Bài 138: Thiên đường là quyết định ta phải đưa ra

1. Ở thế giới này, Thiên đường là một lựa chọn, bởi vì ở đây chúng ta tin có những lựa chọn thay thế để lựa chọn. Chúng ta nghĩ rằng mọi thứ đều có mặt đối lập, và những gì chúng ta muốn chúng ta sẽ chọn. Nếu Thiên đường tồn tại thì cũng phải có địa ngục, vì sự mâu thuẫn là cách chúng ta tạo ra những gì chúng ta nhận thức, và những gì chúng ta nghĩ là có thật.

2. Tạo phẩm không biết đến điều đối lập. Nhưng ở đây là phần đối lập của những gì có “thật.” Chính nhận thức kỳ lạ này về sự thật làm cho việc lựa chọn Thiên đường dường như giống như việc từ bỏ địa ngục. Thực sự không phải như vậy. Tuy nhiên, những gì là thật trong tạo phẩm của Chúa không thể vào đây cho đến khi nó được phản ảnh dưới một hình thức nào đó mà thế giới có thể hiểu được. Sự thật không thể đến nơi mà nó chỉ có thể được nhận thức bằng nỗi sợ hãi. Vì điều này sẽ là sai lầm khi sự thật có thể được đưa đến ảo tưởng. Sự đối lập làm cho sự thật không được chào đón, và nó không thể đến được.

3. Lựa chọn là lối thoát hiển nhiên khỏi những gì có vẻ là đối lập. Sự quyết định cho phép một trong những mục tiêu xung đột trở thành mục tiêu để nỗ lực và sử dụng thời gian. Không có quyết định, thời gian chỉ là sự lãng phí và công sức bị tiêu tan. Nó được bỏ ra mà không có gì đền đáp, và thời gian trôi qua mà không có kết quả. Không có cảm giác đạt được, vì không có gì được hoàn thành; không học được gì.

4. Anh em cần được nhắc nhở rằng anh em nghĩ là có hàng ngàn lựa chọn đang đứng trước anh em, trong khi thực sự chỉ có một lựa chọn để thực hiện. Và ngay cả điều này cũng chỉ có vẻ là một lựa chọn. Đừng bối rối với mọi nghi ngờ mà vô số các quyết định sẽ gây ra. Anh em chỉ đưa ra một quyết định. Và khi quyết định đó được thực hiện, anh em sẽ nhận ra rằng đó không hề là một lựa chọn. Vì sự thật là sự thật và không có cái gì khác là sự thật. Không có cái đối lập để chọn thay vào đó. Không có gì mâu thuẫn với sự thật.

5. Lưa chọn phụ thuộc vào việc học. Và sự thật không thể học được mà chỉ được nhận ra. Trong sự công nhận, sự chấp nhận của nó nằm ở đó, và khi nó được chấp nhận thì nó được biết đến. Nhưng cái biết nằm ngoài mục tiêu mà chúng ta tìm cách giảng dạy trong khuôn khổ của khóa học này. Mục tiêu của chúng ta là giảng dạy, có thể đạt được thông qua việc học cách tiếp cận chúng, chúng là gì, và chúng mang lại những gì cho anh em. Các quyết định là kết quả của quá trình học tập của anh em, vì chúng dựa vào những gì anh em đã chấp nhận là sự thật về anh em là gì, và những gì anh em cần phải có.

6. Trong thế giới vô cùng phức tạp này, Thiên đường dường như mang hình thức của một sự lựa chọn, thay vì chỉ đơn thuần là nó. Trong tất cả những sự lựa chọn anh em đã cố gắng thực hiện, đây là lựa chọn đơn giản nhất, dứt khoát nhất và là nguyên mẫu cho tất cả những lựa chọn còn lại, là lựa chọn giải quyết mọi quyết định. Nếu anh em có thể quyết định phần còn lại, thì vấn đề này vẫn chưa được giải quyết. Nhưng khi anh em giải quyết vấn đề này, những vấn đề khác phải được giải quyết theo, vì mọi quyết định chỉ che giấu quyết định này bằng cách mang nhiều hình thức khác nhau. Đây là sự lựa chọn cuối cùng và duy nhất trong đó sự thật được chấp nhận hoặc phủ nhận.

