Bài 196: Chỉ có thể là ta tự đóng đinh chính mình.

1. Khi hiểu rõ điều này và luôn nhận thức đầy đủ về nó, anh em sẽ không cố gắng làm hại chính mình, cũng như không biến thân mình thành nô lệ cho sự trả thù. Anh em sẽ không tấn công chính mình, và anh em sẽ nhận ra rằng tấn công người khác chỉ là tấn công chính mình. Anh em sẽ thoát khỏi niềm tin điên rồ rằng tấn công một người anh em là cứu mình. Và anh em sẽ hiểu rằng sự an toàn của anh ấy là của chính anh em, và trong sự chữa lành của anh ấy, anh em được chữa lành.

2. Có lẽ lúc đầu anh em sẽ không hiểu làm thế nào lòng thương xót, sự vô hạn và với tất cả mọi thứ được giữ trong sự bảo vệ chắc chắn của nó, có thể được tìm thấy trong ý tưởng mà chúng ta thực tập hôm nay. Thực ra, nó có vẻ như là một dấu hiệu cho thấy không bao giờ có thể thoát khỏi sự trừng phạt bởi vì cái tôi, trước những gì nó xem là mối đe dọa, nhanh chóng viện dẫn sự thật để bảo vệ những lời dối trá của nó. Tuy nhiên, nó chắc chắn không hiểu được sự thật mà nó sử dụng như vậy. Nhưng anh em có thể học cách nhìn thấy những áp dụng ngớ ngẩn này, và phủ nhận ý nghĩa mà chúng dường như có.

3. Như vậy, anh em cũng dạy cho tâm của mình rằng anh em không phải là một cái tôi. Vì những cách thức mà cái tôi muốn bóp méo sự thật sẽ không còn lừa dối anh em nữa. Anh em sẽ không tin rằng anh em là một cái thân để bị đóng đinh. Và anh em sẽ nhìn thấy trong ý tưởng của ngày hôm nay ánh sáng của sự phục sinh, vượt qua mọi ý nghĩ về sự đóng đinh và cái chết, hướng đến những ý nghĩ về sự giải thoát và sự sống.

4. Ý tưởng của ngày hôm nay là một bước chúng ta thực hiện để đưa chúng ta từ sự trói buộc đến trạng thái tự do hoàn toàn. Chúng ta hãy thực hiện bước này ngày hôm nay, để chúng ta có thể nhanh chóng đi theo con đường mà sự cứu rỗi chỉ cho chúng ta, thực hiện từng bước theo trình tự đã định, khi tâm từ bỏ gánh nặng của nó từng cái một. Đó không phải là thời gian mà chúng ta cần cho việc này. Đó chỉ là sự sẵn lòng. Vì những gì tưởng chừng như cần cả một ngàn năm có thể dễ dàng thực hiện chỉ trong một khoảnh khắc nhờ ân điển của Chúa.

5. Ý nghĩ ảm đạm, vô vọng rằng anh em có thể tấn công người khác và tự giải thoát đã đóng đinh anh em trên thập tự giá. Có lẽ đó dường như là sự cứu rỗi. Tuy nhiên, nó chỉ đại diện cho niềm tin rằng nỗi sợ Chúa là có thật. Và đó là gì ngoại trừ địa ngục? Ai có thể tin rằng Cha của mình là kẻ thù chết người, tách biệt khỏi mình, và chờ đợi để hủy diệt cuộc đời mình và xóa mình khỏi vũ trụ, mà trong lòng không sợ hãi địa ngục.

6. Đó là hình thức điên rồ mà anh em tin tưởng, nếu anh em chấp nhận ý nghĩ sợ hãi rằng anh em có thể tấn công người khác và tự giải thoát cho mình. Cho đến khi hình thức này thay đổi, không có hy vọng gì. Cho đến khi anh em thấy rằng ít nhất điều này phải hoàn toàn không thể xảy ra, thì làm thế nào có thể thoát khỏi? Nỗi sợ Chúa là có thật đối với bất kỳ ai nghĩ rằng suy nghĩ này là đúng. Và anh ấy sẽ không nhận thấy sự ngu ngốc của nó, hoặc thậm chí không thấy nó ở đó, để có thể chất vấn nó.

7. Để đặt câu hỏi về nó, trước tiên hình thức của nó phải được thay đổi ít nhất ở mức độ có thể cho phép giảm bớt nỗi sợ bị trả thù, và trách nhiệm sẽ được trả lại ở mức độ nào đó cho anh em. Từ đó, ít nhất anh em có thể cân nhắc xem mình có muốn đi theo con đường đau khổ này không. Cho đến khi sự thay đổi này hoàn thành, anh em không thể nhận ra rằng chỉ những suy nghĩ của anh em mang lại nỗi sợ hãi, và sự giải thoát của anh em phụ thuộc vào anh em.

8. Các bước tiếp theo của chúng ta sẽ dễ dàng, nếu anh em thực hiện bước này ngày hôm nay. Từ đó, chúng ta tiến lên rất nhanh. Vì một khi anh em hiểu rằng anh em không thể bị tổn thương ngoại trừ do những suy nghĩ của chính mình, thì nỗi sợ Chúa phải biến mất. Khi đó, anh em không thể tin rằng nỗi sợ là do bên ngoài gây ra. Và Chúa, Đấng mà anh em đã từng nghĩ sẽ trục xuất, có thể được chào đón trở lại trong tâm thánh mà Người chưa bao giờ rời bỏ.

