Bài 152: Quyền quyết định là của ta.

1. Không ai có thể chịu mất mát trừ khi đó là quyết định của chính mình. Không ai phải chịu đau khổ ngoại trừ anh ấy chọn trạng thái này cho mình. Không ai có thể đau buồn, sợ hãi hay nghĩ rằng anh ấy bị bệnh trừ khi đây là những kết quả mà anh ấy muốn. Và không ai chết mà không có sự đồng ý của chính mình. Không có gì xảy ra ngoại trừ việc thể hiện mong muốn của anh em, và không có gì anh em chọn mà bị bỏ qua. Đây là thế giới của anh em, đầy đủ mọi chi tiết. Đây là toàn bộ thực tại của nó dành cho anh em. Và sự cứu rỗi chỉ có ở đây.

2. Anh em có thể tin rằng cách nhìn này là cực đoan và quá bao quát để có thể là sự thật. Tuy nhiên, sự thật có thể có ngoại lệ không? Nếu anh em có món quà về mọi thứ, liệu mất mát có thể là thật không? Nỗi đau có thể là một phần của bình an hay đau buồn là một phần của niềm vui không? Sợ hãi và bệnh tật có thể xâm nhập vào một tâm nơi tình yêu thương và sự thánh khiết hoàn hảo ngự trị không? Sự thật phải bao hàm tất cả, nếu nó là sự thật. Không chấp nhận những điều đối lập và không có ngoại lệ, vì làm như thế là mâu thuẫn hoàn toàn với sự thật.

3. Sự cứu rỗi là sự thừa nhận rằng sự thật là sự thật và không có cái gì khác là sự thật. Điều này anh em đã từng nghe trước đây, nhưng có thể chưa chấp nhận cả hai phần của nó. Không có cái thứ nhất thì cái thứ hai không có ý nghĩa. Nhưng không có cái thứ hai thì cái thứ nhất không còn đúng nữa. Sự thật không thể có điều ngược lại. Điều này không thể thường xuyên nói và nghĩ tới. Vì nếu điều không đúng cũng đúng như điều đúng, vậy thì một phần sự thật là sai. Và sự thật đã mất đi ý nghĩa của nó. Không có gì ngoài sự thật là đúng, và cái gì sai là sai.

4. Đây là cách phân biệt đơn giản nhất, nhưng cũng khó hiểu nhất. Nhưng không phải vì đó là sự phân biệt khó nhận ra. Nó ẩn đằng sau vô số lựa chọn dường như không hoàn toàn là của anh em. Và do đó sự thật có vẻ có một số khía cạnh phủ nhận sự nhất quán, nhưng dưởng như không phải vậy mà là những mâu thuẫn do anh em đưa ra.

5. Như Chúa tạo nên anh em, anh em phải không thay đổi, với những trạng thái nhất thời theo định nghĩa là sai. Và điều đó bao gồm tất cả những thay đổi về cảm giác, những thay đổi về tình trạng của thân và tâm; trong mọi nhận thức và trong mọi phản ứng. Đây là tính bao hàm tất cả, phân biệt sự thật với sự giả dối, và điều giả dối được tách biệt khỏi sự thật, như nó vốn là.

6. Không lạ sao khi anh em tin rằng nghĩ rằng anh em đã tạo ra thế giới mà anh em nhìn thấy là ngạo mạn? Chúa không tạo ra nó. Về điều này anh em có thể chắc chắn. Người có thể biết gì về điều vô thường, tội lỗi và cảm giác mắc tội, sợ hãi, khổ đau và cô đơn, và cái tâm sống trong một cái thân phải chết? Anh em chỉ buộc tội Người là điên rồ, khi nghĩ rằng Người đã tạo ra một thế giới nơi những điều như vậy dường như là có thật. Người không điên. Tuy nhiên, chỉ có sự điên rồ mới tạo ra một thế giới như thế náy.

7. Nghĩ rằng Chúa đã tạo ra sự hỗn loạn là mâu thuẫn với Ý muốn của Người, bày ra những điều trái ngược với sự thật, và chịu chết để chiến thắng sự sống; tất cả điều này là sự kiêu ngạo. Sự khiêm nhường sẽ nhận ra ngay những điều này không phải của Người. Và anh em có thể thấy những gì Chúa không tạo ra không? Nghĩ rằng anh em có thể chỉ đơn thuần là tin rằng anh em có thể nhận thức được những gì Chúa không muốn. Và điều gì có thể kiêu ngạo hơn thế này.

8. Hôm nay, chúng ta hãy thực sự khiêm nhường, và chấp nhận những gì chúng ta đã tạo ra như nó là. Quyền quyết định là của chúng ta. Hãy quyết định chỉ chấp nhận vị trí xứng đáng của anh em với tư cách là người đồng tạo dựng nên vũ trụ, và tất cả những gì anh em nghĩ mình đã tạo ra sẽ biến mất. Những gì hiện lên trong nhận thức khi đó sẽ là tất cả những gì đã từng có, vĩnh viễn như bây giờ. Và nó sẽ thay thế cho sự tự lừa dối được thực hiện chỉ để chiếm đoạt bàn thờ của Cha và Con.

9. Hôm nay chúng ta thực hành sự khiêm nhường thật sự, từ bỏ sự giả vờ giả tạo mà cái tôi tìm cách chứng tỏ điều đó là kiêu ngạo. Chỉ có cái tôi mới có thể kiêu ngạo. Nhưng sự thật thì khiêm nhường khi thừa nhận sức mạnh, sự bất biến và sự toàn vẹn vĩnh cửu của nó, bao trùm tất cả, món quà hoàn hảo của Chúa dành cho Con yêu dấu của Người. Chúng ta gạt bỏ sự kiêu ngạo nói rằng chúng ta là kẻ tội lỗi, mắc tội và sợ hãi, xấu hổ về chúng ta là gì; và thay vào đó hướng lòng mình với sự khiêm nhường thật sự lên Đấng đã tạo nên chúng ta vô nhiễm, giống như chính Người trong quyền năng và trong tình yêu thương.

10. Quyền quyết định là của chính chúng ta. Và chúng ta chấp nhận từ Người những gì chúng ta là, và khiêm nhường nhận ra Con Chúa. Công nhận Con Chúa cũng ngụ ý rằng mọi quan niệm về bản thân được gạt sang một bên và được coi là sai lầm. Sự kiêu ngạo của chúng đã được nhận thấy. Và trong sự khiêm nhường, ánh sáng rực rỡ của Con Chúa, sự hiền lành, sự vô tội hoàn hảo của anh ấy, Tình yêu thương của Cha, quyền được lên Thiên đường và giải thoát khỏi địa ngục của anh ấy, đều được vui vẻ chấp nhận là của chúng ta.

