Bài 270: Ta sẽ không sử dụng mắt trần hôm nay.

1. Thưa Cha, nhãn quan của Christ là món quà Người ban cho con, và nó có sức mạnh chuyển đổi tất cả những gì mà mắt trần nhìn thấy thành cái thấy về một thế giới được tha thứ. Thế giới này thật vinh quang và nhân từ biết bao! Tuy nhiên, con sẽ thấy được trong đó nhiều hơn những gì thị giác có thể mang lại. Thế giới được tha thứ có nghĩa là Con của Người thừa nhận Cha của mình, để những giấc mơ của anh ấy được mang ra sự thật, và chờ đợi trong hy vọng khoảnh khắc cuối cùng của thời gian, khoảnh khắc kết thúc mãi mãi, khi ký ức của Người trở về với anh ấy. Và bây giờ ý muốn của anh ấy là một với ý muốn của Người. Chức năng của anh ấy bây giờ chỉ còn là của chính Người, và mọi ý nghĩ ngoài Ý nghĩ của Người đều biến mất.

2. Sự yên tĩnh của ngày hôm nay sẽ ban phước cho trái tim của chúng ta, và nhờ đó, bình an sẽ đến với mọi người. Đấng Christ là đôi mắt của chúng ta hôm nay. Và qua cái nhìn của Ngài, chúng ta mang lại sự chữa lành cho thế giới qua Ngài, Con thánh mà Chúa đã tạo dựng toàn vẹn; Con thánh mà Chúa đã tạo dựng nên một.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hôm nay ta sẽ không sử dụng đôi mắt trần mà để nhãn quan của Christ nhìn qua ta. Khi chúng ta thực sự dành cả ngày của mình cho sự thay đổi này, thì mọi thứ đều có thể xảy ra. Đó là việc thực sự có mặt với Thánh Linh với mong muốn nhìn xa hơn lăng kính của cái tôi và sẵn sàng để Ngài thực hiện các phép lạ. Thời điểm mà nhãn quan của Christ xuất hiện, thế giới dường như đang phản chiếu lại tình yêu thương trọn vẹn như thể ta chỉ được yêu thương. Và có một sự đồng bộ trong mọi thứ và mọi người anh em đều là người bạn tốt nhất của ta. Và có điều gì đó thông lưu liền mạch một cách tuyệt vời trong mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình.

-Thông qua nhãn quan của Christ, những gì chúng ta nhìn thấy qua lăng kính của cái tôi như trước đây bây giờ tiết lộ cho chúng ta về một thế giới được tha thứ và còn nhiều điều hơn thế nữa. Ngoài những gì đôi mắt đang cảm nhận trong nhãn quan được điều chỉnh, nó tượng trưng cho sự chuộc lỗi và đó là nơi duy nhất ta trở về với chính mình.

-Và ký ức của Chúa quay trở lại. Tâm không còn sợ hãi nên không còn cái tôi. Không có cảm giác nào về một cái ta ảo tưởng và vì vậy Con Chúa giờ đây sẵn sàng theo Chúa thay vì bảo vệ chống lại Chúa. Anh ấy đang thực hiện chức năng mà Cha đã giao và tất cả những suy nghĩ trong tâm giờ chỉ chứa đựng những suy nghĩ mà ta chia sẻ với Chúa, Cuối cùng đó chính là thực tại.

Leave a comment