Bài 258: Hãy để ta nhớ rằng mục tiêu của ta là Chúa.

1. Tất cả những gì cần thiết là rèn luyện tâm của chúng ta bỏ qua mọi mục tiêu nhỏ nhặt vô nghĩa, và nhớ rằng mục tiêu của chúng ta là Chúa. Ký ức về Người bị che giấu trong tâm của chúng ta, bị che khuất chỉ bởi những mục tiêu nhỏ bé vô nghĩa, không mang lại điều gì và không tồn tại. Chúng ta có nên tiếp tục để cho ân sủng của Chúa tỏa sáng mà không được nhận biết, trong khi thay vào đó những đồ chơi và đồ lặt vặt của thế giới lại được tìm kiếm không? Chúa là mục tiêu duy nhất của chúng ta, Tình yêu thương duy nhất của chúng ta. Chúng ta không có mục đích nào ngoài việc nhớ đến Người.

2. Mục tiêu của chúng con chỉ là đi theo con đường dẫn đến Người. Chúng con không có mục tiêu nào ngoài mục tiêu này. Chúng con có thể muốn gì ngoài việc nhớ đến Người? Chúng con có thể tìm kiếm điều gì ngoài Danh tính của mình?

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta có một mục tiêu duy nhất đó là Chúa và điều này loại bỏ mọi mục tiêu khác. Ta có một mục tiêu duy nhất trong từng khoảnh khắc và đó là mục tiêu của ta. Và sự kiên định trong việc thực hành của chúng ta sẽ cho thấy ở mức độ nào đó rằng Chúa là mục tiêu duy nhất của chúng ta. Hãy để ý và sau đó đưa nó cho Thánh Linh khi chúng ta vẫn đang suy nghĩ việc theo đuổi những mục đích hay mục tiêu khác hoặc thậm chí ngoài Chúa,

Trong khi ta vẫn đang tìm kiếm Chúa và điều gì khác, điều đó có nghĩa là có niềm tin tiềm ẩn rằng Chúa sẽ đòi hỏi sự hy sinh hoặc ta muốn điều gì khác với ý muốn của Chúa, rằng ý muốn của ta không phải là ý muốn của Người. Nói cách khác, ta đang thúc đẩy cái tôi và nghĩ rằng có thể đạt được thứ gì đó từ một ý muốn độc lập với Chúa nhưng không có gì cả, không có gì là thật.

-Đây là một vấn đề lớn và chúng ta chỉ cần chứng kiến ​​quá trình suy nghĩ của mình, bất cứ khi nào chúng ta bị kích động và chúng ta cần phải hoàn toàn tỉnh táo mà không có bất kỳ sự tự lên án nào để nhìn vào tất cả những điều đó và chỉ cần ngăn chặn ngay khi có tác nhân kích hoạt. Chúng ta phải nhận ra rằng ồ, ta thực sự tin rằng vấn đề này là có thật. Nếu ta thực sự tin đó là sự thật thì ta đã rơi xuống tầng sâu của cái tôi rồi vì nếu nó là sự thật thì không thể nào tha thứ được.

-Điều đó chỉ dẫn ta đến bước cuối cùng hoặc bước tiếp theo này là ta muốn sai về điều này. Thật vậy. ta có thực sự muốn sai về những gì ta đang nhận thức lúc này không? Khi chúng ta nói tôi muốn sai thì chúng ta cho phép Thánh Linh và sau đó chúng ta có thể chấp nhận sự chuộc lỗi. Đó là sự trao đổi thiêng liêng rằng ta sẽ đưa cho Ngài điều này, đó là mong muốn được tách biệt của ta, một cái ta ảo tưởng riêng biệt. Ta sẽ đưa cho Ngài điều này để đổi lấy ký ức về danh tính thực sự của ta trong khoảnh khắc thiêng liêng này.

-Vì vậy ta không chỉ giao vấn đề cho Thánh Linh mà ta còn trao cho Ngài tâm muốn giải quyết vấn đề đó, nghĩ rằng nó đúng về việc nó bị kích hoạt và ta cũng đang trao cho Thánh Linh tâm giải quyết vấn đề, tâm muốn trở thành một phần của giải pháp. Nhưng đó là điều không thể đối với tâm của cái tôi.

Leave a comment