11. Bây giờ chúng ta cùng nhau vui mừng thừa nhận rằng những lời nói dối là sai, và chỉ có sự thật là đúng. Chúng ta chỉ nghĩ về sự thật khi chúng ta thức dậy, và dành năm phút thực tập theo cách của nó, khuyến khích tâm sợ hãi của chúng ta với điều này:

Quyền quyết định là của ta.

Ngày hôm nay, ta sẽ chấp nhận bản thân mình như

Ý muốn của Cha ta đã tạo nên ta.

Sau đó chúng ta sẽ chờ đợi trong im lặng, từ bỏ mọi sự tự lừa dối, khi chúng ta khiêm tốn cầu xin Ngã của chúng ta để Ngài tiết lộ chính Ngài cho chúng ta. Và Đấng không bao giờ rời đi sẽ trở lại với nhận thức của chúng ta, biết ơn vì đã khôi phục lại ngôi nhà của Ngài cho Chúa, như ban đầu.

12. Hãy kiên nhẫn chờ đợi Ngài suốt cả ngày, và hàng giờ mời Ngài bằng những lời bắt đầu một ngày, kết thúc nó với lời mời tương tự đến Ngã của anh em. Tiếng nói của Chúa sẽ trả lời, vì Ngài nói thay cho anh em và cho Cha của anh em. Ngài sẽ thay thế sự bình an của Chúa cho mọi ý nghĩ điên cuồng của anh em, sự thật của Chúa cho sự tự lừa dối, và Con Chúa thay cho những ảo tưởng của anh em về chính mình.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Quy luật cơ bản của nhận thức là những gì ta tin thì có ở đó và ta tin nó ở đó bởi vì ta muốn nó ở đó. Nhận thức không có quy luật nào khác ngoài quy luật này. Chúng ta luôn thấy, cảm nhận, nghe và trải nghiệm chính xác những gì chúng ta tin là có ở đó và cách duy nhất chúng ta có thể nhận thức được bất kỳ xung đột hoặc nghịch cảnh nào là dựa trên một tiền đề rằng chúng ta mong muốn điều đó. Điều này nghe có vẻ điên rồ và phản trực giác nhưng thực sự chúng ta mong muốn điều đó. Chúng ta đã tách ra thông qua cái tôi, tách ra và giấu đi ham muốn trong cái mà chúng ta gọi là hầm chứa của cái tôi với hy vọng rằng chúng ta sẽ không bao giờ tìm thấy nó và chữa lành nó. Chúng ta thực sự mong muốn mọi thứ mà chúng tôi cảm nhận được dù đó là những điều tồi tệ, mọi thứ chúng ta trải nghiệm đều xuất phát từ mong muốn của chúng tôi về nó.

-Điều này khá lớn, phải không? Đó là lý do tại sao quyền quyết định phải là của riêng ta, bởi vì nếu chúng ta không lấy lại được quyền quyết định đó, chúng ta sẽ không bao giờ có thể quyết định cùng Chúa, chúng ta sẽ luôn quyết định trong bóng tối sâu thẳm hầm chứa bản ngã vô thức để tự tấn công mình.

Bài 151: Mọi thứ đều là tiếng vọng của Tiếng nói của Chúa.

1. Không ai có thể phán xét dựa trên bằng chứng một phần. Đó không phải là sự phán xét. Nó chỉ đơn thuần là một ý kiến ​​dựa trên sự thiếu hiểu biết và nghi ngờ. Cái vẻ chắc chắn của nó chỉ là sự che đậy cho sự không chắc chắn mà nó muốn che giấu. Nó cần sự bảo vệ phi lý bởi vì nó là phi lý. Và sự bảo vệ của nó có vẻ mạnh mẽ, thuyết phục, và không có nghi ngờ gì vì tất cả những nghi ngờ đều ẩn bên dưới.

2. Anh em dường như không nghi ngờ thế giới mà anh em nhìn thấy. Anh em thực sự không đặt câu hỏi về những gì được thể hiện qua con mắt trần. Anh em cũng không hỏi tại sao anh em tin vào điều đó, mặc dù anh em đã học được từ lâu rằng các giác quan của anh em thực sự lừa dối. Việc anh em tin chúng đến từng chi tiết cuối cùng mà chúng báo cáo thậm chí còn kỳ lạ hơn, khi anh em dừng lại để nhớ lại chúng thực sự đã làm chứng sai nhiều lần như thế nào ! Tại sao anh em lại hoàn toàn tin tưởng chúng như vậy? Tại sao ngoại trừ vì mối nghi ngờ ẩn bên dưới, điều mà anh em muốn che giấu để tỏ ra chắc chắn?

3. Làm thế nào anh em có thể phán xét? Sự phán xét của anh em dựa trên bằng chứng ​​mà các giác quan đưa ra cho anh em. Tuy nhiên, chứng cứ chưa bao giờ giả dối hơn thế này. Nhưng còn cách nào khác để anh em đánh giá thế giới mà anh em nhìn thấy? Anh em đặt niềm tin thảm hại vào những gì mắt và tai anh em báo cáo. Anh em nghĩ rằng ngón tay của anh em chạm vào thực tại và đến gần sự thật. Đây là nhận thức mà anh em hiểu và nghĩ là thực hơn những gì được chứng kiến ​​bởi Tiếng nói vĩnh cửu cho chính Chúa.

4. Đây có thể là sự phán xét không? Anh em thường được thúc giục kiềm chế phán xét, không phải vì đó là quyền bị từ chối đối với anh em. Anh em không thể phán xét. Anh em chỉ có thể tin vào những phán đoán của cái tôi, tất cả chúng đều sai. Nó hướng dẫn các giác quan của anh em một cách cẩn thận, để chứng tỏ anh em yếu đuối đến mức nào; bất lực và sợ hãi biết bao, sợ hãi về sự trừng phạt công bằng, đen tối vì tội lỗi như thế nào, khốn khổ đến mức nào trong cảm giác tội lỗi của mình.

5. Điều này nó nói đến, và sẽ bảo vệ, nó cho biết anh em là chính mình. Và anh em tin điều này là như vậy một cách chắc chắn bướng bỉnh. Tuy nhiên, bên dưới vẫn là sự nghi ngờ tiềm ẩn rằng những gì nó cho anh em thấy là thực tại với niềm tin chắc chắn như vậy nó không tin. Nó chỉ lên án bản thân mình. Nó nhìn thấy tội lỗi trong chính nó. Đó là sự tuyệt vọng của chính nó mà nó nhìn thấy ở anh em.

