1. Không ai tấn công mà không có ý định làm tổn thương. Điều này không thể có ngoại lệ. Khi anh em nghĩ rằng anh em tấn công để tự vệ, anh em muốn nói rằng tàn ác có nghĩa là bảo vệ; anh em được an toàn vì sự tàn ác. Anh em muốn nói là anh em tin rằng làm tổn thương người khác sẽ mang lại cho anh em sự tự do. Và anh em có ý nói tấn công là để đánh đổi trạng thái hiện tại của anh em để lấy một điều gì đó tốt hơn, an toàn hơn, an tâm hơn trước sự xâm phạm nguy hiểm và nỗi sợ hãi.
2. Thật điên rồ làm sao khi nghĩ rằng bảo vệ khỏi nỗi sợ hãi là tấn công! Vì ở đây nỗi sợ hãi được sinh ra và nuôi dưỡng bằng máu, làm cho nó to lên, sưng lên và nổi giận. Và như vậy nỗi sợ hãi được bảo vệ, không thoát khỏi. Hôm nay chúng ta học một bài học có thể giúp anh em tránh được nhiều sự chậm trễ và đau khổ không cần thiết hơn những gì anh em có thể tưởng tượng. Đó là điều này:
Anh em tạo ra những gì anh em chống lại, và bằng cách tự mình bảo vệ chống lại nó mà nó có thật và không thể thoát khỏi. Hãy buông vũ khí của anh em xuống, và chỉ khi đó anh em mới nhận ra điều đó là sai lầm.
3. Có vẻ như đó là kẻ thù bên ngoài mà anh em tấn công. Tuy nhiên, sự bảo vệ của anh em tạo ra một kẻ thù bên trong; một ý nghĩ xa lạ đang gây chiến với anh em, lấy đi sự bình an của anh em, chia cắt tâm của anh em thành hai phe dường như hoàn toàn không thể hòa giải được. Vì tình yêu thương bây giờ có một “kẻ thù,” một kẻ đối lập; và nỗi sợ hãi, kẻ xa lạ, bây giờ cần sự bảo vệ của anh em trước mối đe dọa về anh em thực sự là gì.
4. Nếu anh em xem xét cẩn thận những phương tiện qua đó sự tự vệ tưởng tượng của anh em tiến hành theo cách tưởng tượng của nó, anh em sẽ nhận ra các tiền đề mà ý tưởng này dựa vào. Đầu tiên, rõ ràng là các ý tưởng phải rời khỏi nguồn của chúng, vì chính anh em là người thực hiện cuộc tấn công và phải nghĩ ra nó trước tiên. Tuy nhiên, anh em tấn công bên ngoài chính mình, và tách rời tâm anh em khỏi người sẽ bị tấn công, với niềm tin hoàn toàn sự chia cắt anh em tạo ra là có thật.
5. Tiếp theo là những thuộc tính của tình yêu thương được dành cho “kẻ thù” của nó. Vì nỗi sợ hãi trở thành sự an toàn và kẻ bảo vệ cho sự bình yên của anh em, nơi anh em tìm kiếm sự an ủi và thoát khỏi những nghi ngờ về sức mạnh của mình, và hy vọng được nghỉ ngơi trong sự yên tĩnh không mộng mị. Và khi tình yêu thương bị tước mất những gì thuộc về nó và chỉ mình nó, tình yêu thương được ban cho những thuộc tính của sợ hãi. Vì tình yêu thương sẽ yêu cầu anh em từ bỏ mọi sự phòng thủ chỉ là điều ngu ngốc. Và vũ khí của anh em thực sự sẽ tan thành cát bụi. Vì chúng là như vậy.
6. Với tình yêu thương như là kẻ thù, sự tàn ác phải trở thành một vị thần. Và các vị thần đòi hỏi những người tôn thờ chúng phải tuân theo mệnh lệnh của chúng, và từ chối tra hỏi chúng. Sự trừng phạt khắc nghiệt được đưa ra không ngừng nghỉ đối với những ai hỏi liệu các đòi hỏi này là hợp lý hoặc thậm chí lành mạnh hay không. Đó là kẻ thù của chúng là vô lý và điên rồ, trong khi chúng luôn luôn nhân từ và công bằng.
