Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.
Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.
(185) Ta muốn sự bình an của Chúa.
Sự bình an của Chúa là tất cả những gì ta muốn. Sự bình an của Chúa là mục tiêu duy nhất của ta; là mục đích của tất cả cuộc sống của ta ở đây, là kết thúc mà ta tìm kiếm, là mục đích, là chức năng và cuộc sống của ta, trong khi ta ở lại nơi không phải là nhà của ta.
Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.
Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
______________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Chúng ta sẽ trải nghiệm những gì chúng ta mong muốn. Khi chúng ta mong muốn sự bình an, thì không có gì trên thế giới này mà ta muốn. Sự bình an của Chúa là mảnh đất màu mỡ dọn dẹp sạch sẽ và dọn chỗ cho tình yêu thương và sự thật đi vào. Chúng luôn ở đó nhưng khi ta phòng thủ và giữ cho tâm ta luôn bận rộn và phân tâm thì không có chỗ cho chúng. Điều này rất quan trọng vì đó là quyết định duy nhất mà ta có thể thực hiện. Ta cần đưa ra quyết định cuối cùng đó bằng cả trái tim của mình.
-Những trở ngại cho sự bình an của Chúa đều xoay quanh cái thân và đó thực sự là việc vượt qua niềm tin cố chấp dai dẵng rằng ta là một cái thân. Nhưng đó là điều có thể làm được khi chúng ta nhận ra thông qua mối quan hệ thánh khiết rằng cái thân không mang lại cho ta điều gì, ngược lại với tình yêu thương mà chúng ta cảm nhận được khi chúng ta sẵn sàng kết nối với người anh em vượt ra ngoài cái thân.
-Điều kiện tiên quyết để cảm nhận được sự bình an của Chúa là chấp nhận sự vô tội không đổi của ta. Và đây không phải là sự chấp nhận về mặt trí năng mà là trạng thái được cảm nhận khi mà chúng ta có thể ngồi trong sự tĩnh lặng và có được niềm vui thầm lặng bao bọc chúng ta. Chúng ta biết rằng đó là trải nghiệm được cảm nhận, chúng ta biết rằng chúng ta không thể bị đe dọa bởi bất kỳ ai, bất kỳ thứ gì kể cả cái thân của ta. Và đó là sự bình an vì ta biết rằng ta vô tội. Không có tội lỗi, ta không thế phạm tội dù chỉ trong một khoảnh khắc.