Bài 248: Bất cứ điều gì khổ đau đều không phải là một phần của ta.

1. Ta đã chối bỏ sự thật. Giờ đây, hãy để ta cũng trung thành trong việc từ bỏ sự giả dối. Bất cứ điều gì khổ đau không phải là một phần của ta. Những gì đau buồn không phải là chính ta. Những gì đau đớn chỉ là ảo tưởng trong tâm ta. Những gì chết thì chưa bao giờ sống trong thực tại, mà chỉ chế giễu sự thật về chính ta. Bây giờ, ta từ bỏ những quan niệm về bản thân, những lừa dối và dối trá về Con thánh của Chúa. Bây giờ, ta sẵn sàng chấp nhận anh ấy trở lại như Chúa đã tạo nên anh ấy và như anh ấy là.

2. Thưa Cha, tình yêu xưa của con dành cho Người đã trở lại, và xin cho con cũng yêu thương Con của Người một lần nữa. Thưa Cha, con như Người đã tạo dựng nên con. Giờ đây, Tình yêu thương của Người được nhớ lại cùng với tình yêu của chính con. Bây giờ con hiểu rằng chúng là một.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Cái gì chết chính là cái thân. Nó chưa bao giờ sống. Cái thân chỉ là một ý nghĩ, một hình ảnh trong tâm và tâm mới là sự sống. Cái thân có thể thay đổi, có thể bị bệnh và chết. Nó chỉ là sự chế nhạo về sự thật ta là gì, hoàn toàn là tinh thần, thuần là tâm và tình yêu thương.

-Khi ta đồng nhất với cái thân, ta phải từ chối sự thật về danh tính của mình, ta không thể có cả hai. Ta không thể biết Ngã thánh của mình khi vẫn chìm đắm trong ý nghĩ ta là cái thân. Ta không biết được Tình yêu thương, ta không thể trải nghiệm ánh sáng khi ta tin rằng ta là cái thân vì cái thân là hiện thân của sự sợ hãi, của bóng tối. Tình yêu thương không thể tìm thấy trong thân xác.

-Ta thực sự là gì không thể khổ đau vì ta được tạo nên để được hạnh phúc trọn vẹn nhưng khi ta có một ý muốn khác với ý muốn đó, ta đã đưa vào trong tâm những khổ đau và nó thể hiện trong trải nghiệm của chúng ta. Nhớ lại quy luật của nhận thức, ta chỉ thấy những gì ta đặt ở đó, và ta đặt ở đó bởi vì ta muốn nó ở đó. Không có gì xảy ra với ta, ta chỉ nhìn thấy những gì ta muốn.

-Tâm khổ đau là tâm khép kín đối với sự bình yên của Chúa và ký ức về tình yêu thương. Ta đang tấn công chính mình dù ta nghĩ đó là về những gì bên ngoài gây ra cho ta. Cuộc tấn công đó ở trong tâm ta, đó là cách ta bảo vệ chống lại Chúa mà ta nói ta yêu thương.

Leave a comment