7. Vì vậy, hôm nay chúng ta bắt đầu xem xét sự lựa chọn mà thời gian được tạo ra để giúp chúng ta thực hiện. Đó là mục đích thánh của nó, giờ đây được chuyển đổi từ ý định mà anh em đã đặt ra cho nó; rằng nó phải là một phương tiện để chứng minh địa ngục là có thật, hy vọng biến thành tuyệt vọng, và chính sự sống cuối cùng phải bị cái chết chiến thắng. Chỉ trong cái chết, những điều đối lập mới được giải quyết, vì chấm dứt sự đối lập là chết. Và do đó, sự cứu rỗi phải được coi là cái chết, vì cuộc sống được coi là xung đột. Giải quyết xung đột cũng là kết thúc cuộc đời của anh em. 

8. Những niềm tin điên rồ này có thể chiếm giữ trong vô thức một cách mãnh liệt, và khiến tâm của anh em luôn khiếp sợ và lo lắng mạnh đến mức nó sẽ không từ bỏ ý tưởng về sự bảo vệ của chính nó. Nó phải được cứu khỏi sự cứu rỗi, bị đe dọa an toàn, và được bảo vệ bằng phép thuật để chống lại sự thật. Và những quyết định này được đưa ra mà không hề hay biết, để giữ chúng an toàn không bị xáo trộn; vượt ra ngoài sự nghi vấn, lý lẽ và nghi ngờ.

9. Thiên đường được chọn một cách có ý thức. Không thể đưa ra lựa chọn cho đến khi những lựa chọn thay thế được nhìn thấy và hiểu một cách chính xác. Tất cả những gì được che giấu trong bóng tối phải được đưa ra để hiểu, được phán xét một lần nữa, lần này với sự giúp đỡ của Thiên đường. Và tất cả những sai lầm trong phán xét mà tâm đã mắc phải trước đây đều có thể sửa chữa, khi sự thật bác bỏ chúng là vô căn cứ. Bây giờ chúng không có tác dụng. Chúng không thể bị che giấu, bởi vì sự hư vô của chúng đã được nhận ra.

10. Lựa chọn có ý thức về Thiên đường cũng chắc chắn như việc kết thúc nỗi sợ hãi về địa ngục, khi nó được đưa lên khỏi lá chắn bảo vệ của sự thiếu nhận thức, và được đem ra ánh sáng. Ai có thể quyết định giữa cái được thấy rõ ràng và cái không được nhận ra? Tuy nhiên, ai có thể thất bại trong việc lựa chọn giữa các phương án thay thế khi chỉ có một phương án được coi là có giá trị; cái kia như một thứ hoàn toàn vô giá trị, một nguồn gốc của cảm giác tội lỗi và đau đớn chỉ được tưởng tượng ra? Ai chần chừ khi đưa ra một lựa chọn như thế này? Và chúng ta có nên do dự khi lựa chọn trong hôm nay?

11. Chúng ta lựa chọn Thiên đường khi thức dậy, và dành năm phút để đảm bảo rằng chúng ta đã đưa ra một quyết định đúng đắn. Chúng ta nhận ra rằng chúng ta đưa ra một lựa chọn có ý thức giữa những gì tồn tại và những gì không có gì ngoài vẻ bề ngoài của sự thật. Bản thể giả tạo của nó, được đưa đến những gì có thật, mong manh và trong suốt dưới ánh sáng. Giờ đây, nó không còn là nỗi kinh hoàng nữa, vì những gì đã trở nên to lớn, báo thù, tàn nhẫn với lòng hận thù, đòi hỏi sự tối tăm vì sợ hãi phải được đầu tư vào đó. Bây giờ nó được nhận ra chỉ là một sai lầm ngớ ngẩn, tầm thường.

12. Trước khi nhắm mắt ngủ đêm nay, chúng ta khẳng định lại sự lựa chọn mà chúng ta đã thực hiện mỗi giờ trước đó. Và bây giờ chúng ta dành năm phút cuối cùng trong ngày cho quyết định mà ta đã thức dậy cùng nó. Khi mỗi giờ trôi qua, chúng ta tuyên bố lựa chọn của mình một lần nữa, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi yên tĩnh để duy trì sự lành mạnh. Và cuối cùng chúng ta kết thúc một ngày bằng điều này, thừa nhận chúng ta đã chọn chỉ những gì chúng ta muốn.

Thiên đường là quyết định ta phải đưa ra.