6. Đừng nghe giọng nói của nó. Những nhân chứng mà nó gửi đến để chứng minh cho anh em thấy tội ác của nó là của chính anh em đều sai, và nói một cách chắc chắn về những gì chúng không biết. Niềm tin của anh em vào chúng là mù quáng bởi vì anh em sẽ không chia sẻ những nghi ngờ mà chúa của chúng (cái tôi) không thể đánh bại hoàn toàn. Anh em tin rằng nghi ngờ chư hầu của nó (giác quan của anh em) là nghi ngờ chính mình.

7. Tuy nhiên, anh em phải học cách nghi ngờ bằng chứng của chúng (vì điều này) sẽ dọn đường để (anh em) nhận ra chính mình, và để một mình Tiếng nói của Chúa là Người phán xét điều gì xứng đáng với niềm tin của chính anh em. Ngài sẽ không nói với anh em rằng anh em của mình nên được đánh giá bởi những gì mắt của anh em nhìn thấy ở anh ấy, hoặc những gì miệng của anh ấy nói vào tai của anh em, hoặc những gì tay của anh em chạm vào cho biết về anh ấy. Ngài vượt qua những chứng cớ vu vơ như vậy, chỉ làm chứng dối về Con Chúa. Ngài chỉ nhận ra những gì Chúa yêu thương, và trong ánh sáng thánh của những gì Ngài nhìn thấy, mọi giấc mơ của cái tôi về anh em là gì tan biến trước vẻ huy hoàng mà Ngài nhìn thấy.

8. Hãy để Ngài phán xét anh em là gì, vì Ngài có sự chắc chắn trong đó không còn nghi ngờ gì nữa, bởi vì nó dựa trên Sự chắc chắn (Đấng Christ) lớn đến mức sự nghi ngờ là vô nghĩa trước mặt Nó. Đấng Christ không thể nghi ngờ chính mình. Tiếng nói cho Chúa chỉ có thể tôn vinh Người (Đấng Christ), vui mừng trong sự vô tội hoàn hảo, vĩnh viễn của Người. Những người mà Ngài đã phán xét chỉ có thể cười vào tội lỗi, giờ đây không muốn chơi với đồ chơi tội lỗi; phớt lờ các nhân chứng của cái thân trước sự sung sướng của khuôn mặt thánh của Đấng Christ.

9. Và như vậy Ngài phán xét anh em. Hãy chấp nhận Lời của Ngài về anh em là gì, vì Ngài làm chứng cho sự tạo dựng đẹp đẽ của anh em, và Tâm (Chúa) mà Ý nghĩ của Người đã tạo ra thực tại của anh em. Cái thân có thể có ý nghĩa gì đối với Đấng biết vinh quang của Cha và Con? Những lời thì thầm nào của cái tôi mà Ngài có thể nghe thấy? Điều gì có thể thuyết phục Ngài rằng tội lỗi của anh em là có thật? Hãy để Ngài cũng phán xét mọi điều dường như xảy ra với anh em trên thế giới này. Những bài học của Ngài sẽ giúp anh em thu hẹp khoảng cách giữa ảo tưởng và sự thật.

10. Ngài sẽ loại bỏ mọi niềm tin mà anh em đã đặt vào nỗi đau, tai họa, khổ đau và mất mát. Ngài ban cho anh em nhãn quan có thể nhìn xa hơn những hiện tướng nghiệt ngã này, và có thể nhìn thấy khuôn mặt hiền từ của Đấng Christ trong tất cả chúng. Anh em sẽ không còn nghi ngờ rằng chỉ những điều tốt lành mới có thể đến với anh em, những người được Chúa yêu quý, vì Ngài sẽ phán xét mọi sự việc xảy ra, và dạy bài học duy nhất mà tất cả chúng đều chứa đựng.

11. Ngài sẽ chọn lọc các yếu tố trong đó thể hiện sự thật, và bỏ qua những khía cạnh chỉ phản ánh những giấc mơ vu vơ. Và Ngài sẽ diễn giải lại tất cả những gì anh em thấy, mọi sự việc xảy ra, từng hoàn cảnh và mọi diễn biến dường như có liên quan đến anh em theo bất kỳ cách nào từ một hệ quy chiếu duy nhất của Ngài, hoàn toàn thống nhất và chắc chắn. Và anh em sẽ thấy tình yêu thương vượt lên trên sự hận thù, sự bất biến trong sự thay đổi, sự trong sạch trong tội lỗi và chỉ có phước lành của Thiên đường ban cho thế giới.

12. Đó là sự sống lại của anh em, vì cuộc sống của anh em không phải là một phần của bất cứ điều gì anh em nhìn thấy. Nó vượt ra ngoài cái thân và thế giới, vượt qua mọi bằng chứng cho sự không thánh khiết, bên trong Đấng Thánh (Chúa), cũng thánh như chính Người. Trong mọi người và trong mọi thứ, Tiếng nói của Ngài sẽ không nói với anh em về điều gì ngoài Ngã và Đấng tạo dựng của anh em, là Một với Ngã ấy. Vì vậy, anh em sẽ nhìn thấy khuôn mặt thánh của Đấng Christ trong mọi thứ, và không nghe thấy âm thanh nào trong mọi sự ngoài tiếng vọng của Tiếng nói của Chúa.

13. Chúng ta thực tập không lời ngày hôm nay, ngoại trừ lúc bắt đầu thời gian dành cho Chúa. Chúng ta mở đầu những khoảng thời gian này chỉ bằng một lần lặp lại chậm rãi duy nhất ý tưởng bắt đầu một ngày. Và sau đó chúng ta quan sát những suy nghĩ của mình, im lặng kêu cầu Ngài, Đấng nhìn thấy các yếu tố của sự thật trong đó. Hãy để Ngài đánh giá từng suy nghĩ xuất hiện trong tâm, loại bỏ những yếu tố mơ mộng, trả lại chúng như những ý tưởng trong sáng không mâu thuẫn với Ý muốn của Chúa.

14. Hãy trao cho Ngài những suy nghĩ của anh em, và Ngài sẽ ban lại chúng như những phép lạ, vui mừng công bố sự toàn vẹn và hạnh phúc mà Chúa muốn cho Con của Người, như bằng chứng về Tình yêu thương vĩnh cữu của Người. Và khi mỗi ý nghĩ được biến đổi như vậy, nó sẽ nhận được sức mạnh chữa lành từ Tâm đã nhìn thấy sự thật trong đó, và không bị lừa dối bởi những gì đã được thêm vào một cách sai lầm. Tất cả những thứ tưởng tượng đã biến mất. Và những gì còn lại được thống nhất thành một Ý nghĩ hoàn hảo mang đến sự hoàn hảo của nó ở khắp mọi nơi

15. Hãy dành mười lăm phút như vậy khi anh em thức dậy, và sẵn sàng dành thêm mười lăm phút nữa trước khi đi ngủ. Việc phụng sự của anh em bắt đầu khi tất cả những ý nghĩ của anh em được làm trong sạch. Vì vậy anh em đã được dạy để dạy cho Con Chúa bài học thánh về sự thánh khiết của anh ấy. Không ai có thể không lắng nghe, khi anh em nghe Tiếng nói của Chúa tôn vinh Con Chúa. Và mọi người sẽ chia sẻ với anh em những ý nghĩ mà Ngài đã diễn dịch lại trong tâm của anh em.