7. Hôm nay chúng ta nhìn vị thần độc ác này một cách thờ ơ. Và chúng ta lưu ý rằng mặc dù môi của nó dính đầy máu, và ngọn lửa dường như bùng lên từ nó, nhưng nó chỉ được làm bằng đá. Nó không thể làm gì. Chúng ta không cần thách thức sức mạnh của nó. Nó không có sức mạnh nào. Và những người nhìn thấy ở nó sự an toàn của họ sẽ không có thần giám hộ, không có sức mạnh để kêu cầu khi gặp nguy hiểm, và không có chiến binh dũng mãnh nào để chiến đấu cho mình.
8. Khoảnh khắc này có thể thật khủng khiếp. Nhưng đó cũng có thể là thời gian anh em được giải thoát khỏi kiếp nô lệ khốn khổ. Anh em đưa ra một lựa chọn, đứng trước thần tượng này, thấy nó đúng như nó là. Anh em sẽ khôi phục lại cho tình yêu thương những gì anh em đã tìm cách giành lấy từ nó và đặt trước mảnh đá vô tâm này không? Hay anh em sẽ tạo ra một thần tượng khác để thay thế ? Vì thần tàn ác có nhiều hình dạng. Có thể tìm thấy một cái khác.
9. Tuy nhiên, đừng nghĩ rằng sợ hãi là lối thoát khỏi sợ hãi. Chúng ta hãy nhớ văn bản đã nhấn mạnh điều gì về những trở ngại cho bình an. Điều trở ngại cuối cùng, điều khó tin nhất không là gì cả, và một trở ngại dường như có vẻ ngoài như một khối rắn chắc, không thể xuyên thủng, đáng sợ và không thể vượt qua, là nỗi sợ chính Chúa. Đây là tiền đề cơ bản tôn vinh ý nghĩ sợ hãi như một vị thần. Vì sự sợ hãi được yêu thương bởi những người tôn thờ nó, và tình yêu thương giờ đây dường như được đầu tư bằng sự tàn ác.
10. Niềm tin hoàn toàn điên rồ vào thần báo thù đến từ đâu? Tình yêu thương không nhầm lẫn những đặc tính của nó với những đặc tính của sự sợ hãi. Tuy nhiên, những người tôn thờ sự sợ hãi phải nhận thức sự nhầm lẫn của mình trong “kẻ thù” của nỗi sợ hãi; sự tàn nhẫn của nó bây giờ là một phần của tình yêu thương. Và điều gì trở nên đáng sợ hơn chính Trái tim của Tình yêu thương [Chúa]? Máu dường như ở trên Môi của Người; ngọn lửa đền từ Người. Và Người khủng khiếp hơn tất cả, tàn ác ngoài sức tưởng tượng, đánh gục tất cả những ai thừa nhận Người là Chúa của họ.
11. Sự lưa chọn anh em thực hiện hôm nay là chắc chắn. Vì anh em nhìn lần cuối cùng vào mảnh đá được chạm khắc này mà anh em đã tạo ra, và không còn gọi nó là thần nữa. Anh em đã đến nơi này trước đây, nhưng anh em đã chọn để vị thần độc ác này ở lại với anh em dưới một hình thức khác. Và vì thế nỗi sợ Chúa trở lại với anh em. Lần này anh em để nó ở đó. Và anh em trở lại một thế giới mới, không bị gánh nặng bởi sức nặng của nó; được nhìn thấy không phải dưới con mắt không nhìn thấy gì của nó, nhưng trong nhãn quan mà sự lựa chọn của anh em đã phục hồi cho anh em.
12. Bây giờ mắt của anh em thuộc về Đấng Christ, và Ngài nhìn qua chúng. Bây giờ tiếng nói của anh em thuộc về Chúa và vang vọng tiếng nói của Người. Và bây giờ trái tim của anh em mãi mãi bình yên. Anh em đã chọn Người thay vì các thần tượng, và những thuộc tính của anh em, được Đấng tạo dựng của anh em ban cho, cuối cùng được phục hồi cho anh em. Tiếng kêu gọi Chúa được nghe thấy và được trả lời. Bây giờ sự sợ hãi đã nhường chỗ cho tình yêu thương, khi chính Chúa thay thế sự tàn ác.
