Bài 250: Đừng để ta thấy mình bị giới hạn.

1. Ta xin được chiêm ngưỡng Con Chúa hôm nay, và làm chứng cho vinh quang của anh ấy. Đừng để ta cố gắng che khuất ánh sáng thánh trong anh ấy, và nhìn thấy sức mạnh của anh ấy suy yếu và trở nên yếu đuối; cũng đừng để ta nhận thức những thiếu sót ở anh ấy mà ta sẽ dùng để tấn công quyền tối cao của anh ấy.

2. Anh ấy là Con của Người, thưa Cha. Và hôm nay con muốn ngắm nhìn sự dịu dàng của anh ấy thay vì những ảo tưởng của con. Anh ấy chính là con, và như con nhìn thấy anh ấy, con cũng thấy chính mình như vậy. Hôm nay con muốn nhìn thấy một cách chân thực để ngày này cuối cùng con có thể đồng nhất với anh ấy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Con Chúa nói ở đây là những người anh em của mình. Vinh quang của họ là ánh sáng thánh trong họ. Tất cả chúng ta đều là một và là một với Chúa.

-Ta sẽ nhìn vượt qua hình tướng để nhìn thấy ánh sáng trong anh em mình, nhìn thấy sức mạnh và sự thánh khiết của họ bởi vì nó luôn có ở đó để nhìn thấy ngoại trừ tấm màn tự áp đặt mà chúng ta che phủ lên đó, bởi vì chúng ta biết rằng nếu chúng ta thực sự nhìn thấy họ với khuôn mặt của Đấng Christ thì chúng ta sẽ được giải thoát. Đó là điều cái tôi sợ hãi.

-Mỗi cuộc gặp gỡ của chúng ta đều là thánh. Mỗi người anh em đều là vị cứu tinh của ta đang mang đến cho ta sự cứu rỗi và cơ hội để biết chính mình bằng cách rút lại những phán xét và nhìn thấy ai đang đứng trước mặt ta và nhận ra sự đồng nhất của mình với họ. Hãy nhìn thấy Christ, nhìn thấy Con Chúa.

-Đừng để ta nhìn thấy chính mình bị giới hạn. Nói cách khác nếu ta bị người khác kích động và ta thực sự tin vào sự kích hoạt đó thì ta hoàn toàn coi mình bị giới hạn. Đó là thứ mà ta áp đặt lên họ. Một lần nữa quy luật của nhận thức, ta thấy những gì có ở đó vì ta đặt nó ở đó, ta đặt nó ở đó vì ta muốn nó ở đó.

-Đừng để ta thấy mình bị giới hạn, đừng để ta thấy anh em mình bị giới hạn, Hãy để ta thấy anh em của ta và bản thân mình là con thánh của Chúa, vô hạn, dù họ là ai và đã làm gì. Vì vậy nếu ta phán xét chống lại ai đó. đó là sự tấn công vào chính ta . Điều đó cũng có nghĩa là ta không thể biết mình vô tội trong khi ta thấy người khác có tội.

Leave a comment