16. Đó là Lễ Phục sinh của anh em. Và vì vậy anh em đặt món quà là những bông hoa huệ trắng như tuyết trên thế giới, thay thế những nhân chứng cho tội lỗi và cái chết. Qua sự biến hình của anh em, thế giới được cứu chuộc và vui mừng được giải thoát khỏi tội lỗi. Giờ đây chúng ta nâng tâm được hồi sinh của chúng ta lên trong niềm hân hoan và biết ơn đối với Đấng đã khôi phục lại sự lành mạnh cho chúng ta.

17. Và chúng ta sẽ hằng giờ nhớ đến Ngài là Đấng cứu rỗi và giải thoát. Khi chúng ta tạ ơn, thế giới hợp nhất với chúng ta và vui vẻ chấp nhận những suy nghĩ thánh của chúng ta mà Thiên đường đã sửa chữa và làm cho trong sạch. Giờ đây, sứ vụ của chúng ta cuối cùng cũng đã bắt đầu, để mang đi khắp thế giới tin mừng rằng sự thật không có ảo tưởng, và sự bình an của Chúa, qua chúng ta, thuộc về mọi người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Cái ta ảo tưởng cần phải đúng trong tất cả hoàn cảnh, nó phải chứng minh rằng nó biết và nó chắc chắn. Vì vậy nếu chúng ta nghi ngờ những gì chúng ta đang thấy thì đó là nghi ngờ chính nó, đó là lý do tại sao nó từ chối nghi ngờ những gì nó thấy là đúng và đó là lý do tại sao nó đưa ra tuyên bố thấy mới tin. Thực ra thì ngược lại, tin mới thấy nhưng một khi chúng ta tin vào điều gì đó thì chúng ta coi trọng nó, một khi chúng ta coi trọng nó thì chúng ta sẽ đầu tư vào nó và nếu chúng ta thực sự tin vào tất cả những điều đó thì chúng ta không thể thoát ra được.

-Vì vậy chúng ta luôn nhìn thấy những gì chúng ta đang coi trọng và đó là một lựa chọn được đưa ra trước khi ta nhìn thấy. Đó là chìa khóa, tuy nhiên ta phải học cách nghi ngờ bằng chứng của các giác quan đưa ra, ta phải học cách nghi ngờ bằng chứng của chúng sẽ dọn đường để nhận ra ta đang không nhìn đúng, nó sẽ dọn đường để ta nhận ra chính mình và để một mình tiếng nói của Chúa phán xét điều gì là xứng đáng với niềm tin của ta.

Bài 150: Ôn (139-140)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(139) Ta sẽ chấp nhận sự Chuộc lỗi cho chính mình.

(140) Chỉ có sự cứu rỗi mới có thể chữa khỏi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi ta nuôi dưỡng một suy nghĩ không phải của Chúa thì đừng tự trách mình hay vật lộn, chiến đấu với nó. Hãy biết rằng nó không phải là suy nghĩ của ta. Nó phát ra từ một hệ thống hay lập trình nào đó của cái tôi. Ta không chịu trách nhiệm cho suy nghĩ đó. Thậm chí nó không phải là suy nghĩ thực sự. Ta có thể từ bỏ nó. Và vì không phải suy nghĩ của ta, ta không cần phải cảm thấy tội lỗi. Ta không cần sở hữu nó, ta có thể buông bỏ nó. Nó là hư vô. Thực tập như vậy giúp ta cảm thấy một chút tự do và sức mạnh.

-Chúng ta luôn đang mong muốn với cái tôi hoặc chúng ta làm theo ý Chúa với tất cả quyền năng của Người ở đằng sau điều đó. Ta sẵn lòng cùng Chúa chấp nhận sự chuộc lỗi cho chính mình, đó là điều đã thực hiện xong. Ta không muốn chống lại hay tự bảo vệ mình trong một cái ngã tưởng tượng tách biệt với Chúa. Ta sẵn sàng với Chúa chấp nhận sự sửa lỗi ngay bây giờ rằng ta là một với Chúa, là một với anh em của mình, với toàn bộ tạo phẩm của Chúa. Ta sẵn sàng từ bỏ cái ngã riêng biệt và chấp nhận vị trí của mình như nó vốn là ở trong Chúa. Quyết định đó sẽ mang lại phước lành cho tất cả, nhưng ta phải chấp nhận sự sửa lỗi cho mình trước hết.

-Chức năng của ta ở đây là tha thứ cho thế giới tất cả những điều mà ta đã áp đặt lên nó, bao gồm cả suy nghĩ rằng ta có thể tách biệt và trở thành một thể xác hữu diệt giới hạn. Vì vậy nếu ta thấy người ta yêu thương đang ốm nặng hoặc đang đau đớn hoặc đang trong một cuộc xung đột khủng khiếp hoặc trong tình trạng tồi tệ hoặc chứng nghiện ngập hoặc điều gì đó tương tự, họ rất lo lắng và ta chắc chắn cũng rất lo lắng về họ. Ở mức độ chúng ta rất lo lắng về họ, điều đó có nghĩa là chúng ta đang bị kích động. Chúng ta cũng thấy các hiện tượng trên có thật như họ nhìn thấy. Chúng ta thực sự tin vào lời nói dối hoặc ảo ảnh trước tiên trước khi trở nên lo lắng. Chúng ta không mang lại cho họ điều gì có giá trị vì chúng ta cũng bị bệnh như họ. Chúng ta cần chấp nhận sự chuộc lỗi cho mình trước tiên. Ta cần phải nhận ra những gì ta nhìn thấy không phải là ý muôn của Chúa nên không có thật. Điều đó chỉ xảy ra như một sự phóng chiếu trong suy nghĩ và không thực sự xảy ra ngoài kia.

-Tất cả các vấn đề cho dù chúng được gọi là gì cũng chỉ là một vấn đề duy nhất, đó là niềm tin vào sự tách biệt. Nỗi sợ hãi có vô số các hình thức khác nhau và luôn sản sinh ra những hình ảnh và tên gọi mới như đại dịch Covid 19 gần đây nhưng chúng xuất phát từ một vấn đề duy nhất đó. Và vì vậy chỉ có một giải pháp đó là sự cứu rỗi hay tha thứ hay chuộc lỗi.