Ta đưa ra quyết định đó ngay bây giờ, và sẽ không thay đổi tâm ta,

Bởi vì đó là điều duy nhất ta muốn.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ở đây trong thế giới này, chúng ta có tất cả những lựa chọn mà cái tôi sẽ đưa ra giữa những gì nó coi là những ảo tưởng tích cực, điều mà nó muốn, và những ảo tưởng tiêu cực mà nó muốn cố gắng tự bảo vệ mình chống lại. Trên thực tế, một cách vô thức, nó đang thu hút bất cứ thứ gì nó chống lại trong ảo tưởng.

-Vì vậy tất cả các quyết định trong ảo tưởng đều được đưa ra giữa cái gọi là ảo tưởng tích cực hay tốt và cái gọi là ảo tưởng tiêu cực hay xấu, bởi vì chúng ta sẽ không bao giờ muốn có cái ngã ảo hay cái ta không có thật này trừ khi cái tôi đã thuyết phục chúng ta rằng trong khi thế giới này có thảm họa, bệnh tật, thiếu thốn, đau đớn và cái chết thì nó cũng có tình yêu đặc biệt, tình yêu độc quyền, du lịch và những thành tựu cũng như khả năng sáng tạo ngoài Chúa, không có điều nào là sự thật.

-Vì vậy nó khiến chúng ta tin rằng có điều tốt và điều xấu ở trong giấc mơ này nhưng nếu chúng ta nhận ra một khi tâm chìm vào giấc ngủ và mơ ra giấc mơ mà toàn bộ giấc mơ được khẳng định thực chất của nó là cảm giác tội lỗi và sợ hãi thì ngay cả khi đó là điều tích cực, nó vẫn có cảm giác tội lỗi và sợ hãi làm nền tảng. Do đó, bất cứ điều gì xảy ra ở đây cho dù chúng ta nghĩ rằng chúng ta trân trọng nó đến mức nào thì đó thực sự là nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi được ngụy trang. Và chỉ những gì Chúa tạo ra trong tâm Chúa, chúng ta mới có thể trải nghiệm bất cứ điều gì có thật nơi cảm giác tội lỗi và sợ hãi không tồn tại.

-Cái tôi không thể hiểu được điều đó bởi vì hệ thống suy nghĩ của nó được khẳng định dựa trên niềm tin vào sự đối lập giữa sinh và tử, bệnh tật và sức khỏe, giàu có và nghèo đói…

-Những gì chúng ta làm trong giấc mơ này là trong khi chúng ta vẫn đang bị thôi miên bằng cách lựa chọn giữa những ảo tưởng tốt và xấu và chúng ta nghĩ rằng đó là số phận của chúng ta trong cuộc sống, chúng ta cũng sẽ tin rằng Chúa có thể bước vào ảo tưởng, và Người có thể làm cho những ảo tưởng của chúng ta tốt hơn.

-Đó là tất cả những gì mà lời cầu nguyện của con người hướng tới cho đến khi ta nhận ra lời cầu nguyện thực sự là như thế nào. Lời cầu nguyện của con người là xin Chúa hãy giúp tôi, giúp tôi khỏe hơn, làm ơn mang cho tôi một công việc tốt, làm ơn mang tiền cho tôi, làm ơn mang cho tôi một người bạn đời, giống như chúng ta đang cầu xin Chúa bước vào ảo tưởng và điều đó là không thể. Sự thật không thể bước vào ảo tưởng mà chỉ có ảo tưởng được đem ra sự thật để tan biến trước ánh sáng của nó.

-Vì vậy lời cầu nguyện đích thực không phải là yêu cầu cái thực đi vào cái không thực mà là định vị chính mình trong Chúa. Hãy tha thứ cho sự tách biệt và xác định chính mình, hãy khẳng định và thừa nhận ta và Cha ta là một. Ta là một ý tưởng trong tâm Chúa và đây là trạng thái tự nhiên của ta. Vì vậy khi tâm được chữa lành và ta biết rõ ta là một với Chúa, Đấng dồi dào, ta là một trong Chúa trọn vẹn, đó là sức khỏe. Đó là lời cầu nguyện đươc đáp lại. Chúng ta không cố gắng lôi kéo Chúa vào những gì chưa từng có để sửa chữa những ảo tưởng của chúng ta, tạo nên một giấc mơ đẹp hơn, một ảo tưởng tốt hơn.

Leave a comment