Bài 154: Ta là một trong những người phụng sự Chúa.

1. Hôm nay chúng ta đừng kiêu ngạo hay khiêm tốn giả tạo. Chúng ta đã vượt qua sự ngu ngốc như vậy. Chúng ta không thể phán xét chính mình, cũng không cần phải làm như vậy. Đây chỉ là những nỗ lực nhằm trì hoãn quyết định, và trì hoãn cam kết với chức năng của chúng ta. Việc đánh giá giá trị của mình không phải là việc của chúng ta, chúng ta cũng không thể biết vai trò nào là tốt nhất cho mình; những gì chúng ta có thể làm trong một kế hoạch lớn hơn, chúng ta không thể nhìn thấy toàn bộ. Phần việc của chúng ta được sắp đặt trên Thiên đường, không phải trong địa ngục. Và những gì chúng ta nghĩ là điểm yếu có thể là sức mạnh; những gì chúng ta tin là sức mạnh của mình thường là sự kiêu ngạo.

2. Dù vai trò được chỉ định của anh em là gì thì nó cũng đã được Tiếng nói của Chúa lựa chọn, chức năng của Ngài cũng là nói thay cho anh em. Nhìn thấy điểm mạnh của anh em một cách chính xác, và đồng thời cũng nhận biết chúng có thể được áp dụng tốt nhất vào đâu, vào việc gì, cho ai và khi nào, Ngài chọn và chấp nhận phần việc của anh em cho anh em. Ngài không làm việc mà không có sự đồng ý của chính anh em. Nhưng Ngài không bị lừa dối về việc anh em là gì, và Ngài chỉ lắng nghe Tiếng nói của Ngài trong anh em.

3. Chính nhờ khả năng của Ngài nghe được một Tiếng nói của chính Ngài mà cuối cùng anh em nhận ra có một Tiếng nói trong anh em. Và Tiếng nói đó chỉ định chức năng của anh em và truyền đạt nó cho anh em, cho anh em sức mạnh để hiểu nó, làm những gì nó yêu cầu, và để thành công trong mọi việc anh em làm có liên quan đến nó. Chúa đã kết hợp với Con của Người trong việc này, và như vậy Con của Người trở thành sứ giả về sự hợp nhất với Người.

4. Chính sự kết hợp này, qua Tiếng nói cho Chúa, của Cha và Con, đã tách biệt ơn cứu rỗi ra khỏi thế gian. Chính Tiếng nói này nói lên những quy luật mà thế giới không tuân theo; hứa hẹn sự cứu rỗi khỏi mọi tội lỗi, xóa bỏ cảm giác tội lỗi trong tâm mà Chúa đã tạo dựng nên vô tội. Giờ đây tâm này nhận biết trở lại Đấng đã tạo nên nó, và về sự hợp nhất lâu dài của Người với chính nó. Vì vậy, Ngã của nó là thực tại duy nhất trong đó ý muốn của nó và ý muốn của Chúa được kết hợp.

5. Một sứ giả không phải là người viết thông điệp mà anh ấy chuyển đi. Anh ấy cũng không đăt câu hỏi về quyền của người làm điều đó, cũng như không hỏi tại sao anh ta lại chọn những người sẽ nhận được thông điệp mà anh ấy mang đến. Chỉ cần anh ấy chấp nhận nó, đưa nó cho những người mà nó hướng đến, và hoàn thành vai trò của mình trong việc chuyển giao nó là đủ. Nếu anh ấy quyết định thông điệp nên là gì, hay mục đích của chúng là gì, hay chúng nên được mang đi đâu, thì anh ấy không thể thực hiện đúng vai trò của mình với tư cách là người mang Lời Chúa.

6. Có một sự khác biệt lớn trong vai trò của các sứ giả của Thiên đường, khiến họ khác biệt với những người mà thế giới chỉ định. Những thông điệp mà họ gởi đi trước hết là dành cho họ. Và chỉ khi họ có thể chấp nhận chúng cho chính mình, thì họ mới có thể đưa chúng đi xa hơn, và trao chúng khắp mọi nơi mà chúng được định. Giống như những sứ giả trần thế, họ không viết những thông điệp mà họ mang theo, nhưng họ trở thành những người nhận đầu tiên theo đúng nghĩa chân thật nhất, nhận để sẵn sàng cho đi.

7. Một sứ giả trần thế hoàn thành vai trò của mình bằng cách trao đi tất cả thông điệp của mình. Các sứ giả của Chúa thực hiện phần việc của mình bằng cách chấp nhận thông điệp của Người như cho chính họ, và cho thấy họ hiểu các thông điệp bằng cách cho chúng đi. Họ không chọn vai trò nào mà thẩm quyền của Người không trao cho họ. Và vì vậy, họ được lợi lạc từ mọi thông điệp mà họ cho đi.

8. Anh em có muốn nhận được những thông điệp của Chúa không? Vì như vậy anh em trở thành sứ giả của Người. Anh em đã được chỉ định ngay bây giờ. Tuy nhiên anh em vẫn chờ đợi để cho đi những thông điệp anh em đã nhận. Và vì vậy anh em không biết rằng chúng là của anh em, và không nhận ra chúng. Không ai có thể nhận và hiểu mình đã nhận cho đến khi anh ấy cho đi. Vì trong việc cho đi là sự chấp nhận của chính anh ấy về những gì anh ấy đã nhận.

