Bài 200: Không có bình an nào ngoài sự bình an của Chúa.

1. Đừng tìm kiếm nữa. Anh em sẽ không tìm thấy sự bình an nào ngoài sự bình an của Chúa. Hãy chấp nhận sự thật này, và tránh cho mình nỗi đau đớn của những thất vọng cay đắng hơn, tuyệt vọng u ám, cảm giác vô vọng và nghi ngờ lạnh giá. Đừng tìm kiếm nữa. Không có gì khác để anh em tìm thấy ngoài sự bình an của Chúa, trừ khi anh em tìm kiếm đau khổ và đau đớn.

2. Đây là điểm cuối cùng mà mỗi người cuối cùng phải đến, để gạt bỏ mọi hy vọng tìm thấy hạnh phúc ở nơi không có; được cứu bởi những gì chỉ có thể làm tổn thương; tạo ra bình an từ hỗn loạn, niềm vui từ nỗi đau, và Thiên đường từ địa ngục. Đừng cố gắng chiến thắng bằng thất bại nữa, cũng đừng chết để sống. Anh em chắc chắn chỉ chuốc lấy thất bại.

3. Tuy nhiên, anh em cũng có thể dễ dàng cầu xin tình yêu thương, hạnh phúc, và sự sống vĩnh cữu trong sự bình an bất tận. Hãy cầu xin điều này, và anh em chỉ có thể chiến thắng. Cầu xin những gì anh em đã có chắc chắn thành công. Cầu xin điều sai trái trở thành sự thật chỉ có thể thất bại. Hãy tha thứ cho những tưởng tượng viễn vông của mình, và đừng tìm kiếm những gì anh em không thể tìm thấy nữa. Vì điều gì có thể ngu ngốc hơn là cứ tìm kiếm, tìm kiếm rồi lại tìm kiếm địa ngục, khi anh em chỉ cần nhìn bằng con mắt cởi mở để thấy rằng Thiên đường đang ở trước mắt, qua một cánh cửa dễ dàng mở ra để chào đón anh em?

4. Về nhà đi. Anh em đã không tìm thấy hạnh phúc của mình ở những nơi xa lạ và trong những hình thức xa lạ không có ý nghĩa gì với anh em, dù anh em đã tìm cách làm cho chúng trở nên có ý nghĩa. Thế giới này không phải là nơi anh em thuộc về. Anh em là người lạ ở đây. Nhưng nó được trao cho anh em để tìm thấy phương tiện để thế giới dường như không còn là nhà tù hay trại giam đối với bất kỳ ai nữa.

5. Tự do được trao cho anh em nơi anh em chỉ nhìn thấy xiềng xích và cửa sắt. Nhưng anh em phải thay đổi tâm mình về mục đích của thế giới, nếu anh em muốn tìm được lối thoát. Anh em sẽ bị trói buộc cho đến khi cả thế giới được anh em nhìn thấy như được ban phước, và mọi người được giải thoát khỏi những sai lầm của anh em và được tôn vinh như chính họ. Anh em không tạo ra họ; cũng không tạo ra chính mình. Khi anh em giải phóng người này [mọi người], người kia [anh em] sẽ được chấp nhận như chính mình.

6. Sự tha thứ có tác dụng gì? Trong sự thật, nó không có chức năng gì, và không làm được gì. Vì nó không được biết đến trên Thiên đường. Chỉ có địa ngục là nơi cần đến nó, và nơi nó phải phục vụ một chức năng to lớn. Không phải việc Con yêu dấu của Chúa thoát khỏi những giấc mơ xấu xa mà anh ấy tưởng tượng, nhưng vẫn tin là có thật, là một mục đích xứng đáng sao? Ai có thể hy vọng nhiều hơn nữa, trong khi dường như phải lựa chọn giữa thành công và thất bại; tình yêu thương và nỗi sợ hãi?

7. Không có bình an nào ngoài bình an của Chúa, vì Người chỉ có một Con không thể tạo ra một thế giới trái ngược với Ý muốn của Chúa và của chính mình, cũng giống như ý muốn của Người. Anh ấy có thể hy vọng tìm thấy điều gì trong một thế giới như vậy? Nó không thể có thực tại, bởi vì nó chưa bao giờ được tạo dựng nên. Lẽ nào nơi đây anh ấy muốn tìm kiếm sự bình an? Hay anh ấy phải thấy rằng, khi anh ấy nhìn vào nó, thế giới chỉ có thể lừa dối? Tuy nhiên, anh ấy có thể học cách nhìn thế giới theo một cách khác, và tìm thấy sự bình an của Chúa.