-Không có gì thực sự được chữa khỏi hoặc chữa lành cho đến khi nguyên nhân của nó được chữa lành. Ta phải vượt qua được gốc rễ duy nhất, nguyên nhân duy nhất này và đó là niềm tin vào sự tách biệt. Đó là ký ức về sự hợp nhất, chấp nhận sự chuộc lỗi mà không bị cuốn vào trong hình ảnh, không đi vào thế giới để sửa chữa những gì ta nghĩ ở ngoài kia nhưng nhận ra bất kể nó tự gọi mình là gì thì đây chính là niềm tin vào sự tách biệt đang được phóng chiếu ra ngoài kia. Vì vậy thông qua sự tha thứ cho nó, và chấp nhận sự chuộc lỗi, đó là sự cứu rỗi, nó sẽ không quay trở lại, đó là hiểu được tận gốc rễ.

-Sự chuộc lỗi chữa lành một cách chắc chắn và chữa khỏi mọi bệnh tật cho tâm hiểu rằng bệnh tật không là gì khác ngoài một giấc mơ, không bị đánh lừa bởi những hình thức mà giấc mơ có thể có.

Bài 149: Ôn (137-138)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(137) Khi ta được chữa lành, ta không được chữa lành một mình.

(138) Thiên đường là quyết định ta phải đưa ra.

*Ghi chú; xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi ta được chữa lành, ta không được chữa lành một mình. Điều này đề cập trở lại sự thật rằng chỉ có một tâm duy nhất của Chúa. Đó là lý do tại sao ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với tâm của Chúa. Đó là tâm duy nhất. Mỗi chúng ta là một ý tưởng trong tâm đó. Trong giấc mơ này, tâm dường như bị phân mãnh thành những tâm riêng biệt nhưng các tâm đều kết nối với nhau. Khi một tâm được chữa lành thì mọi tâm đều được chữa lành. Khi ta chia sẻ tình yêu thương thì ta cũng nhận được tình yêu thương. Vì vậy chúng ta sẽ không đối xử với bất kỳ ai theo cách mà chúng ta không muốn người khác đối xử với chúng ta. Chỉ có một tâm thức tỉnh.

-Ta chưa bao giờ rời bỏ Thiên đưởng nhưng ở đây trong thế giới này, Thiên đường dường như là một lựa chọn. Vấn đề là ta chọn người thầy nào, cái tôi hoặc Thánh Linh vì ta không thể nhìn thấy hai thế giới cùng một lúc. Điều duy nhất ta có thể tự do thực hiện ở đây là đưa ra lựa chọn và chỉ có một cái là thật. Sự thật thì đó không phải là một lựa chọn vì chỉ có sự thật tồn tại và đó được gọi là sự lựa chọn mà không phải lựa chọn.

Bài 148: Ôn (135-136)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(135) Nếu ta tự phòng vệ, ta sẽ bị tấn công.

(136) Bệnh tật là sự bảo vệ chống lại sự thật.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Mọi biện pháp bảo vệ chúng ta thực hiện đều xoay quanh niềm tin rằng chúng ta là một thân xác. Nhưng không phải là cái thân có thể sợ hải, cũng không phải là thứ đáng sợ. Chính cái tâm đã gán cho cái thân tất cả các chức năng mà nó thấy trong đó. Một cái tâm chưa lành đồng nhất với cái thân và tất cả sư bảo vệ chỉ để chứng minh nó là cái thân và tách biệt với anh em của mình, tách biệt với Đấng tạo dựng. Sự thật ta là gì thì không cần sự bảo vệ.

-Và phần lớn sự bảo vệ này được thực hiện bởi vì chúng ta thực sự tin tưởng thông qua cái tôi rằng chúng ta có một cái tâm riêng tư, chúng ta có những suy nghĩ riêng tư và chúng ta có những mục tiêu riêng biệt và những mục tiêu riêng biệt đó có thể xụng đột với người khác và vì vậy chúng ta cần phòng thủ. Đó là điều điên rồ.

-Tâm ta chỉ giữ những gì ta suy nghĩ với Chúa. Khi ta thay thế tâm đó bằng tâm của cái tôi, hệ thống suy nghĩ của cái tôi mà ta gọi là tâm của ta, và để nó cho ta các suy nghĩ, kế hoạch của nó, cơ bản chiếm lấy mọi suy nghĩ mà ta không suy nghĩ với Chúa, điều đó sẽ dẫn đến cảm giác tội lỗi. Và đó là mục tiêu của cái tôi duy trì cảm giác tội lỗi trong vô thức, duy trì sự tách biệt. Nó luôn khiến chúng ta phải suy nghĩ và lên kế hoạch.

-Một tâm được chữa lành, một khi ta đã tha thứ, sẽ không lên kế hoạch, nó không tự mình đưa ra các quyết định, nó sẽ giao tất cả cho Thánh linh, người biết rõ ta là gì và dẫn dắt ta đến với sự thật, nếu không ta lại sẽ nghe tiếng nói của cái tôi, sẽ suy nghĩ với cái tâm phòng vệ, tâm lên kế hoạch tách biệt với Chúa. Tâm của cái tôi luôn nghĩ về quá khứ hoặc lo lắng lên kế hoạch cho tương lai, sự hướng dẫn của Thánh linh luôn là hiện tại, khoảnh khắc thánh khi ta cầu xin sự hướng dẫn của Ngài..

– Ta hãy giao kế hoạch của ta cho Thánh linh và sẽ hữu ích khi nói nếu ta tự bảo vệ, ta bị tấn công. Trong sự không bảo vê, ta sẽ mạnh mẽ và sẽ học được những gì sự bảo vệ của ta che giấu.

-Bệnh tật là sự bảo vệ chống lại sự thật. Không ai có thể chữa lành trừ khi người ấy hiểu mục đích của bệnh tật là gì, sau đó anh ấy cũng hiểu mục đích của nó là vô nghĩa. Chúng ta tin chúng ta là cái thân và một trong những cách tốt nhất của cái tôi để chứng tỏ rằng ta tách biệt và tội lỗi là thông qua đau đớn và bệnh tật. Không có gì gây sự chú ý của ta và thu hút ta đến điều này và đến với suy nghĩ rằng ta sống trong cái thân hơn việc gây ra bệnh tật. Nó có thể bị nhiễm bệnh, nó phụ thuộc vào thời tiết, nó tuân theo quy luật của cái tôi, di truyền, tuổi già, suy yếu, và cái chết không thể tránh khỏi. Đây là tất cả những cách để cái tôi chứng minh ta không sống trong Chúa, ta ở trong cái thân và tuân theo quy luật của nó, quy luật của cái tôi. Và đó mục đích của bệnh tật. Đó là vấn đề duy nhất của thế gian tin rằng ta có thể tách biệt khỏi Chúa. Ta là một ý tưởng tinh thần trong tâm của Chúa không thể trở thành một cái thân vật chất.

