Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.
(139) Ta sẽ chấp nhận sự Chuộc lỗi cho chính mình.
(140) Chỉ có sự cứu rỗi mới có thể chữa khỏi.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
__________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Khi ta nuôi dưỡng một suy nghĩ không phải của Chúa thì đừng tự trách mình hay vật lộn, chiến đấu với nó. Hãy biết rằng nó không phải là suy nghĩ của ta. Nó phát ra từ một hệ thống hay lập trình nào đó của cái tôi. Ta không chịu trách nhiệm cho suy nghĩ đó. Thậm chí nó không phải là suy nghĩ thực sự. Ta có thể từ bỏ nó. Và vì không phải suy nghĩ của ta, ta không cần phải cảm thấy tội lỗi. Ta không cần sở hữu nó, ta có thể buông bỏ nó. Nó là hư vô. Thực tập như vậy giúp ta cảm thấy một chút tự do và sức mạnh.
-Chúng ta luôn đang mong muốn với cái tôi hoặc chúng ta làm theo ý Chúa với tất cả quyền năng của Người ở đằng sau điều đó. Ta sẵn lòng cùng Chúa chấp nhận sự chuộc lỗi cho chính mình, đó là điều đã thực hiện xong. Ta không muốn chống lại hay tự bảo vệ mình trong một cái ngã tưởng tượng tách biệt với Chúa. Ta sẵn sàng với Chúa chấp nhận sự sửa lỗi ngay bây giờ rằng ta là một với Chúa, là một với anh em của mình, với toàn bộ tạo phẩm của Chúa. Ta sẵn sàng từ bỏ cái ngã riêng biệt và chấp nhận vị trí của mình như nó vốn là ở trong Chúa. Quyết định đó sẽ mang lại phước lành cho tất cả, nhưng ta phải chấp nhận sự sửa lỗi cho mình trước hết.
-Chức năng của ta ở đây là tha thứ cho thế giới tất cả những điều mà ta đã áp đặt lên nó, bao gồm cả suy nghĩ rằng ta có thể tách biệt và trở thành một thể xác hữu diệt giới hạn. Vì vậy nếu ta thấy người ta yêu thương đang ốm nặng hoặc đang đau đớn hoặc đang trong một cuộc xung đột khủng khiếp hoặc trong tình trạng tồi tệ hoặc chứng nghiện ngập hoặc điều gì đó tương tự, họ rất lo lắng và ta chắc chắn cũng rất lo lắng về họ. Ở mức độ chúng ta rất lo lắng về họ, điều đó có nghĩa là chúng ta đang bị kích động. Chúng ta cũng thấy các hiện tượng trên có thật như họ nhìn thấy. Chúng ta thực sự tin vào lời nói dối hoặc ảo ảnh trước tiên trước khi trở nên lo lắng. Chúng ta không mang lại cho họ điều gì có giá trị vì chúng ta cũng bị bệnh như họ. Chúng ta cần chấp nhận sự chuộc lỗi cho mình trước tiên. Ta cần phải nhận ra những gì ta nhìn thấy không phải là ý muôn của Chúa nên không có thật. Điều đó chỉ xảy ra như một sự phóng chiếu trong suy nghĩ và không thực sự xảy ra ngoài kia.
-Tất cả các vấn đề cho dù chúng được gọi là gì cũng chỉ là một vấn đề duy nhất, đó là niềm tin vào sự tách biệt. Nỗi sợ hãi có vô số các hình thức khác nhau và luôn sản sinh ra những hình ảnh và tên gọi mới như đại dịch Covid 19 gần đây nhưng chúng xuất phát từ một vấn đề duy nhất đó. Và vì vậy chỉ có một giải pháp đó là sự cứu rỗi hay tha thứ hay chuộc lỗi.
-Không có gì thực sự được chữa khỏi hoặc chữa lành cho đến khi nguyên nhân của nó được chữa lành. Ta phải vượt qua được gốc rễ duy nhất, nguyên nhân duy nhất này và đó là niềm tin vào sự tách biệt. Đó là ký ức về sự hợp nhất, chấp nhận sự chuộc lỗi mà không bị cuốn vào trong hình ảnh, không đi vào thế giới để sửa chữa những gì ta nghĩ ở ngoài kia nhưng nhận ra bất kể nó tự gọi mình là gì thì đây chính là niềm tin vào sự tách biệt đang được phóng chiếu ra ngoài kia. Vì vậy thông qua sự tha thứ cho nó, và chấp nhận sự chuộc lỗi, đó là sự cứu rỗi, nó sẽ không quay trở lại, đó là hiểu được tận gốc rễ.
-Sự chuộc lỗi chữa lành một cách chắc chắn và chữa khỏi mọi bệnh tật cho tâm hiểu rằng bệnh tật không là gì khác ngoài một giấc mơ, không bị đánh lừa bởi những hình thức mà giấc mơ có thể có.