Ta không phải là một cái thân.
Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.
(197) Chỉ có thể là lòng biết ơn của ta mà ta nhận được.
Ai nên tạ ơn vì sự cứu rỗi của ta ngoài chính ta? Và làm thế nào nếu không phải qua sự cứu rỗi mà ta có thể tìm thấy Ngã mà ta phải tạ ơn?
Ta không phải là một cái thân.
Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
____________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Ý tường này rất phù hợp với bài học ngày hôm qua về ta chỉ có thể đóng đinh chính mình. Cùng một khái niệm dựa trên cùng một sự thật rằng chúng ta là một. Nhớ rằng có một ánh sáng trong người anh em của ta, đó thực sự là danh tính của ta và chỉ có những suy nghĩ về cái thân dường như đã phân mảnh và tách rời những gì chúng ta là một.
-Đó chỉ có thể là lòng biết ơn của ta mà ta có được. Đó là Ngã trong anh em của ta, cùng một cái Ngã là ánh sáng trong anh em của ta. Ngã đó chỉ là một. Sự thật chỉ có một ở đây mà thôi.
-Sự thôi thúc cho đi là sự thôi thúc yêu thương người khác. Và tình yêu không điều kiện đang được mở rộng từ ta đến anh em của mình bởi vì tình yêu đang làm những gì nó làm theo bản chất của nó. Đây là trạng thái không sợ hãi và đó là lý do tại sao cái thân không thể được nhận ra. Điều đó không quan trọng, nó không có ở đó, nó chỉ là thiết bị liên lạc. Vì vậy tình yêu đã dẫn đầu và đó là tất cả những gì đang diễn ra và chúng ta không ý thức về cái thân. Trạng thái được cảm nhận đó nơi ta bị tách rời giờ đây ta cảm thấy hợp nhất.
-Tình yêu là bản chất của chúng ta và tình yêu mở rộng theo bản chất của nó và khi chúng ta không cho phép điều đó xảy ra bởi vì chúng ta lấy cái thân làm trung tâm hoặc chúng ta coi trọng cái thân thì cái thân sợ hãi sẽ đóng vai trò giống như một đường ống bị đóng lại và điều xảy ra là những thôi thúc phép lạ trở nên ứ đọng và chúng bị biến dạng và đó là nguyên nhân khiến cái thân bị bệnh, già đi, bệnh tật và chết.