Bài 177: Ôn (163-164)

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(163) Không có cái chết. Con Chúa được tư do.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(164) Bây giờ chúng ta là một với Người là Nguồn của chúng ta.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Không có cái chết. Con của Chúa là tự do. Ý tưởng này thực sự chạm vào hệ thống suy nghĩ của cái tôi luôn khẳng định cái chết là tự nhiên và không thể tránh khỏi. Và để ủng hộ điều đó, người ta nói rằng ngay cả những minh sư giác ngộ trong giấc mơ này cũng đều phải chết. Nếu Chúa là Sự sống vĩnh cữu và Chúa không có đối lập, và chúng ta là ý tưởng trong Tâm của Chúa, vậy thì sự sống của chúng ta, của tất cả mọi người là vĩnh cữu. Do đó, ý tưởng về sự tách biệt khỏi Chúa, tách rời khỏi sự sống phải là đối lập với sự sống. Đó là ý tưởng về cái chết và nó không tồn tại.

-Chúa đã trả lời cho ý tưởng về sự tách biệt là không thể tưởng tượng nổi, không thể xảy ra được. Chúng ta vẫn như Chúa đã tạo nên chúng ta, điều này không bao giờ thay đổi nhưng một phần trong tâm chìm vào giấc ngủ, trong sự kiêu ngạo của nó đã có một ý muốn khác với Chúa để trải nghiệm trạng thái này về sự tách biệt và chúng ta thấy mình trong những cái thân chịu tác động của những quy luật của cái tôi. Cái tôi chỉ là một hệ thống suy nghĩ chứa đựng tất cả những điều đối lập với Chúa. Khi chúng ta rời bỏ Sự sống, tâm mơ mộng không trải nghiệm sự sống mà cái chết. Đây là cõi của cái chết, không có gì xảy ra ở đây cả, không có gì thật ở đây.

-Trong sự thực tập tâm linh của mình, chúng ta có thể chữa lành nhiều điều qua tha thứ, biết rõ hơn ta thực sự là gì nhưng nếu ta vẫn chịu điều này, đồng ý với bản án rằng cái chết là tự nhiên không thể tránh khỏi, nó giống như ta để ảo tưởng về cái chết qua một bên và không được chữa lành. Cái chết là ảo tưởng giống như mọi ảo tưởng khác và không có thứ bậc trong ảo tưởng. Mọi ảo tưởng đều giống nhau, đều là ảo tưởng.

-Cuối cùng ta cần vượt qua niềm tin vào cái chết và nhận ra rằng ta là tâm, không phải là cái thân. Cái thân chỉ là một hình ảnh trong tâm ta, vì vậy ta có quyền chi phối nó. Nó không ra điều kiện đối với ta, nó không cần phải chết. Chúng ta đưa nó vào công việc thánh thay vì sử dụng nó như một phương tiện để tấn công và tách biệt khỏi anh em của mình, khi ấy nó sẽ trở nên thánh khiết và khỏe mạnh cho mục đích mà chúng ta sử dụng nó. Cái thân sẽ được buông xuống khi sự hữu dụng của nó đã xong nhưng không qua quy luật của cái tôi nói rằng ta đã già và cái chết là không thể tránh khỏi.

-Chúng ta chắc chắn sẽ thức tỉnh khỏi giấc mơ này và thế giới sẽ được bỏ lại không phải bằng cái chết mà bằng sự thật.

-Chúa là tình yêu thương, do đó ta cũng vậy. Bây giờ ta là một với Người là Nguồn của chúng ta. Đây là sự khẳng định sự chuộc lỗi rằng ta được tạo nên từ Chúa, ta giống như Chúa và mãi mãi như vậy. Không có gì trong giấc mơ này là có thật.

-Chính trong khoảnh khắc hiện tại này ta có thể trải nghiệm điều đó. Chúng ta vượt ra khỏi quá khứ và vượt ra khỏi tương lai và chỉ cần quay lại và nói đây là tình trạng hiện tại của tôi, đây là nơi tôi sống, di chuyển, thở và hiện hữu, Chúa là nguồn duy nhất, là nguyên nhân duy nhất và chúng ta là kết quả của Người.

-Về mặt trải nghiệm rất khó để nhớ điều đó khi chúng ta hoàn toàn tin vào sự cám dỗ của cái tôi cả ngày lẫn đêm rằng chúng ta tách biệt khỏi Chúa, khỏi Ngã thánh và anh em của mình. Tất cả những gì chúng ta cần làm là dâng lên Thánh Linh những niềm tin sai lầm của chúng ta để đổi lấy những gì Chúa muốn dành cho chúng ta trong từng khoảnh khắc. Hãy nói, Thánh Linh, con trao cho Ngài niềm tin sai lầm này, niềm tin bản ngã để đổi lấy việc nhớ lại con là gì, và khép lại giấc mơ về sự tách biệt.

Leave a comment