-Mục đích của bệnh tật là vô nghĩa vì nó cũng là ảo tưởng như mọi thứ khác. Mọi thứ trong không gian và thời gian và cái thân đều giống nhau, đều là một phần của giấc mơ, đều là ảo tưởng. Nếu ta thấy ta đang trải qua bệnh tật, đó phải là do ta đưa ra quyết định như vậy. Ta muốn được tách biệt, đó là sự lựa chọn mà ta đưa ra để đối phó với mối đe dọa từ sự hợp nhất thực sự khi ánh sáng của sự thật, của tình yêu thương đến gần. Ta sợ sự thật, sợ tình yêu thương vì ta tin ta đã phạm tội vì nghĩ rằng ta có thể tách biệt và do đó ta sẽ bị trừng phạt. Và cuối cùng thì quy luật của nó là bởi vì ta là hiện thân của tội lỗi, cái chết là kết quả cuối cùng và không thể tránh khỏi.

-Tin mừng là ta có thể đặt cái thân dưới sự phục vụ của tâm của Chúa. Tâm ta chỉ giữ những gì ta suy nghĩ với Chúa và cái thân trở thành công cụ truyền thông, một phương tiện để thể hiện ý muốn của Chúa ngay tại đây trong giấc mơ này, khi ấy nó trở nên thánh và không thể bị bệnh.

-Bệnh tật là vấn đề lớn, đó không phải lỗi của ai cả. Đó là sự khao khát vô thức sâu sắc được tách biệt. chỉ thế thôi, nó cần sự tha thứ. Chúng ta thậm chí không cần hiểu bất cứ điều gì khác vào thời điểm đó, chúng ta chỉ cần có một mong muốn chân thành sâu sắc muốn mở lòng đón nhận tình yêu, muốn biết rằng chúng ta là ánh sáng của thế gian và vượt qua lợi ích cá nhân, đó cũng là một điều lớn lao nhưng giúp chữa lành sự hấp dẫn đối với sự tách biệt.

-Hãy nghi nhớ lời cầu nguyện chữa lành: bệnh tật là sự phòng thủ chống lại sự thật. ⁷Ta sẽ chấp nhận sự thật về ta là gì, và để tâm ta được chữa lành hoàn toàn ngày hôm nay.

Bài 147: Ôn (133-134)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(133) Ta sẽ không coi trọng những gì vô giá trị.

(134) Hãy để ta nhận thức sự tha thứ như nó thực sự là.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Những bài ôn tập này thực sự là những bài học đảo ngược thực tại siêu việt đến mức tối đa. Chúng ta không thể chỉ lướt qua chúng bởi vì cái tôi thích lướt qua chúng vì nó không muốn sự đảo ngược thực tại như vậy.

-Bất cứ suy nghĩ nào gây cho ta phiền muộn, khó chịu, ta có thể nói chăc chắn rằng đó không phải là suy nghĩ của Chúa, và đó không phải là suy nghĩ của ta. Ta có thể buông bỏ thay vì nắm giữ nó. Hãy quay lưng lại với cái ta ảo tưởng và hãy bắt đầu nghĩ theo khía cạnh tôi yêu, đó là Chúa. Chúa thể hiện khi ta giữ những suy nghĩ mà Chúa chia sẻ với ta. Đó là sự thật, đó là ánh sáng đang chiếu sáng, Chúa ở ngay đây bày tỏ sự thật thông qua phương tiện này.

-Không có sự thỏa mãn trên thế giới. không có thứ gì chúng ta cần phải có được. Chúng ta thường không muốn đi đến điều đó cho đến khi chúng ta đạt đến mức tối đa trong việc tìm kiếm mọi thứ trên thế giới và sau đó hết bế tắc này đến bế tắc khác, sau đó là sự vỡ mộng khủng khiếp. Chúng ta có thể thất bại trong một mối quan hệ, nhận được một chẩn đoán rất đau đớn hoặc điều gì đó tương tự.

-Những điều tích cực và tiêu cực trong giấc mơ này đều phải đặt lại mục đích cho chúng qua Thánh Linh. Thông qua cái tôi, chúng ta không biết hạnh phúc là gì, điều gì sẽ khiến chúng ta cực kỳ hạnh phúc, chúng ta không biết tình yêu thực sự là gì. Vậy nên đây thực sự là một lời cầu xin chân thành xuất phát từ trái tim chứ không phải từ cái đầu, trao cho Thánh Linh tất cả những gì chúng ta quý trọng. Ta không mất bất cứ thứ gì có giá trị, chỉ có gánh nặng được dỡ bỏ bởi vì tất cả những gì chúng ta coi trọng trước đây đều là gánh nặng và là vật cản đối với trải nghiệm về tình yêu của Chúa.

-Hãy để ta nhận thức sự tha thứ như nó là, không phải là những gì cái tôi đã giải thích. Khó khăn lớn nhất ở đây mà ta nhận thấy ở sự tha thứ thực sự về phía mình là ta vẫn tin rằng ta phải tha thứ cho sự thật chứ không phải ảo tưởng. Nhưng một khi ta đã thấy tội lỗi là có thật thì tâm không thể nào tha thứ.

Bài 146: Ôn (131-132)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(131) Không ai có thể thất bại khi tìm cách đến được sự thật.

(132) Ta giải phóng thế giới khỏi tất cả những gì ta nghĩ.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa. Một ý nghĩ hoặc là của Chúa hoặc là của cái tôi. Nếu đó không phải là yêu thương, nếu đó không phải là cảm giác bình an, nếu nó có thể thay đổi, nếu nó mang đến bất kỳ cảm giác lo lắng, sợ hãi, lo âu, tức giận, buồn phiền, xấu hổ, không xứng đáng, thì đó là suy nghĩ của cái tôi. Những suy nghĩ của Chúa là những ý nghĩ bình yên, vui vẻ. Đây là những suy nghĩ thực sự, những cái khác có thể buông bỏ, không cần phải vật lộn hay chiến đấu với chúng, ta chỉ cần không đồng nhất với chúng. Chúng không phải là suy nghĩ của ta.

-Những suy nghĩ đen tối này của cái tôi trong tâm ta mà mỗi người muốn giữ kín như là những suy nghĩ riêng tư và sẽ xấu hổ khi chia sẻ với người khác, khi nó được chia sẻ trong nhưng người cùng thực tập, ta nhận ra rằng chúng giống nhau ở mọi người. Cái tôi thì thào vào tai chúng ta cùng một thứ, nó không có gì mới từ ngàn xưa cho đến nay. Và chúng ta bắt đầu cười vào chúng và sẵn sàng buông bỏ. Sau đó là cảm giác được tự do, giải phóng. Chúng không có thật vì đó không phải là suy nghĩ của Chúa. Nhưng cái tôi không muốn chúng ta biết điều đó, Chúng cần được nhận diện, nhìn vào, nói ra và đem ra ánh sáng. Nếu chúng ta sợ hãi sự chia sẻ, sợ bị tổn thương, thiếu chân thành, chúng sẽ không được chữa lành.

