1. Điều gì đã được ban cho anh em? Cái biết rằng anh em là tâm, trong Tâm và thuần túy là tâm, mãi mãi vô tội, hoàn toàn không sợ hãi, bởi vì anh em được tạo nên từ tình yêu thương. Anh em cũng không rời bỏ Nguồn của mình, vẫn như khi anh em đã được tạo nên. Điều này được ban cho anh em như là cái biết mà anh em không thể mất. Nó cũng được trao cho muôn loài, vì chỉ nhờ cái biết đó mà chúng mới sống.
2. Anh em đã nhận được tất cả những điều này. Không ai đi trên thế giới mà không nhận được nó. Không phải cái biết này mà anh em cho đi, vì đó là những gì sự tạo dựng đã ban tặng. Tất cả những điều này không thể học được. Vậy hôm nay anh em phải học cách cho đi điều gì? Bài học của chúng ta ngày hôm qua gợi lên một chủ đề được tìm thấy ở phần đầu của văn bản. Kinh nghiệm không thể được chia sẻ trực tiếp, theo cách mà nhãn quan có thể làm được. Sự mặc khải rằng Cha và Con là một sẽ đến với mọi tâm trong thời gian. Tuy nhiên thời gian đó là do tâm quyết định, không phải được dạy.
3. Thời gian đã được định sẵn. Có vẻ khá tùy tiện. Tuy nhiên, không có bước đi nào trên con đường mà bất kỳ ai thực hiện chỉ là ngẫu nhiên. Nó đã được anh ấy thực hiện, mặc dù anh ấy chưa bắt đầu. Vì thời gian chỉ dường như đi về một hướng. Chúng ta chỉ thực hiện một cuộc hành trình đã kết thúc. Tuy nhiên, nó dường như có một tượng lai mà chúng ta vẫn chưa biết.
4. Thời gian là một trò lừa, một trò ảo thuật, một ảo tưởng rộng lớn trong đó các nhân vật đến và đi như thể có phép thuật. Tuy nhiên, có một kế hoạch không thay đổi đằng sau những hiện tượng. Kịch bản đã được viết. Khi trải nghiệm kết thúc, sự nghi ngờ của anh em đã được đặt ra. Vì chúng ta chỉ nhìn thấy cuộc hành trình từ điểm mà nó kết thúc, nhìn lại nó, tưởng tượng rằng chúng ta thực hiện nó một lần nữa; hồi tưởng lại trong tâm những gì đã qua.
5. Một người thầy không cho sự trải nghiệm, vì anh ấy không học nó. Nó tự tiết lộ với anh ấy vào thời điểm đã định. Nhưng nhãn quan là món quà của anh ấy. Điều này anh ấy có thể cho trực tiếp, vì cái biết về Christ không bị mất đi, bởi vì Ngài có một nhãn quan mà Ngài có thể ban cho bất kỳ ai yêu cầu. Ý muốn của Cha và của Ngài hợp nhất trong cái biết. Tuy nhiên có một nhãn quan mà Thánh Linh nhìn thấy bởi vì Tâm của Đấng Christ cũng nhìn thấy nó.
6. Đây là sự kết nối của thế giới nghi ngờ và bóng tối với những thứ vô hình. Đây là nơi yên tĩnh bên trong thế giới trở nên thánh bởi sự tha thứ và yêu thương. Ở đây mọi mâu thuẫn được hòa giải, vì ở đây cuộc hành trình kết thúc. Kinh nghiệm – chưa học, chưa được dạy, chưa đuôc nhìn thấy – chỉ đơn giản ở đó. Điều này vượt ra ngoài mục tiêu của chúng ta, vì nó vượt qua những gì cần phải hoàn thành. Mối quan tâm của chúng ta là nhãn quan của Christ. Điều này chúng ta có thể đạt được.
7. Nhãn quan của Christ có một quy luật. Nó không nhìn vào cái thân và nhầm lẫn với Con mà Chúa đã tạo nên. Nó nhìn thấy ánh sáng vượt quá cái thân; một ý tưởng vượt ra ngoài những gì có thể chạm đến, một sự thuần khiết không bị lu mờ bởi những lỗi lầm, những sai lầm đáng thương, và những ý nghĩ tội lỗi sợ hãi từ những giấc mơ tội lỗi. Nó không thấy sự tách biệt. Và nó nhìn vào mọi người, mọi hoàn cảnh, mọi diễn biến và mọi biến cố, mà không thấy ánh sáng bị mờ nhạt chút nào.
8. Điều này có thể dạy được; và phải được dạy bởi tất cả những ai muốn đạt được nó. Nó chỉ đòi hỏi sự thừa nhận rằng thế giới không thể mang lại bất cứ điều gì có thể so sánh một cách mờ nhạt với giá trị này; cũng không thể đặt ra một mục tiêu mà không đơn giản biến mất khi người ta nhận thức được điều này. Và điều này anh em cho đi ngày hôm nay: Không coi ai là một cái thân. Hãy chào đón anh ấy như Con Chúa, thừa nhận rằng anh ấy là một với anh em trong sự thánh khiết.
9. Như vậy tội lỗi của anh ấy đã được tha thứ, vì Đấng Christ có nhãn quan có sức mạnh bỏ qua tất cả. Trong sự tha thứ của Ngài, chúng không còn nữa. Không được Ngài nhìn thấy, chúng chỉ đơn thuần biến mất, bởi vì nhãn quan của sự thánh khiết nằm ngoài chúng đến để thay thế chúng. Không quan trọng là chúng có hình thức như thế nào, chúng có vẻ to lớn ra sao, hoặc ai dường như bị chúng làm tổn thương. Chúng không còn nữa. Và tất cả những tác động mà chúng dường như gây ra cũng biến mất cùng với chúng, bị hủy bỏ và không bao giờ được thực hiện nữa.