9. Bài ca cứu rỗi chắc chắn có thể được nghe thấy trong ý tưởng mà chúng ta thực tập ngày hôm nay. Nếu chỉ có thể là anh em mà anh em đóng đinh, anh em đã không làm tổn thương thế giới, và không cần phải sợ sự trả thù và truy đuổi của nó. Anh em cũng không cần lẩn trốn trong khiếp sợ trước nỗi sợ Chúa chết người mà sự phóng chiếu che giấu phía sau. Điều mà anh em lo sợ nhất là sự cứu rỗi của anh em. Anh em mạnh mẽ, và đó là sức mạnh mà anh em muốn. Và anh em tự do, và vui mừng vì được tự do. Anh em đã tìm cách trở nên vừa yếu đuối vừa bị ràng buộc, bởi vì anh em sợ sức mạnh và sự tự do của mình. Nhưng sự cứu rỗi nằm trong đó.

10. Có một khoảnh khắc khi nỗi kinh hoàng dường như kiểm soát hoàn toàn tâm của anh em đến mức việc thoát khỏi có vẻ hoàn toàn vô vọng. Khi anh em nhận ra, một lần và mãi mãi, rằng chính là anh em mà anh em sợ, tâm cảm thấy chính nó như bị chia cắt. Và điều này đã được che giấu trong khi anh em tin rằng tấn công có thể được hướng ra ngoài, và quay trở lại từ ngoài vào trong. Dường như có kẻ thù bên ngoài mà anh em phải sợ. Và do đó một vị thần bên ngoài anh em trở thành kẻ thù không đội trời chung của anh em; nguồn gốc của nỗi sợ hãi.

11. Bây giờ, trong một khoảnh khắc, anh em cảm nhận được một kẻ giết người bên trong, khao khát cái chết của anh em, quyết tâm lên kế hoạch trừng phạt anh em cho đến khi cuối cùng nó có thể giết chết anh em. Nhưng ngay khoảnh khắc này cũng là lúc sự cứu rỗi đến. Vì nỗi sợ Chúa đã biến mất. Và anh em có thể kêu cầu Người cứu anh em khỏi những ảo tưởng bằng Tình yêu thương của Người, gọi Người là Cha và gọi chính anh em là Con của Người. Hãy cầu nguyện rằng khoảng khắc ấy có thể sớm đến,- ngay hôm nay. Hãy tránh xa nỗi sợ hãi, và tiến tới tình yêu thương.

12. Không có Ý nghĩ nào của Chúa mà không đồng hành cùng anh em để giúp anh em đạt đến khoảnh khắc đó, và vượt qua nó một cách nhanh chóng, chắc chắn và mãi mãi. Khi nỗi sợ Chúa không còn nữa, thì không còn trở ngại nào giữa anh em và sự bình an thánh của Chúa. Thật rộng lượng và nhân từ biết bao ý tưởng mà chúng ta thực tập! Hãy chào đón nó, như anh em nên làm, vì đó là sự giải thoát của anh em. Thật vậy, chỉ có chính anh em mà tâm anh em có thể cố gắng đóng đinh. Tuy nhiên, sự cứu chuộc của anh em cũng sẽ đến từ anh em.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích

-Tấn công người khác dù là ý nghĩ trong tâm hay bằng lời hay bằng thể xác đều là tấn công chính mình bởi vì chỉ có một người trong chúng ta ở đây. Có bao nhiêu người trong chúng ta hàng ngày theo một cách nào đó thực sự tin rằng tấn công một người anh em hoặc tự bảo vệ, chúng ta thực sự đang tự cứu mình. bảo vệ chính mình.

-Sự an toàn của anh em khác là sự an toàn của chính chúng ta, vì vậy thay vì đổ dồn tất cả tội lỗi trong tâm của chúng ta lên anh em mình thì giờ đây chúng ta phải bảo vệ họ khỏi sự phóng chiếu. Bây giờ chỉ là việc đứng bên anh em mình cho dù có chuyện gì đang xảy ra và nhận ra rằng luôn chỉ có một cái nhìn về anh em của chúng ta đó là cách nhìn của Chúa và nếu chúng ta không nhìn thấy điều đó thì đó là tâm của chúng ta cần được chữa lành và sửa chữa.

-Chúng ta có thể đồng hành với anh em mình và loại bỏ khỏi họ bất cứ điều gì mà chúng ta nghĩ rằng chúng tôi đang nhìn thấy. vì vậy hình ảnh của một người anh em bị bệnh, đó không phải là sự thật về anh ấy. Ta sẽ giữ trong suy nghĩ của mình sự thật tuyệt đối và từ bỏ ý tưởng rằng đây là sự thật về anh em của mình, cùng chia sẻ Christ và là một với ta. Và bệnh tật là lời nói dối. đo là biểu tượng của sự tách biệt và nó không thể gắn liền với anh em của ta. Vì vậy khi ta cầu nguyện cho người khác, ta không cầu nguyện Chúa đi vào ảo tưởng và chữa lành bệnh tật. Đó không phải là hình ảnh thực sự của anh ấy, thực tế là anh ấy chưa bao giờ đến đó. Anh ấy là tinh thần và hoàn hảo như Chúa tạo nên anh ấy là một với ta.

Leave a comment