Bài 269: Cái thấy của ta mở ra để nhìn vào khuôn mặt của Đấng Christ.

1. Con cầu xin Người ban phước lành cho cái nhìn của con hôm nay. Đó là phương tiện mà Người đã chọn để trở thành con đường chỉ cho con thấy những lỗi lầm của con, và nhìn xa hơn chúng. Nó được ban cho con để tìm thấy một nhận thức mới thông qua Đấng Hướng dẫn mà Người đã ban cho con, và thông qua những bài học của Ngài ấy để vượt qua nhận thức và trở về với sự thật. Con cầu xin cái ảo tưởng vượt qua mọi ảo tưởng con đã tạo ra. Hôm nay, con chọn nhìn thấy một thế giới được tha thứ, trong đó mọi người đều cho con thấy khuôn mặt của Đấng Christ, và dạy cho con rằng những gì con nhìn vào đều thuộc về con; rằng không có gì, ngoại trừ Con thánh của Người.

2. Hôm nay, cái nhìn của chúng ta thực sự được ban phước. Chúng ta cùng chia sẻ một nhãn quan khi chúng ta nhìn vào khuôn mặt của Đấng mà Ngã của Ngài chính là Ngã của chúng ta. Chúng ta là một nhờ Ngài là Con Chúa; nhờ Ngài là Danh tính (Bản thể) của chính chúng ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Cái nhìn của ta hướng tới chỉ nhìn thấy khuôn mặt của Christ. Ánh sáng của Christ ở trong mỗi anh em của ta và đó là danh tính được chia sẻ của chúng ta và đó là mục tiêu của chúng ta, bởi vì mọi cuộc gặp gỡ đều là thánh. Và khi ta nhìn thấy Christ trong anh em mình, ta sẽ nhớ lại ta là Christ. Vì vậy, mỗi anh em đều là người cứu rỗi của chúng ta. Đó là mục tiêu, là động lực của chúng ta ngay tại đây.

-Chúng ta sai lầm trong cái thấy của mình và cho đến khi chúng ta sẵn sàng nhận ra chúng ta sai lầm về những gì cái tôi đang cho ta thấy bằng mắt trần của nó, chúng ta không thể nhìn thấy sự thật. Và phương tiện để nhìn vượt ra ngoài cái thấy sai lầm của ta thông qua Người Hướng dẫn của ta, Ngài chỉ nhìn thấy sự thật, đó là sự tha thứ thực sự.

-Và cách để đi đến điều này một cách nhất quan đó là thiết lập mục tiêu ngay từ đầu mỗi ngày, bởi vì nếu không ta sẽ trượt ngã sâu vào cái nhìn của cái tôi và thực sự tin rằng những gì các giác quan cho ta thấy là sự thật. Và khi chúng ta bị kích hoạt, chúng ta sẽ tự bảo vệ, sẽ phán xét và càng trượt vào hố sâu của cái tôi, khó có thể thoát được.

-Trong bất cứ tình huống nào mà ta không chắc chắn, như là bị kích động, điều đầu tiên là ta cần dừng lại và hỏi ta muốn đạt được điều gì từ việc này hoặc nó để làm gì vậy. Ta có phản ứng ngay, nghĩ rằng ta biết mục đích của nó là gì và tìm cách giải quyết vấn đề và thất bại và tự trách mình không? Ta có muốn đi theo con đường đó hay ta muốn một kết quả khác. Ta cần làm rõ mục tiêu của mình ngay từ đầu và đó sẽ là điều quyết định kết quả, tình huống chỉ là phương tiện để đạt được kết quả mà ta muốn. Do đó, ta sẽ vượt qua và tha thứ những gì cản trở việc hoàn thành mục tiêu của ta và tập trung vào mọi thứ giúp ta đạt được mục tiêu đó thông qua sự tha thứ. Tình huống bây giờ trở nên có ý nghĩa vì mục tiêu khiến cho nó trở nên có ý nghĩa.

-Khi thực tập bài này, tôi chợt liên hệ đến ý niệm bản lai diện mục trong Phật giáo đề cập đến bản thể nguyên thủy, bản tâm Phật tánh hay ‘khuôn mặt gốc’ của mỗi chúng sinh.

Leave a comment