1. Ân sủng là một khía cạnh của Tình yêu thương của Chúa, giống nhất với trạng thái chiếm ưu thế trong sự thống nhất của sự thật. Đó là khát vọng cao cả nhất của thế giới, vì nó hoàn toàn vượt ra ngoài thế giới. Nó nằm ngoài việc học, nhưng vẫn là mục tiêu của việc học, vì ân sủng không thể đến cho đến khi tâm tự chuẩn bị cho sự chấp nhận thực sự. Ân sủng trở nên tất yếu ngay lập tức với những người đã chuẩn bị một cái bàn nơi nó có thể được đặt nhẹ nhàng và sẵn sàng đón nhận; một bàn thờ sạch sẽ và thánh khiết dành cho món quà.
2. Ân sủng là sự chấp nhận Tình yêu thương của Chúa trong một thế giới dường như đầy hận thù và sợ hãi. Chỉ nhờ ân sủng, hận thù và sợ hãi không còn nữa, vì ân sủng thể hiện một trạng thái hoàn toàn trái ngược với mọi thứ trên thế giới, đến mức những người mà tâm được thắp sáng bởi món quà ân sủng không thể tin được rằng thế giới của sợ hãi là có thật.
3. Ân sủng không học được. Bước cuối cùng phải vượt ra ngoài mọi việc học. Ân sủng không phải là mục tiêu mà khóa học này mong muốn đạt được. Tuy nhiên chúng ta chuẩn bị đón nhận ân sủng theo cách một tâm cởi mở có thể nghe thấy Tiếng gọi thức tỉnh. Nó không bị đóng chặt trước Tiếng nói của Chúa. Nó bắt đầu nhận thức được rằng có những điều nó không biết, và vì vậy sẵn sàng chấp nhận một trạng thái hoàn toàn khác với trải nghiệm mà nó quen thuộc ở nhà.
4, Có lẽ chúng ta đã tỏ ra mâu thuẫn với tuyên bố của mình rằng sự mặc khải về Cha và Con là Một đã được ấn định rồi. Nhưng chúng ta cũng đã nói rằng tâm xác định khi nào thời điểm đó sẽ đến và đã xác định được nó. Tuy nhiên, chúng ta kêu gọi anh em làm chứng cho Lời Chúa để thúc đẩy việc trải nghiệm sự thật, và đẩy nhanh việc nó đến với mọi cái tâm nhận ra những tác động của sự thật lên anh em.
5. Sự đồng nhất chỉ đơn giản là ý niệm về Chúa hiện hữu. Và trong Bản thể của Người, Người bao gồm tất cả mọi thứ. Không có tâm nào nắm giữ bất kỳ điều gì ngoài Người. Chúng ta nói “Chúa hiện hữu,” và rồi chúng ta ngừng nói, vì trong cái biết đó, lời là vô nghĩa. Không có đôi môi nào có thể nói ra chúng, và không có phần nào của tâm đủ phân biệt để cảm thấy rằng giờ đây nó đang nhận thức được điều gì đó không phải là chính nó. Nó đã hợp nhất với Nguồn của nó. Và giống như chính Nguồn của nó, nó chỉ đơn thuần là vậy.
6. Chúng ta không thể nói, viết hay thậm chí nghĩ về điều này. Nó đến với mọi cái tâm khi sự thừa nhận hoàn toàn rằng ý muốn của nó là của Chúa đã được hoàn toàn ban cho và hoàn toàn nhận được. Nó đưa tâm trở lại hiện tại vô tận, nơi mà quá khứ và tương lai không thể hình dung được. Nó nằm ngoài sự cứu rỗi; vượt qua mọi suy nghĩ về thời gian, sự tha thứ và khuôn mặt thánh của Christ. Con Chúa chỉ đơn thuần biến mất trong Cha của mình, như Cha đã biến mất trong con. Thế giới chưa bao giờ tồn tại. Sự vĩnh cửu vẫn là một trạng thái không đổi.
7. Điều này nằm ngoài kinh nghiệm mà chúng ta cố gắng đẩy nhanh. Tuy nhiên, sự tha thứ, được dạy và học, mang theo những kinh nghiệm làm chứng rằng thời điểm mà chính cái tâm xác định từ bỏ tất cả ngoài điều này giờ đây đã ở trong tầm tay. Chúng ta không vội vàng, vì những gì anh em sẽ mang đến đã được che giấu khỏi Ngài, Đấng dạy ý nghĩa của sự tha thứ là gì.
8. Tất cả việc học đã ở trong Tâm của Ngài, hoàn thành và trọn vẹn. Ngài nhận ra tất cả những gì mà thời gian nắm giữ và trao nó cho tất cả các tâm để mỗi tâm có thể xác định, từ một điểm nơi thời gian kết thúc, khi nào nó được giải phóng cho sự mạc khải và vĩnh cửu. Chúng ta đã nhắc lại nhiều lần trước đây rằng anh em chỉ thực hiện một hành trình đã kết thúc.
