1. Sự tha thứ vẽ nên bức tranh về một thế giới nơi khổ đau đã qua, mất mát trở nên là điều không thể và giận dữ chẳng còn ý nghĩa gì. Sự tấn công đã qua và sự điên rồ đã kết thúc. Khổ đau nào bây giờ có thể hình dung được? Mất mát nào có thể được duy trì? Thế giới trở thành nơi của niềm vui, sự sung túc, lòng bác ái và sự cho đi vô tận. Giờ đây, nó giống Thiên đường đến mức nó nhanh chóng biến thành ánh sáng mà nó phản chiếu. Và như vậy hành trình mà Con Chúa bắt đầu đã kết thúc trong ánh sáng mà anh ấy đến từ đó.
2. Thưa Cha, chúng con muốn giao lại tâm của chúng con cho Người. Chúng con đã phản bội chúng, giam giữ chúng trong sự cay đắng, và làm chúng sợ hãi bằng những ý nghĩ bạo lực và cái chết. Bây giờ, chúng con lại được nghĩ ngơi trong Cha, như Người đã tạo dựng chúng con.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
___________________________________________________________________________________________
Chú thich:
-Trên thế giới này chúng ta đã sử dụng nhiều phương tiện khác nhau để cố gắng giải quyết mọi khổ đau và mất mát mà chúng ta nhận thấy. Nhưng mọi thứ đều vô vọng và nỗ lực cuối cùng mà chúng ta sẽ thực hiện đó là sự tha thứ.
-Tha thứ đó là giấc mơ cuối cùng, nó vẫn còn là một phần của giấc mơ về sự tách biệt nhưng là giấc mơ hạnh phúc. Nó vẫn là ảo tưởng nhưng là thứ để chấm dứt mọi ảo tưởng. Đó là ảo tưởng duy nhất thực sự phục vụ ý muốn của Chúa, nó chạm tới giải pháp thực sự, giải pháp duy nhất
-Chúng ta đã chọn khổ đau và mất mát và trở nên nghiện chúng bởi vì nó bảo vệ chúng ta khỏi một điều mà chúng ta tin còn tàn khôc hơn đó là nỗi sợ thức tĩnh hay nỗi sợ Chúa, nỗi sợ về sự hợp nhất. Khi ấy cái ngã cá nhân này sẽ không còn nữa. Chúng ta vẫn còn nắm giữ một số niềm tin sai lầm về Chúa rằng Chúa sẽ trừng phạt chúng ta và sẽ giết chúng ta với cái chết sẽ đến với tất cả mọi người. Nỗi sợ Chúa, nỗi sợ tin vào Chúa, nỗi sợ Ngã thánh của ta là một với Chúa nằm sâu trong vô thức mà chúng ta không thể nhận ra.