-Chúng ta không còn mong muốn với cái tôi để thấy mình như là nạn nhân của thế giới. Một cách vô thức chúng ta đã để điều đó xảy ra và bây giờ chúng ta không muốn điều đó nữa. Chúng ta muốn thức tỉnh và khép lại giấc mơ này. Và bây giờ chúng ta sẵn lòng với Chúa, chúng ta đang chuyển sự tập trung và chú ý, sự tận tâm của chúng ta đối với ý muốn của Chúa. và bây giờ những điều kỳ diệu đang đến hàng ngày, đó là những gì đang xảy ra.

-Sự phản chiếu của Thiên đường đang ở đây bây giờ, tất cả những gì thực sự hiện hữu thì có ở đây và bây giờ, bất chấp mọi cám dỗ gây xao lãng của cái tôi, chúng không ở trong tâm của Chúa. Chúng ta có sẵn sàng cảm nhận nó không, chúng ta có sẵn lòng dừng lại để hòa hợp với Thánh Linh, Ngã thánh của chúng ta và thực sự cảm nhận được điều đó. Chúng ta có sẵn lòng không? Chỉ thế thôi, nhưng đó là câu hỏi lớn.

-Chúng ta đã đầu tư vào thế giới này bây giờ chúng ta nhận ra rằng không có gì trên thế giới mà ta muốn. Bây giờ chúng ta nhận ra nhưng có một thế giới khác mà ta thực sự muốn, đó là thế giới được Thánh Linh đặt lại mục đích cho nó. Vì vậy chúng ta cần đưa ra quyết định, chúng ta không thể nhìn thấy hai thế giới. Chúng ta cần giải phóng cái này để có thể chấp nhận cái còn lại. Chúng ta giao niềm tin của mình về thế giới cho Thánh Linh. Chúng ta trao mọi thứ cho Ngài, tất cả niềm tin của chúng ta, tất cả ý tưởng của cái tôi để Ngài có thể hoàn toàn đặt lại mục đích cho chúng phù hợp ý Chúa.

Bài 145: Ôn (129-130)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(129) Bên ngoài thế giới này có một thế giới mà ta muốn.

(130) Không thể nhìn thấy hai thế giới.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tâm mà ta thực sự có được chia sẻ với tâm của Chúa, chúng ta thực sự là sự mở rộng và phản ánh tâm của Chúa nên chỉ những suy nghĩ mà Chúa nghĩ, chỉ những suy nghĩ ta chia sẻ với Chúa mới là suy nghĩ thực sự của ta, những cái khác chỉ là những gợi ý từ hệ thống suy nghĩ của cái tôi. Chúng không phải là suy nghĩ có thật, chúng là những gợi ý sai lầm mà ta có thể từ bỏ.

-Đây sẽ là sự thực tập mạnh mẽ khi ta ngồi yên không có sự phân tâm nào và cầu xin Thánh Linh, người thầy bên trong, cùng ta chấp nhận rằng tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa, chấp nhận trong trải nghiêm, không phải chấp nhận bằng trí năng. Ta cầu xin sự trải nghiệm thục tế về điều này. Và nó sẽ làm ta kinh ngạc. Sẽ có sự bình yên sâu lắng khi ta chấp nhận điều đó và những suy nghĩ gây lo lắng của cái tôi bị buộc phải im lặng.

-Bên ngoài thế giới này có một thế giới mà ta muốn. Sự nhấn mạnh của chúng ta không phải là phủ nhận nó mà trao đổi nó để lấy những gì thỏa mãn hơn, tràn ngập niềm vui và có khả năng mang lại sự bình yên. Đó là sự trao đổi thần thánh bởi vì thế giới mà ta nhìn thấy qua hệ thống suy nghĩ của cái tôi không có gì mà ta muốn.

-Ta có thể có được cảm giác về một thế giới như vậy, một sự phản chiếu của Thiên đường ngay bây giờ và ngay tại đây. Đó là trạng thái trong tâm. Tất cả là việc chọn người thầy nào sẽ nhìn cùng ta, Thánh linh hay cái tôi. Và ta sẽ không có động cơ từ bỏ cái tôi để đến với Thánh linh cho đến khi ta kinh nghiệm được thế giới tương phản này với thế giới của cái tôi.

Đó là lý do tại sao nhiều người thực tập nhờ ân sủng của Chúa có được những khoảnh khắc ngẫu nhiên khi bức màn vô minh được vén lên và bất thình lình Thiên đường mở ra. Chúng ta có được trải nghiệm huyền bí mà chúng ta không biết tại sao. Đó là ngã thánh đang thể hiện, cho chúng ta một cái nhìn thoáng qua, một hương vị của sự tương phản vượt ra ngoài cái hiểu biết của thế gian. Đời sống sung túc, những vấn đề ta nghĩ không thể giải quyết được giải quyết, con đường được rộng mở.

-Ta càng nếm được hương vị đó, ta càng trở nên không thỏa hiệp và nhận ra Chúa không yêu cầu sự hy sinh nào, ý muốn của Chúa dành cho chúng ta là hạnh phúc trọn vẹn, trái với những gì cái tôi muốn chúng ta tin rằng chúng ta sẽ bị trừng phạt. Ta sẽ không tin điều đó cho đến khi ta nếm trải như vậy và tin rằng đó là sự thật. Và chúng ta sẽ giao cuộc đời của chúng ta choThánh linh để được dẫn dắt, Ngài sẽ mang lại sự bình an cho chúng ta, lấy đi những gì ta tạo ra để gây khổ đau cho chính mình.

-Không thể nhìn thấy hai thế giới, tìm kiếm cái này, cái kia sẽ biến mất. Chỉ có hai sự lựa chọn giữa cái có thật và cái không có thật. Vì vậy chúng ta hãy chọn một cách khôn ngoan, đó là lý do tại sao chúng ta cần phải rất sáng suốt và thực hiện sự tách biệt tích cực với Thánh Linh trong tâm của chúng ta.

Bài 144: Ôn (127-128)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(127) Không có tình yêu nào ngoài tình yêu thương của Chúa.

(128) Thế giới mà ta nhìn thấy không có bất cứ thứ gì ta muốn.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi chúng ta đi qua những bài học này giúp chúng ta thực hiện sự tách biệt tích cực một cách nghiêm túc, chúng ta bắt đầu thấy sự tương phản rõ ràng giữa thần tượng của cái tôi, niềm tin và giá trị của nó với sự thật, tình yêu thương, những món quà của Thánh Linh.