9. Vì sự đồng nhất phải ở đây. Bất kể thời gian nào tâm đã ấn định cho sự mặc khải đều hoàn toàn không liên quan đến những gì phải là một trạng thái không đổi, mãi mãi như nó luôn như vậy; mãi mãi vẫn như bây giờ. Chúng ta chỉ đơn thuần đảm nhận vai trò được giao từ lâu và hoàn toàn được công nhận là đã hoàn thành một cách hoàn hảo bởi Đấng đã viết kịch bản cứu rỗi nhân Danh Đấng tạo dựng và nhân Danh Con của Đấng tạo dựng.
10. Không cần phải nói rõ thêm điều mà không ai trên thế giới có thể hiểu được. Khi sự mặc khải về sự đồng nhất của anh em xuất hiện, nó sẽ được biết và hiểu đầy đủ. Bây giờ chúng ta có việc phải làm, cho những người trong thời gian có thể nói về những điều vượt ra ngoài thời gian, và lắng nghe những lời giải thích những gì sắp đến đã là quá khứ. Tuy nhiên, những lời này có thể truyền đạt ý nghĩa gì cho những người vẫn đếm từng giờ, thức dậy, làm việc và đi ngủ theo chúng?
11. Vậy thì, chỉ cần anh em có việc phải làm để thực hiện vai trò của mình là đủ. Phần kết chắc chắn vẫn còn mơ hồ đối với anh em cho đến khi vai trò của anh em được hoàn thành. Điều đó không quan trọng. Vì vai trò của anh em vẫn là điều mà tất cả phần còn lại phụ thuộc vào. Khi anh em đảm nhận vai trò được giao cho anh em, sự cứu rỗi đến gần hơn một chút với mỗi trái tim không chắc chắn vẫn chưa đồng nhịp với Chúa.
12. Sự tha thứ là chủ đề trung tâm xuyên suốt sự cứu rỗi, giữ tất cả các phần của nó trong các mối quan hệ có ý nghĩa, hướng đi của nó được dẫn dắt và kết quả của nó chắc chắn. Và bây giờ chúng ta cầu xin ân sủng, món quà cuối cùng sự cứu rỗi có thể ban tặng. Trải nghiệm mà ân sủng mang lại sẽ kết thúc trong thời gian, vì ân sủng báo trước Thiên đường, tuy nhiên không thay thế ý nghĩ về thời gian mà chỉ trong một thời gian ngắn.
13. Khoảng thời gian này là đủ. Chính ở đây phép lạ được đặt để; được anh em trao lại từ những khoảnh khắc thánh mà anh em nhận được, thông qua ân sủng trong trải nghiêm của anh em, cho tất cả những ai nhìn thấy ánh sáng còn đọng lại trên khuôn mặt của anh em. Khuôn mặt của Christ là gì nếu không phải là khuôn mặt của người trong giây lát đã đi vào cõi vô tận, và mang về sự phản ảnh rõ ràng về sự hợp nhất mà anh ấy cảm thấy trong một khoảnh khắc, quay trở lại để ban phước cho thế giới? Làm thế nào cuối cùng anh em có thể đạt được nó mãi mãi, trong khi một phần của anh em (thế giới) vẫn ở bên ngoài, không biết, không được đánh thức, và cần anh em làm nhân chứng cho sự thật?
14. Hãy biết ơn khi trở lại [với thời gian], như anh em đã rất vui được đi trong một khoảnh khắc [vào trong sự vô tận], và nhận những món quà mà ân sủng đã ban cho anh em. Anh em mang chúng về cho chính mình. Và sự mặc khải đứng không xa phía sau. Nó đến là chắc chắn. Chúng ta cầu xin ân sủng, và kinh nghiệm đến từ ân sủng. Chúng ta chào đón sự giải thoát mà nó mang lại cho mọi người. Chúng ta không cầu xin điều không thể cầu xin. Chúng ta không nhìn xa hơn những gì ân sủng có thể mang lại. Vì điều này [sự giải thoát] chúng ta có thể cho trong ân sủng đã được ban cho chúng ta.
15. Mục tiêu học tập của chúng ta hôm nay không vượt quá lời cầu nguyện này. Tuy nhiên trên thế giới này, điều gì có thể hơn những gì chúng ta cầu xin ngày hôm nay với Đấng ban ân sủng mà chúng ta cầu xin, như nó đã được ban cho Ngài?
Nhờ ân sủng, con sống. Nhờ ân sủng, con được giải thoát.
Nhờ ân sủng, con cho đi. Nhờ ân sủng, con sẽ giải thoát.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Ân sủng không thể đến cho đến khi tâm tự chuẩn bị cho sự chấp nhận thực sự. Trước đó cần có một thời gian thanh lọc và giai đoạn thanh lọc đó có thể kéo dài bao lâu đối với mỗi cá nhân. Đây là nơi chúng ta xóa bỏ cái ta ảo tưởng và các thứ luật của thế gian hoặc chúng ta xóa bỏ sự dính mắc hoặc niềm tin của mình vào tất cả các điều này. Chúng ta đang bắt đầu học cách trở nên chân thực hơn với chính mình và khi trở nên chân thực hơn, chúng ta cũng đang thu hẹp khoảng cách với những người khác.
-Đây là những bước cần thiết để ân sủng có thể khôi phục lại trong nhân thức của chúng ta vì nó chưa bao giờ rời xa. Chính ý tưởng tách biệt dường như tách rời chúng ta khỏi ân sủng của Chúa, tình yêu thương của Chúa không thuộc về thế giới này.