9. Anh em bây giờ là sứ giả của Chúa, hãy nhận những thông điệp của Người. Vì đó là một phần trong vai trò được chỉ định của anh em. Chúa đã không thất bại trong việc cung cấp những gì anh em cần, cũng không để nó không được chấp nhận. Nhưng một phần khác trong nhiệm vụ được chỉ định của anh em vẫn chưa được hoàn thành. Đấng đã nhận cho anh em những thông điệp của Chúa, cũng muốn anh em tiếp nhận chúng. Vì như thế anh em đồng nhất với Ngài và tuyên bố chúng là của anh em.

10. Chính sự hợp nhất này mà chúng ta cam kết thừa nhận ngày hôm nay. Chúng ta sẽ không tìm cách giữ tâm của chúng ta tách rời khỏi Ngài là Đấng nói thay chúng ta, vì chỉ có tiếng nói của chúng ta mà chúng ta nghe thấy khi chúng ta lắng nghe Ngài. Chỉ một mình Ngài có thể nói với chúng ta và thay cho chúng ta, kết hợp thành một Tiếng nói nhận và ban Lời Chúa; cho và nhận Ý muốn của Người.

11. Chúng ta thực tập trao cho Ngài những gì Ngài muốn, để chúng ta có thể nhận ra những món quà Ngài dành cho chúng ta. Ngài cần Tiếng nói của chúng ta để Ngài có thể nói qua chúng ta. Ngài cần đôi tay của chúng ta để giữ những thông điệp của Ngài, và mang chúng đến những người mà Ngài chỉ định. Ngài cần đôi chân chúng ta để đưa chúng ta đến nơi Ngài muốn, để những người đang chờ đợi trong đau khổ cuối cùng có thể được giải thoát. Và Ngài cần ý muốn của chúng ta hợp nhất với Ý muốn của Ngài, để chúng ta có thể trở thành người thực sự nhận được những món quà mà Ngài ban cho.

12. Hãy để chúng ta chỉ học bài học này hôm nay: chúng ta sẽ không nhận ra những gì mình nhận được cho đến khi chúng ta cho nó đi. Anh em đã nghe nói điều này hàng trăm cách, hàng trăm lần, nhưng vẫn còn thiếu niềm tin. Nhưng điều này là chắc chắn; cho đến khi có được niềm tin, anh em sẽ nhận được hàng ngàn phép lạ và rồi nhận được hàng ngàn phép lạ nữa, nhưng sẽ không biết rằng chính Chúa không để lại món quà nào ngoài những gì anh em đã có; cũng không từ chối những phước lành nhỏ nhất nào dành cho Con của Người. Điều này có thể có ý nghĩa gì với anh em, cho đến khi anh em đã đồng nhất với Người và với Con của Người?

13. Bài học hôm nay của chúng ta được nêu như sau:

Ta là một trong những người phụng sự Chúa, và ta biết ơn ta có phương tiện để nhận ra rằng ta tự do.

14. Thế giới lùi xa khi chúng ta thắp sáng tâm chúng ta, và nhận ra những lời thánh này là sự thật. Chúng là thông điệp được gởi đến chúng ta hôm nay từ Đấng tạo dựng của chúng ta. Bây giờ chúng ta cho thấy chúng đã thay đổi tâm của chúng ta về bản thân như thế nào, và chức năng của chúng ta là gì. Vì khi chúng ta chứng tỏ rằng chúng ta không chấp nhận ý muốn mà chúng ta không chia sẻ, thì nhiều món quà từ Đấng tạo dựng sẽ hiện ra trước mắt chúng ta và rơi vào tay chúng ta, và chúng ta sẽ nhận ra chúng ta đã nhận được những gì.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta không thể phán xét chính mình vì ta không biết mình thực sự là gì. Sự phán xét đầu tiên, sự phán xét sai lầm nhất chính là ta là cái ngã ảo tưởng riêng biệt này, một mong muốn trở thành nhỏ bé, yếu đuối, tội lỗi, sợ hãi và tách biệt, và từ đó là những phán xét lên chính cái ngã đó. Ta không thể phán xét giá trị của ta vì ta đã quên mình là gì. Ta như đang bị chứng mất trí nhớ khi đi vào cỏi tách biệt này. Cũng cần nhớ rằng phán xét mình cũng là phán xét người khác và ngược lại vì tất cả là một trong sự thật. Do đó nếu ta vị tha với người khác nhưng lại chỉ trích chính mình thì ta cũng đang phán xét họ.

-Một sứ giả của Chúa chỉ là người tiếp nhận thông điệp của Chúa cho chính mình trước tiên trước khi chuyển tiếp. Anh ta không thể xác định nội dung của nó nên như thế nào, mục đích của nó là gì, nên đem đi đâu và chuyển cho ai. Nếu không, anh ta không thể thực hiện đúng vai trò của người mang Lời của Chúa. Đây là vấn đề của cái tôi tâm linh, khi ta biết được những nguyên tắc tâm linh ta nghĩ ta biết phải làm gì với thông tin này. Ta phải thừa nhận ta không biết gì cả, ta không biết điều này dùng để làm gì, thậm chí ta không biết ta là gì. Nhưng ta sẵn lòng thực hiện chức năng của ta và ta sẽ được nói cho biết phải làm gì, phải đi đâu, nói gì và với ai bởi tiếng nói của Chúa trong ta.

Leave a comment