-Trên thế giới ta tin có nhiều loại yêu thương khác nhau, rằng tình yêu có nhiều mức độ, rằng có lúc ta yêu, lúc khác ta ghết hoặc ta yêu người này nhưng ghét người kia. Ta tin ta có thể căm ghét người khác và thực sự yêu thương những người thân của mình, nhưng sự thật là khi ta tin rằng ta cũng có thể ghét người khác, điều này có nghĩa ta không hoàn toàn yêu thương ai cả. Ta thực sự không biết tình yêu thương là gì cho đến khi nó bao gồm tất cả. Tình yêu thương chỉ là một, không có đối lập và không thể thay đổi.

-Tình yêu thương giống như ánh nắng chỉ chiếu sáng, bản chất của nó chỉ yêu thương và tuôn chảy bởi vì nó là gì, nó không phân biệt. Nhưng ở đây trong giấc mơ tách biệt này của cái tôi, sự thay thế lừa đảo cao nhất, ngọt ngào nhất mà cái tôi đưa ra cho chúng ta, cái gọi là trạng thái ngây ngất và cảm giác của một thứ tình yêu đặc biệt, tình yêu lãng mạn. Đó là vũ khí chính của cái tôi để ngăn cản ta khỏi Vương quốc Thiên đường, và ngăn ta biết được ta thực sự là gì. Nhưng liệu nó có thể chuyển từ ngây ngất sang hận thù đen tối không, nếu ai đó vượt quá giới hạn. Nó đầy ghen tuông, chiếm hữu, kiểm soát và sợ hãi.

-Làm thế nào điều đó có thể liên quan đến tình yêu thương thực sự. Nhưng cho đến khi chúng ta biết được tình yêu thương của Chúa, chúng ta sẽ bám vào thần tượng giả tạo đó vì chúng ta nghĩ nó dường như thỏa mãn được cái ta hoang đường mà không thứ gì khác có thể làm được.

-Vì vậy món quà của tình yêu là tình yêu hoàn hảo của Chúa. Và không có tình yêu nào ngoài tình yêu của Chúa. Đây là tình yêu dành cho chúng ta bởi vì đó là chúng ta khi chúng ta có thể thức tỉnh với Ngã của mình. Tại sao chúng ta lại muốn bất cứ điều gì khác, tình yêu đó sẽ không bao giờ làm ta thất vọng, không bao giờ rời bỏ ta hay bỏ rơi ta vì đó chính là ta. Hãy giao các mối quan hệ đặc biệt của ta cho Thánh Linh và yêu cầu Ngài đặt lại mục đích cho nó để ta có thể biết được tình yêu này là gì, để người bạn của ta cũng biết được tình yêu này là gì.

-Nếu ta không được hạnh phúc trọn vẹn, hãy tự hỏi mình xem có thứ gì trên thế giới mà ta muốn hơn cả sự bình an và tình yêu thương của Chúa và sự hợp nhất với anh em của mình. Đó là món quà vĩnh cữu dành cho ta. Không có gì trên thế giới này mà ta muốn vì chúng không có thật. Những gì có thật là bền vững và không bao giờ thay đổi.

Bài 143: Ôn (125-126)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(125) Trong sự tĩnh lặng, ta đón nhận Lời Chúa hôm nay.

(126) Tất cả những gì ta cho là trao cho chính ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Điều được nhấn mạnh ở đây đó là sự yên tĩnh bởi vì toàn bộ giấc mơ này của cái tôi đòi hỏi cái ta ảo tưởng phải liên tục bị kích thích bởi các hiện tượng bên ngoài và bị thu hút, bị phân tâm và vội vã. Và nhiều hơn thế, trong thế giới ngày nay hơn bao giờ hết đã bị điện thoại, phương tiện truyền thông và những cái gọi là sự kiện xảy ra trên thế giới lôi kéo một cách không thương tiếc. Vậy làm sao chúng ta có thể đón nhận lời Chúa và cái tôi thậm chí còn không biết lời Chúa. Chỉ khi nào chúng ta yên lặng và dễ tiếp thu, không bị can thiệp, tâm mới có thể tĩnh lặng, chỉ ở đó Thánh Linh hay tiếng nói của Chúa, tâm của Chúa mới được lắng nghe.

-Đó là sự truyền đạt. Đó phải là sự phó thác, sự buông bỏ hoàn toàn, là sự thừa nhận ta không biết mọi thứ dùng để làm gì bởi vì ta nghĩ ta là cái ta ảo tưởng này và dường như điều đó cũng không đúng nữa nên ta thực sự không biết gì cả. Một cái tâm cho rằng mình biết sẽ không lắng nghe sự thật. Và nếu ta biết, ta đã không ở trong giấc mơ này. Do vậy, ta sẽ yên lặng và lắng nghe lời của Người. Người luôn nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta là một với Người.

– Đó là Ngã thánh của chúng ta và tiếng nói của Chúa là một và điều quan trọng là chúng ta phải có mặt trong hiện tại để nói không với cái ta không có thật. Chúng ta cần rèn luyện và quyết tâm nói không với cái ta đó, bởi vì cơ sở của điều đó là gì, tâm ta chỉ chứa đựng những suy nghĩ mà ta nghĩ với Chúa. Vì vậy nếu đó là một cái ta ảo tưởng thì ta biết đó là suy nghĩ của cái tôi, đó không phải là những suy nghĩ thực sự.

-Nếu ta đang phóng chiếu từ cái ta ảo tưởng thì ta sẽ thu hút chính thứ mà ta muốn loại bỏ nhưng nếu thay vào đó ta đến từ ngã thánh và tất cả những gì ta muốn làm là tha thứ cho tất cả những thứ mà cái ta phóng chiếu, ta muốn trải nghiệm tình yêu, ta muốn mở rộng tình yêu, ta muốn mở rộng sự hợp nhất và nhận được nó cùng một lúc. Ta sẽ nhận được tất cả những cái đó trở lại.

-Tất cả những gì ta cho đi, tất cả những gì ta phóng chiếu từ cái ta ảo tưởng, tất cả những gì ta cho đi qua Ngã thánh, ta đều trao cho chính mình. Đây là một điều lớn. Sẽ đến thời điểm mà chúng ta sẽ nhận ra chỉ có một ở đây và ta không thể làm bất cứ điều gì mà không làm điều đó với chính mình. Do đó, ta đối xử với người anh em của mình, ta thấy họ như thế nào thì ta thấy mình như vậy. Đó là lý do tại sao mọi sự tấn công đều là tấn công chính mình.