Bài 257: Hãy để ta nhớ mục đích của ta là gì.

1. Nếu ta quên mục tiêu của mình, ta chỉ có thể bối rối, không chắc ta là gì, và vì vậy mâu thuẫn trong hành động của mình. Không ai có thể phục vụ những mục tiêu trái ngược nhau và phục vụ tốt chúng. Anh ấy cũng không thể hoạt động mà không gặp phải đau khổ sâu sắc và trầm cảm nặng nề. Vì vậy, chúng ta hãy quyết tâm ghi nhớ những gì chúng ta mong muốn ngày hôm nay, để chúng ta có thể thống nhất suy nghĩ và hành động của mình một cách có ý nghĩa, và chỉ đạt được những gì Chúa muốn chúng ta làm ngày hôm nay.

2. Thưa Cha, sự tha thứ là phương tiện Cha chọn để cứu rỗi chúng con. Hôm nay xin cho chúng con đừng quên rằng chúng con không thể có ý muốn nào khác ngoài ý muốn của Người. Và vì vậy mục đích của chúng con cũng phải là của Người, nếu chúng con muốn đạt được sự bình an mà Người mong muốn dành cho chúng con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Mục đích thực sự và duy nhất của chúng ta khi chúng ta dường như ở trong giấc mơ này là sự tha thứ, không phải chỉ hôm nay mà mọi ngày và chúng ta cần thiết lập mục tiêu đó trước khi bắt đầu một ngày mới và cả trước khi đi ngủ.

-Bài học hôm qua có nói sự tha thứ là con đường duy nhất dẫn đến việc nhớ lại Ngã thực sự của ta là gì. Nếu ta muốn biết thực tại mà không phải ảo tưởng thì đó là thông qua sự tha thứ. Điều này thật quan trọng khi chúng ta vẫn coi mình là cái ta ảo tưởng. Nếu ta không biết mình thực sự là gì, ta sẽ gặp khổ đau vì phục vụ cho hai người thầy khác nhau, cái tôi là cái tâm bị chia cắt hay tâm sai lầm và Thánh Linh là tâm đúng đắn.

-Điều duy nhất ta cần làm hôm nay là thực hành sự tha thứ bất cứ khi nào ta đồng ý hoặc bị kích động hoặc nhìn thấy điều gì đó là không tốt, không yêu thương. Công việc của ta, chức năng duy nhất của ta và cách duy nhất ta có thể thực sự hữu ích là bằng sự tha thứ. Đó là giải pháp duy nhất cho sự cứu rỗi và ta muốn là một phần của giải pháp đó. Không có cách nào khác có hiệu quả.

-Cái tôi sẽ khiến chúng ta chiến đấu ở cấp độ của chính nó, thao túng người anh em, hét to hơn, mạnh mẽ hơn, bất cứ điều gì ở cùng cấp độ suy nghĩ của cái tôi. Đó chỉ là một vòng luẩn quẩn. sẽ không bao giờ có cách chữa trị nào như chúng ta đã thấy trong hàng nghìn năm qua, phải vậy không? Không có gì hiệu quả, không có tác dụng gì. Đó là lý do tại sao chúng ta cần đặt mục tiêu tha thứ và bình yên trước ngay trước khi ta chạm chân xuống đất vào buổi sáng và thậm chí trước khi chúng ta đi ngủ vào ban đêm.

-Cái nhìn của Thánh Linh hay tâm đúng đắn của chúng ta chỉ thấy biểu hiện của tình yêu thương hoặc tiếng kêu gọi yêu thương, kêu gọi sự sửa lỗi. Nhưng nếu ta phán xét hay phản ứng với những gì xảy ra, chúng ta đã đi quá xa, quá sâu dưới vô số lớp phán xét, phòng thủ và tách biệt, quá xa với sự thật ta là gì hay như đạo Phật nói ta đã rơi xuống phần rất thô của tâm thức.

-Trong sự tha thứ, Thánh Linh nói rằng không có kẻ thua cuộc, mọi người đều thắng. Không ai có thể khổ đau, không ai có thể thiếu thốn, không có sự mất mát. Và điều đó xảy ra khi chúng ta nhận ra rằng chúng ta là một, không chia cắt, không có lợi ích riêng, không khác biệt, Đó là lúc ta hy vọng Chúa sẽ thực hiện bước đi đúng đắn cuối cùng, nhấc chúng ta ra khỏi giấc mơ này vĩnh viễn.

Leave a comment