Bài 268: Hãy để mọi thứ chính xác như chúng vốn là.

1. Lạy Chúa, xin đừng để con trở thành kẻ chỉ trích Người hôm nay, và phán xét Người. Xin đừng để con tìm cách can thiệp vào tạo phẩm của Người, và bóp méo nó thành những hình thức bệnh hoạn. Xin cho con sẵn sàng rút lại mong muốn của con khỏi sự thống nhất của nó, và như vậy để nó chính xác như Người đã tạo dựng nên. Vì nhờ vậy, con cũng sẽ có thể nhận ra Ngã của con như Người đã tạo nên con. Trong tình yêu thương con được tạo nên, và trong tình yêu thương con sẽ ở lại mãi mãi. Điều gì có thể làm con sợ hãi, khi con để mọi thứ đúng như chúng vốn là?

2. Hôm nay chớ để cái thấy của chúng ta trở nên báng bổ, cũng đừng để tai của chúng ta chú ý đến những lời nói dối. Chỉ có thực tại mới thoát khỏi nỗi đau. Chỉ có thực tại là không có mất mát. Chỉ có thực tại mới an toàn tuyệt đối. Và chỉ có điều này chúng ta tìm kiếm ngày hôm nay.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hãy để mọi thứ đúng như chúng thực sự được tạo dựng nên, không phải như chúng ta thấy.

-Đây là một lĩnh vực gây nhầm lẫn lớn trong các hành giả tâm linh. Có một phong trào hãy để mọi thứ như nó vốn là và yêu thương những gì đang nảy sinh. Hãy là tình yêu nắm giữ và bao bọc mọi thứ trong ảo tưởng này và hãy từ bi và sống với những gì các giác quan đang nhìn thấy và chấp nhận nó. Ta đang dành cho nó một vị trí và thấy nó rất thật. Nó trở thành đối tượng để yêu thương. Yêu thương có nghĩa là không phán xét, yêu thương không có nghĩa nhìn thấy ảo tưởng là thật và dành tình cảm cho nó.

-Mục đích của chúng ta là thức tỉnh khỏi giấc mơ này của cái thân và của không gian và thời gian. Chúng ta không muốn tiếp tục ở trong giấc mơ, kéo dài vòng luân hồi chỉ là ảo tưởng, đó là giấc mơ về chúa của mọi nỗi đau. Và có sự kiêu ngạo nào hơn việc gây ra bệnh, rồi chứng kiến ​​nó, rồi nói chúng ta hãy yêu thương những gì đang xảy ra. Đó là sự kiêu ngạo chống lại Chúa. Đó không phải là tôn vinh Chúa, Người không biết gì về bệnh tật. Điều này giống như nói rằng Chúa tồn tại và điều này cũng tồn tại.

-Đó không phải là điều thực sự được dạy. Khi Chúa Giêsu chữa lành, Ngài chỉ nhìn ra sai lầm không có thật và loại bỏ nó. Ngài không bao giờ hỏi lịch sử bệnh tật, hay bất cứ điều gì về nó, hoặc có những động tác kiểm tra. Ngài nhìn vào nó, biết rằng đó là một điều ghê tởm, một lời nói dối, không có thật, không có sức mạnh, không có khả năng, không hoạt động, không có trí tuệ, không có sự sống riêng của nó, và từ bỏ nó.

-Cái tôi không cần biết chúng ta yêu hay ghét nó, chỉ cần ta dành một vị trí cho nó trong tâm thức của chúng ta và xem nó là thật, có nghĩa yêu thương những gì đang xảy ra, cái tôi sẽ được nuôi dưỡng bởi điều đó. Đó là sự vi tế của ngã chấp. Ta cần sự tha thứ sâu sắc hơn, nghĩa là không thấy gì thực sự xảy ra.

-Những người trên con đường tâm linh, thường rơi vào những người mới, rất thích nghe những gì về yêu thương, và không thích nghe những việc như phải cảnh giác với những suy nghĩ của cái tôi. Nhưng có gì yêu thương hơn việc loại bỏ bệnh tật, tội lỗi, sự thiếu thốn, xung đột và cái chết và khôi phục Nước Thiên Đàng là ân sủng, tình yêu thương, sự bình an, niềm vui, sự thật và sự sống vĩnh cửu. Và chỉ có thực tại mới loại bỏ được điều đó.

-Hãy để mọi thứ như nó thực sự là, có nghĩa là chúng ta cần phải tha thứ vì đã xen vào ước muốn tách biệt, ý nghĩ về thân xác, ý tưởng về sợ hãi và tội lỗi dưới vô số hình thức của nó và rồi chúng ta nhìn mọi thứ qua lăng kính sợ hãi, không còn nhìn thấy chúng như chúng thực sự là.

-Chúng ta cần buông bỏ những gì các giác quan cho ta thấy vì đó sự tách biệt để chúng ta có thể thực sự nhìn thấy những gì thực sự có ở đó bằng nhãn quan của Christ. Chúng ta tiến thêm bước nữa bằng cách tha thứ cả quan niệm về cái thân mà chúng ta nghĩ chúng ta là. Ta hoàn toàn từ bỏ. Ta không phải là một cái thân. Ta sẽ chấp nhận sự chuộc lỗi rằng sự tách biệt chưa hề xảy ra, rằng ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

-Nước Trời đang ở ngay đây, nó đang diễn ra, nó ở xung quanh ta. Ta đang di chuyển trong đó nhưng ta không trải nghiệm nó bởi vì niềm tin rằng ta là một cái thân hoặc một tâm riêng biệt thông qua một cái thân. Vì vậy, đó là sự buông bỏ hoàn toàn đối với mọi thứ và cho phép những gì hiện hữu nảy sinh trong nhận thức của chúng ta.

Leave a comment