1. Cái thân là một hàng rào mà Con Chúa tưởng tượng anh ấy đã dựng lên để tách biệt các phần của Ngã của mình với các phần khác. Chính trong hàng rào này anh ấy nghĩ mình đang sống, để rồi chết đi khi nó mục nát và tan rã. Vì bên trong hàng rào này, anh ấy nghĩ rằng mình được an toàn khỏi tình yêu thương. Đồng nhất với sự an toàn của mình, anh ấy tự xem mình chính là sự an toàn của mình. Nếu không thì làm sao anh ấy có thể chắc chắn rằng anh ấy vẫn ở trong cái thân, giữ tình yêu thương ở bên ngoài?
2. Cái thân sẽ không ở lại. Tuy nhiên, điều này anh ấy coi là sự an toàn gấp đôi. Vì sự vô thường của Con Chúa là ” bằng chứng” cho thấy hàng rào của anh ấy hoạt động và thực hiện nhiệm vụ mà tâm anh ấy giao cho chúng. Vì nếu sự đồng nhất của anh ấy vẫn còn nguyên vẹn, thì ai có thể tấn công và ai có thể bị tấn công? Ai có thể là người chiến thắng? Ai có thể là con mồi của anh ấy? Ai có thể là nạn nhân? Ai có thể là kẻ giết người? Và nếu anh ấy không chết, thì “bằng chứng” nào cho thấy Con vĩnh cửu của Chúa có thể bị hủy diệt?
3. Cái thân là một giấc mơ. Giống như những giấc mơ khác, đôi khi nó dường như hình dung ra hạnh phúc, nhưng có thể đột nhiên trở lại thành nỗi sợ hãi, nơi mọi giấc mơ được sinh ra. Vì chỉ có tình yêu thương mới tạo dựng trong sự thật, và sự thật không bao giờ có thể sợ hãi. Được tạo ra để sợ hãi, cái thân phải phục vụ mục đích được giao cho nó. Nhưng chúng ta có thể thay đổi mục đích mà cái thân sẽ tuân theo bằng cách thay đổi về việc chúng ta nghĩ nó dùng để làm gì.
4. Cái thân là phương tiện để Con Chúa trở lại sự tỉnh táo. Mặc dù nó được tạo ra để nhốt anh ấy trong địa ngục không lối thoát, nhưng mục tiêu của Thiên đường đã được trao đổi thay cho việc theo đuổi địa ngục. Con Chúa dang tay ra đón lấy anh em mình, và giúp anh ta bước đi trên con đường cùng với mình. Bây giờ, cái thân là thánh khiết. Bây giờ, nó phục vụ để chữa lành tâm mà nó được tạo ra để giết.
5. Anh em sẽ đồng nhất với những gì anh em nghĩ sẽ giúp anh em an toàn. Dù đó có thể là gì, anh em sẽ tin rằng nó là một với anh em. Sự an toàn của anh em nằm ở sự thật, chứ không phải ở sự dối trá. Tình yêu thương là sự an toàn của anh em. Nỗi sợ hãi không tồn tại. Đồng nhất với tình yêu thương và anh em được an toàn. Đồng nhất với tình yêu thương và anh em đang ở nhà. Đồng nhất với tình yêu thương và anh em tìm thấy Ngã của mình.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Cái thân là bức tường xác thịt mà chúng ta dựng nên để tách biệt khỏi Ngã thánh và anh em của mình, để được an toàn khỏi tình yêu thương và an toàn khỏi Chúa. khỏi ký ức rằng chúng ta không phải là ngã tách biệt ảo tưởng này. Chúng ta là một Ngã.
-Tình yêu thương tạo nên chúng ta giống như chính nó vì Chúa là tình yêu thương tạo dựng chúng ta trong hình ảnh của Người và giống như chính Người. Chúng ta là tình yêu thương thuần khiết. Khi chúng ta tin chúng ta là một cái thân, chúng ta nghĩ chúng ta được an toàn khỏi tình yêu thương.
-Điều đó sẽ như thế nào nếu chúng ta không phải là chính mình hoặc tách rời khỏi tình yêu thương. Chúng ta cần một cách nào đó để cảm nhận mình tách rời khỏi mình, khỏi Chúa là Tinh thần. Và Tâm đã nghĩ ra một cái thân. Cái thân chưa bao giờ có thật. Nó không ở bên ngoài tâm của chúng ta, cũng như thế giới này. Tâm chìm vào giấc ngủ và tin rằng nó là một cái thân.
-Và vậy là một phần của tâm hay Con Chúa bây giờ cảm thấy được an toàn và trải nghiệm chính nó tách biệt với những phần còn lại. Đó là ước muốn của nó đằng sau cái thân và bây giờ chúng ta gọi là ta. Đó là ta chống lại tình yêu thương mà chúng ta đến từ đó. Chúng ta cần bảo vệ chính mình khỏi ký ức về tình yêu thương, về sự thống nhất và cái bờ rào này của cái thân dường như giữ cho chúng ta được an toàn khỏi ký ức đó.