Bài 273: Sự tĩnh lặng của bình an của Chúa là của ta.

1. Có lẽ bây giờ chúng ta đã sẵn sàng cho một ngày yên bình không bị quấy rầy. Nếu điều này vẫn chưa thể thực hiện được, chúng ta vẫn hài lòng và thậm chí còn mãn nguyện hơn khi học cách có thể đạt được một ngày như vậy. Nếu chúng ta để cho sự xáo trộn xảy ra, chúng ta hãy học cách gạt bỏ nó và trở về với sự bình an. Chúng ta chỉ cần nói với tâm mình một cách chắc chắn rằng, “Sự tĩnh lặng của bình an của Chúa là của ta”, và không gì có thể xâm phạm đến sự bình an mà chính Chúa đã ban cho Con của Người.

2. Thưa Cha, bình an của Người là của con. Con cần gì phải sợ rằng bất cứ điều gì có thể lấy đi những gì Người muốn con giữ? Con không thể đánh mất những món quà Người dành cho con. Và vì vậy sự bình an Cha ban cho Con của Người vẫn ở cùng con, trong sự tĩnh lặng và trong tình yêu thương vĩnh cửu của con dành cho Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta có chung một danh tính như nhau, có cùng một Ngã. Nếu chúng ta có chung một danh tính thì chúng ta không thể xung đột. trừ khi chúng ta quyết định rằng chúng ta không muốn chia sẻ Danh tính là Con Yêu Dấu của Chúa, ta muốn trở thành một nhận dạng khác. Đó là cách duy nhất chúng ta có thể xung đột với bất cứ ai.

-Nếu tất cả chúng ta đều là một tâm và chúng ta không muốn trở thành một phần của tâm đó và chúng ta muốn có trải nghiệm khác thì sẽ phát sinh ý tưởng về tâm chia cắt, tâm riêng tư và cái thân đi cùng với cái tâm riêng tư đó. Và khi chúng ta đồng nhất với cái ta huyễn ảo đó, chúng ta tin rằng chúng ta có những ý muốn đối lập xung đột nhau, có những mục tiêu mâu thuẫn nhau và chúng ta không nhìn mọi thứ giống nhau.

-Bất cứ khi nào ta nhìn vào thứ gì đó khiến tâm ta bị xáo trộn, cho dù đó là vấn đề gì, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, chúng ta đều có quyền rút khỏi cái thấy của các giác quan và hướng vào trong về phần tâm mà chúng ta chia sẻ với Chúa, nơi luôn là bình yên. Đó là nơi chúng ta có thể yên nghỉ, biết rằng bất cứ điều gì mà cái thân đang cảm nhận bằng các giác quan chỉ là ảo tưởng, những ảo tưởng từ hệ thống suy nghĩ của cái tôi đang cố thuyết phục cái tâm rằng những gì nó thấy là có thật, rồi phán xét, tràn đầy cảm xúc, nghĩ rằng nó biết cần phải làm gì, rồi thất bại và tự trách mình.

-Bình an luôn là một lựa chọn, nó luôn ở bên chúng ta. Bất cứ khi nào ta không hoàn toàn vui vẻ thì đó là vì ta đã phản ứng thiếu tình yêu thương đối với một trong những tạo phẩm của Chúa. Đó có thể là một người anh em, có thể là chính ta, có thể là thế giới, cũng có thể là một suy nghĩ từ quá khứ như sự ngược đãi. Quyết định phản ứng theo cách này là của ta và do đó có thể được hủy bỏ mà không có tội lỗi vì một khi ta cảm thấy tội lỗi thì ta củng cố sai lầm hơn là xóa bỏ nó. Nó cũng không thể được xóa bỏ bằng sự ăn năn theo nghĩa thông thường bởi vì điều này hàm ý tội lỗi. Ta đã quyết định sai lầm và vì vậy ta có thể để cho Thánh Linh lựa chọn lại cho ta. Ta tạ ơn Chúa vì điều này.

Leave a comment