưa Cha, chúng con tạ ơn Người vì ánh sáng chiếu soi mãi mãi trong chúng con. Và chúng con tôn vinh ánh sáng ấy, bởi vì Người chia sẻ nó với chúng con. Chúng con là một, hợp nhất trong ánh sáng này và là một với Người, sống bình an với mọi tạo phẩm và với chính chúng con.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_____________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Bài này gợi nhớ lại bài học trước đây, Ta kêu gọi Danh Chúa cũng chính là tên ta. Vinh quang của Chúa cũng là của chúng ta nhưng chúng ta phải từ bỏ bất kỳ câu chuyện nào về một con người hoặc một thân xác có quá khứ được gọi là hành vi sai trái và phán xét.
-Đó là sự tha thứ hoàn toàn cho giấc mơ tách biệt. Và trong sự khiêm tốn của việc từ bỏ tất cả những gì chúng ta nghĩ rằng chúng ta biết, tất cả những gì chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã từng làm ngoài Chúa, trong trạng thái chúng ta không biết mọi thứ dùng để làm gì và ngay cả ta là gì, là việc tạo ra không gian để ký ức về những gì luôn ở trong tâm chúng ta, đó là ánh sáng trong tâm ta mà chúng ta đang hết sức chống lại khi chúng ta bước vào trạng thái bình an và cho phép điều đó nảy sinh trong nhận thức của chúng ta.
-Đây là điều chúng ta vô cùng sợ hãi vì cái tôi cảm thấy bị đe dọa, nhưng đây là tầm quan trọng của trạng thái cảm nhận được sự vô tội của chúng ta và sự hiệp nhất với Chúa. Đây là nơi chúng ta trở thành một với tất cả tạo phẩm, với tâm của Chúa, với một tình yêu thương hoàn hảo thiêng liêng, với tinh thần không giới hạn, không suy giảm vẫn như Chúa tạo dựng nên chúng ta.
-Vinh quang của Chúa và vinh quang của bản thể của ta là một, có nghĩa chúng ta chia sẻ vinh quang đó, đó là những món quà của Chúa. Chúng ta không thể chấp nhận những món quà mà Người ban cho chúng ta khi chúng ta phủ nhận chúng ta là gì. Nhưng khi chúng ta đồng nhất với ánh sáng đằng sau những hiện tướng, đằng sau tấm màn che của cái tôi, trong ánh sáng đó chúng ta nhớ tất cả mọi thứ mà cái tâm hiện tại không thể hiểu được. Một phần trong tâm chúng ta nhận thức được điều đó, chúng ta có những khoảnh khắc cảm nhận được nó nhưng không thể biết được toàn bộ điều đó cho đến khi chúng ta sẵn sàng chấp nhận rằng Đấng Christ là tất cả đối với ta.