1. Tội lỗi là sự điên rồ. Nó là phương tiện khiến tâm trở nên điên loạn, và tìm cách để ảo tưởng thay thế sự thật. Và khi điên loạn, nó nhìn thấy ảo tưởng ở nơi lẽ ra phải là sự thật, và nơi sự thật thực sự tồn tại. Tội lỗi đã cho cái thân đôi mắt, vì có điều gì mà người vô tội muốn nhìn thấy? Họ cần gì phải thấy, nghe hoặc xúc chạm? Họ muốn nghe thấy gì hoặc với tay để nắm bắt điều gì ? Họ muốn cảm nhận được điều gì? Cảm nhận không phải là biết. Và sự thật chỉ có thể chứa đầy cái biết, và không có gì khác.
2. Cái thân là công cụ mà tâm đã tạo ra để cố gắng tự lừa dối chính mình. Mục đích của nó là phấn đấu. Tuy nhiên, mục tiêu phấn đấu có thể thay đổi. Và bây giờ cái thân phục vụ một muc đích phấn đấu khác. Những gì nó tìm kiếm bây giờ được lựa chọn bởi mục tiêu mà tâm đã chọn để thay thế mục tiêu tự lừa dối. Sự thật có thể là mục tiêu của nó cũng như sự dối trá. Các giác quan khi đó sẽ tìm kiếm các nhân chứng cho những gì là thật.
3. Tội lỗi là nơi trú ngụ của mọi ảo tưởng, chỉ là những điều tưởng tượng, xuất phát từ những suy nghĩ sai lầm. Chúng là “bằng chứng” cho thấy những gì không có thực tại là có thật. Tội lỗi “chứng tỏ” Con Chúa là xấu xa; sự vượt thời gian phải có hồi kết; sự sống vĩnh cữu phải chết. Và chính Chúa đã mất đi Con mà Người yêu thương, chỉ còn sự tha hóa để hoàn thiện chính Người, Ý muốn của Người mãi mãi bị cái chết chế ngự, tình yêu thương bị lòng thù hận giết chết, và sự bình an không còn nữa.
4. Giấc mơ của người điên rất đáng sợ, và tội lỗi dường như thực sự đáng sợ. Tuy nhiên, những gì tội lỗi nhận thức chỉ là một trò chơi trẻ con. Con Chúa có thể đóng vai trò là một cái thân, làm mồi cho cái ác và tội lỗi, chỉ với một chút sự sống kết thúc bằng cái chết. Nhưng trong suốt thời gian đó, Cha của anh ấy luôn chiếu sáng trên anh ấy, và yêu thương anh ấy bằng một Tình yêu thương vĩnh cửu mà sự giả vờ của anh ấy không thể thay đổi được chút nào.
5. Hỡi Con Chúa, anh em còn duy trì trò chơi tội lỗi đến bao giờ? Chúng ta không nên dẹp bỏ những món đồ chơi trẻ con sắc nhọn này đi sao? Còn bao lâu nữa anh em mới sẵn sàng trở về nhà? Có lẽ là hôm nay? Không có tội lỗi. Tạo phẩm vẫn không thay đổi. Anh em vẫn sẽ ngăn ngại việc trở về Thiên đường sao? Bao lâu nữa, hỡi Con thánh của Chúa, còn bao lâu nữa?
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
________________________________________________________________________________________
Chú thich:
-Tội lỗi đã cho cái thân năm giác quan và cảm nhận thông qua các giác quan thì không phải là biết. Các giác quan của cái thân chỉ nhận thức sự tách biệt, các thân tách biệt, các tâm riêng tư, mọi thứ tách rời nhau và tâm trở nên điên rồ. Và sự thật chỉ tràn ngập cái biết và không có gì khác. Nhãn quan của Christ chỉ cho thấy sự thật và tình yêu thương và bỏ qua những gì các giác quan cho thấy chỉ là ảo tưởng.
-Tội lỗi là niềm tin vào sự tách biệt. Nếu ta tin vào sự tách biệt sẽ khiến tâm trở nên điên rồ. Sau đó cái thân sẽ cung cấp cho cái tâm nhiều hình ảnh hơn để hổ trợ cho sự điên rồ của nó. Vì vậy cái thân và năm giác quan của nó là đầy tớ cho sự điên rồ và niềm tin vào tội lỗi cho đến khi chúng ta nhận ra những gì mình đang làm và sau đó để cho Thánh Linh đặt lại mục đích cho cái thân và các giác quan của nó.
-Và những gì cái thân đang báo cáo là niềm tin vào tội lỗi. Ta có tội vì thân xác của ta đang già đi, nó đang xấu đi, nó đang phân hủy. Và điều mà cái tôi không muốn chúng ta thấy là đó không chỉ là niềm tin vào tội lỗi ngoài kia mà niềm tin cơ bản là niềm tin rằng ta là hiện thân của tội lỗi. Điều đó thật điên rồ. Đó là những gì cái tôi nói với ta rằng tội lỗi của chúng ta đáng bị trừng phạt bằng cái chết.