Thưa Cha, chúng con giống như Người. Không có sự tàn ác nào ở trong chúng con, vì không có trong Người. Sự bình yên của Người là của chúng con. Và chúng con ban phước cho thế giới với những gì chúng con đã nhận được chỉ từ một mình Người. Chúng con chọn lại, và đưa ra lựa chọn của chúng con cho tất cả anh em của mình, biết rằng họ là một với chúng con. Chúng con mang đến cho họ sự cứu rỗi của Người như chúng con đã nhận được nó bây giờ. Và chúng con cảm ơn họ, những người đã làm cho chúng con trọn vẹn. Trong họ, chúng con thấy được vinh quang của Người, và trong họ, chúng con tìm thấy sự bình an của mình. Chúng con thánh khiết vì sự Thánh khiết của Người đã giải thoát chúng con. Và chúng con xin tạ ơn. Amen.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
__________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Ta tạo ra những gì mà ta chống lại và bằng cách tự bảo vệ mình chống lại nó, nó có thực và không thể tránh khỏi. Chúng ta không thể làm gì về điều đó. Ngay bây giờ, ý tưởng hôm nay nói rằng điều hoàn toàn ngược lại, thay vì vùng lên trong vũ khí và có được sự bảo vệ tốt nhất của mình, thì nó luôn luôn ngược lại, hãy hạ vũ khí xuống và chỉ chú ý đến thế giới. Và chỉ khi đó ta mới nhận ra nó là sai. Vì vậy, ta sẽ không biết rằng những gì ta đang nhìn vào là sai. Nó thậm chí còn chưa ló dạng. Thậm chí sẽ không có không gian trong tâm ta để sự điều chỉnh xảy ra trong khi ta đang bận bảo vệ bản thân khỏi những gì ta muốn trở thành sự thật.
-Không có thế giới nào cả. Tất cả đều phát sinh từ suy nghĩ của chúng ta. Chúng ta đã tạo ra thế giới mà chúng ta nhìn thấy. Nó không xảy ra với chúng ta. Nó đến từ chúng ta. Hãy nhớ lại, ta tạo ra những gì ta chống lại. Vì vậy, nó ở đó vì chúng ta muốn nó ở đó. Nó ở đó vì chúng ta đặt nó ở đó. Đó là tội lỗi vô thức của chúng ta từ niềm tin rằng chúng ta đã rời bỏ Chúa. Không phải là một nơi thuận tiện tốt để ta có nó trong nhận thức của mình. nên phóng chiếu ra ngoài đó. Đúng không? Có tội lỗi của ta ở khắp mọi nơi ngoài kia. Và một trong những hình thức nó có vì ta có tội, đó là tất cả sẽ quay trở lại và tấn công ta. Ta chỉ nhìn thấy những hình thức của nỗi sợ hãi, tội lỗi và tấn công.
-Chúng ta phải tha thứ cho điều đó. Chúng ta phải chịu trách nhiệm. Chúng ta phải nói rằng, “Nó không ở ngoài kia. Nó ở trong tâm ta. Ta có thể tha thứ vì nó không phải của Chúa và ta muốn cùng với Thánh Linh, tâm đúng đắn của ta để nhận thức của mình được sửa chữa.” Và điều đó có nghĩa là không có gì để tự vệ. Điều duy nhất cần xảy ra là nhận thức của ta cần được phục hồi. Không phải là ta mà Thánh Linh, tâm đúng đắn của chúng ta sẽ thực hiện sự sửa chữa. Và điều đó sẽ không đến cho đến khi nó được mời. Và nó sẽ không được mời cho đến khi chúng ta không thấy giá trị nào trong những gì giả mạo và các biện pháp phòng thủ cao cả của chúng ta nữa. Đừng bắn vào sứ giả của Chúa là những người anh em của mình và chính ta.