8. Bình an là cây cầu mà mọi người sẽ vượt qua, để bỏ lại thế giới này phía sau. Nhưng bình an bắt đầu trong thế giới được nhận thức là khác biệt, và dẫn từ nhận thức mới mẻ này đến cổng Thiên đường và con đường phía sau. Bình an là câu trả lời cho những mục tiêu mâu thuẫn nhau, cho những hành trình vô nghĩa, những theo đuổi điên cuồng, vô ích, và những nỗ lực vô nghĩa. Bây giờ con đường đã dễ dàng, thoai thoải về phía cây cầu nơi tự do nằm trong sự bình an của Chúa.

9. Chúng ta đừng lạc đường nữa hôm nay. Chúng ta lên Thiên đường, và con đường thì thẳng tắp. Chỉ khi chúng ta cố gắng lang thang mới có thể bị chậm trễ, và lãng phí thời gian vô ích trên những nẻo đường chông gai. Chỉ có Chúa là chắc chắn, và Người sẽ dẫn dắt bước chân chúng ta. Người sẽ không bỏ rơi Con của Người trong cơn hoạn nạn, cũng không để anh ấy đi lạc mãi mãi khỏi nhà của mình. Cha gọi; Con sẽ nghe. Và đó là tất cả những gì có vẻ như là một thế giới tách biệt với Chúa, nơi những cái thân có thực tại.

10. Giờ đây chỉ còn sự im lặng. Đừng tim kiếm nữa. Anh em đã đến nơi con đường được trải thảm bằng những chiếc lá của những ham muốn sai lầm, rơi xuống từ những cây vô vọng mà anh em đã tìm kiếm trước đây. Bây giờ chúng đã nằm dưới chân. Và anh em nhìn lên hướng về Thiên đường, bằng đôi mắt trần nhưng giờ đây chỉ còn phục vụ thêm một khoảnh khắc nữa. Sự bình an cuối cùng đã được nhận ra, và anh em có thể cảm nhận được vòng tay dịu dàng của nó bao bọc trái tim và tâm của anh em bằng sự an ủi và yêu thương.

11. Hôm nay chúng ta không tìm kiếm thần tượng. Bình an không thể được tìm thấy ở chúng. Bình an của Chúa là của chúng ta, và chỉ có điều này chúng ta mới chấp nhận và mong muốn. Nguyện xin bình an cho chúng ta hôm nay. Vì chúng ta đã tìm ra một con đường đơn giản, hạnh phúc để rời bỏ thế giới mơ hồ, và thay thế những mục tiêu hay thay đổi và những giấc mơ đơn độc của chúng ta bằng một mục đích và sự đồng hành duy nhất. Vì bình an là sự hợp nhất, nếu nó đến từ Chúa. Chúng ta không tìm kiếm xa hơn. Chúng ta đã gần đến nhà, và càng đến gần hơn mỗi khi chúng ta nói:

Không có bình an nào ngoài sự bình an của Chúa,

Và ta vui mừng và biết ơn vì điều đó là như vậy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta tìm kiếm điều gì trong cuộc đời này. Nếu ta tĩnh lặng và có mặt với chính mình, sẽ có một cảm giác khó chịu, bất an, không trọn vẹn, trống rỗng, cô lập, đau đớn, không xứng đáng. Và tất cả chúng ta đều tìm cách hoàn thiện bản thân và thực hiện những theo đuổi vô ích để tìm kiếm hạnh phúc và bình an. Nhưng không có bình an thực sự nào ngoài sự bình an của Chúa.

-Một trong những trở ngại đối với sự bình an là mong muốn của cái tôi loại bỏ sự bình an bằng sự bận rộn và tất cả những gì diễn ra trong giấc mơ này đều nhằm mục đích đó để tâm của chúng ta không bao giờ được tĩnh lặng và dành khoảng trống để cho phép tiếng nói của Chúa, ký ức về sự vô tội của ta có thể quay trở lại trong nhận thức của chúng ta.

Leave a comment