10. Vì vậy anh em học cách cho đi như anh em nhận được. Và như vậy nhãn quan của Christ cũng nhìn vào anh em. Bài học này không khó học, nếu anh em nhớ trong anh em của mình, anh em chỉ nhìn thấy chính mình. Nếu anh ấy bị lạc trong tội lỗi thì anh em cũng vậy; nếu anh em nhìn thấy ánh sáng trong anh ấy, tội lỗi của anh em đã được tha thứ bởi chính anh em. Mỗi anh em mà anh em gặp hôm nay đều mang đến một cơ hội khác để nhãn quan của Christ soi sáng anh em, và mang đến cho anh em sự bình an của Chúa.
11. Không quan trọng khi nào sự mặc khải đến, vì điều đó không thuộc về thời gian. Tuy nhiên, thời gian vẫn có một món quà để ban tặng, trong đó cái biết thực sự được phản ảnh một cách chính xác đến mức hình ảnh của nó chia sẻ sự thánh khiết vô hình của nó; cái giống như nó tỏa sáng với tình yêu thương bất tử của nó. Chúng ta thực tập nhìn bằng mắt của Đấng Christ ngày hôm nay. Và qua những món quà thánh mà chúng ta cho đi, nhãn quan của Christ cũng nhìn vào chính chúng ta.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
______________________________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Điều gì đã được ban cho chúng ta? Chúng ta được tạo ra từ tình yêu, điều đó có nghĩa là chúng ta là tình yêu. Điều đó cũng có nghĩa là chúng ta hoàn toàn vô tội vĩnh viễn, không bị đứt đoạn, không có khả năng có bất kỳ điều gì trái ngược đến đe dọa chúng ta. Điều đó là không thay đổi nên chúng ta không hề sợ hãi, chưa bao giờ có khoảnh khắc nào mà chúng ta sợ hãi trong sự thật.
-Bất cứ điều gì thay đổi theo định nghĩa đều là sai, vì vậy nếu chúng ta là tình yêu, thuần khiết thánh khiết thì bất kỳ trải nghiệm nào về những điều đối lập đó đều sai theo định nghĩa. Chúng ta là gì không thể thay đổi.
-Chúng ta ai cũng đều nhận được tất cả những điều này. Ngay lúc chúng ta cảm nhận được điều này, chúng ta kết nối tâm chúng ta và đưa nhận thức của mình trở lại với những gì chúng ta đã nhận được. Mọi thứ đều được chữa lành trong sự công nhận và chấp nhận này.
-Những gì chúng ta ở đây để làm là cùng nhau chia sẻ nhãn quan Christ trong khoảnh khắc thánh của chúng ta. Đó là những gì sẽ làm sụp đổ và đang làm sụp đổ thời gian, sụp đổ không gian, sụp đổ giấc mơ tách biệt và đưa việc công nhận về sự hợp nhất trở lại nhận thức của chúng ta. Chúng ta chưa bao giờ mất sự hợp nhất đó nhưng chúng ta đã mất nhận thức về nó một cách tạm thời.
-Khoảnh khắc tich tắc nhỏ bé khi sự tách biệt dường như xảy ra, nó cũng đã kết thúc vì Chúa trả lời điều này là không thể tưởng tượng được. Vì vậy câu trả lời của Chúa luôn có sẵn trong mọi khoảnh khắc ở đây trong giấc mơ, bởi vì chính xác là thời gian đã sụp đổ. Chúng ta chấp nhận câu trả lời của Chúa tức là chúng ta đang chấp nhận việc xóa bỏ ý tưởng tách biệt, ý tưởng điên rồ nhỏ bé, chúng ta chấp nhận sự chuộc lỗi vì đã chấp nhận điều đó.
-Việc chúng ta làm sống lại nó là sự khăng khăng của chúng ta hoặc sự cống hiến của chúng ta đối với thần thời gian và không gian cho giấc mơ này. Vì vậy nó chỉ xảy ra trong tâm và chúng ta đang phục vụ nó bằng cách cố gắng duy trì nó, nhưng nó chỉ xảy ra trong giấc mơ và hoàn toàn không xảy ra trong sự thật.
-Vậy là chúng ta đang thực hiện một cuộc hành trình nhưng hành trình đó đã kết thúc từ rất lâu rồi nhưng ở đây chúng ta đang giả vờ là cái ta ảo tưởng bị mắc kẹt trong thời gian và giả vờ rằng chúng ta đang tham gia một câu chuyện nào đó mà chúng ta chưa biết câu trả lời là gì, và hãy nhớ nhớ rằng chúng ta đang ảo tưởng.
-Có một kế hoạch không thay đổi đằng sau các hiện tượng, đó là ý nghĩa của kịch bản đã được viết. Đó là kịch bản của tình yêu thương nói rằng chúng ta chưa bao giờ thay đổi, chúng ta chưa bao giờ tách biệt, chúng ta chưa bao giờ rời xa Chúa, Người yêu thương chúng ta quá nhiều. Câu trả lời của Người là dứt khoát và không thể thay đổ rằng sự tách biệt là điều không thể tưởng tượng được đối với tâm của tình yêu thương.