Bài 148: Ôn (135-136)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(135) Nếu ta tự phòng vệ, ta sẽ bị tấn công.

(136) Bệnh tật là sự bảo vệ chống lại sự thật.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Mọi biện pháp bảo vệ chúng ta thực hiện đều xoay quanh niềm tin rằng chúng ta là một thân xác. Nhưng không phải là cái thân có thể sợ hải, cũng không phải là thứ đáng sợ. Chính cái tâm đã gán cho cái thân tất cả các chức năng mà nó thấy trong đó. Một cái tâm chưa lành đồng nhất với cái thân và tất cả sư bảo vệ chỉ để chứng minh nó là cái thân và tách biệt với anh em của mình, tách biệt với Đấng tạo dựng. Sự thật ta là gì thì không cần sự bảo vệ.

-Và phần lớn sự bảo vệ này được thực hiện bởi vì chúng ta thực sự tin tưởng thông qua cái tôi rằng chúng ta có một cái tâm riêng tư, chúng ta có những suy nghĩ riêng tư và chúng ta có những mục tiêu riêng biệt và những mục tiêu riêng biệt đó có thể xụng đột với người khác và vì vậy chúng ta cần phòng thủ. Đó là điều điên rồ.

-Tâm ta chỉ giữ những gì ta suy nghĩ với Chúa. Khi ta thay thế tâm đó bằng tâm của cái tôi, hệ thống suy nghĩ của cái tôi mà ta gọi là tâm của ta, và để nó cho ta các suy nghĩ, kế hoạch của nó, cơ bản chiếm lấy mọi suy nghĩ mà ta không suy nghĩ với Chúa, điều đó sẽ dẫn đến cảm giác tội lỗi. Và đó là mục tiêu của cái tôi duy trì cảm giác tội lỗi trong vô thức, duy trì sự tách biệt. Nó luôn khiến chúng ta phải suy nghĩ và lên kế hoạch.

-Một tâm được chữa lành, một khi ta đã tha thứ, sẽ không lên kế hoạch, nó không tự mình đưa ra các quyết định, nó sẽ giao tất cả cho Thánh linh, người biết rõ ta là gì và dẫn dắt ta đến với sự thật, nếu không ta lại sẽ nghe tiếng nói của cái tôi, sẽ suy nghĩ với cái tâm phòng vệ, tâm lên kế hoạch tách biệt với Chúa. Tâm của cái tôi luôn nghĩ về quá khứ hoặc lo lắng lên kế hoạch cho tương lai, sự hướng dẫn của Thánh linh luôn là hiện tại, khoảnh khắc thánh khi ta cầu xin sự hướng dẫn của Ngài..

– Ta hãy giao kế hoạch của ta cho Thánh linh và sẽ hữu ích khi nói nếu ta tự bảo vệ, ta bị tấn công. Trong sự không bảo vê, ta sẽ mạnh mẽ và sẽ học được những gì sự bảo vệ của ta che giấu.

-Bệnh tật là sự bảo vệ chống lại sự thật. Không ai có thể chữa lành trừ khi người ấy hiểu mục đích của bệnh tật là gì, sau đó anh ấy cũng hiểu mục đích của nó là vô nghĩa. Chúng ta tin chúng ta là cái thân và một trong những cách tốt nhất của cái tôi để chứng tỏ rằng ta tách biệt và tội lỗi là thông qua đau đớn và bệnh tật. Không có gì gây sự chú ý của ta và thu hút ta đến điều này và đến với suy nghĩ rằng ta sống trong cái thân hơn việc gây ra bệnh tật. Nó có thể bị nhiễm bệnh, nó phụ thuộc vào thời tiết, nó tuân theo quy luật của cái tôi, di truyền, tuổi già, suy yếu, và cái chết không thể tránh khỏi. Đây là tất cả những cách để cái tôi chứng minh ta không sống trong Chúa, ta ở trong cái thân và tuân theo quy luật của nó, quy luật của cái tôi. Và đó mục đích của bệnh tật. Đó là vấn đề duy nhất của thế gian tin rằng ta có thể tách biệt khỏi Chúa. Ta là một ý tưởng tinh thần trong tâm của Chúa không thể trở thành một cái thân vật chất.

-Mục đích của bệnh tật là vô nghĩa vì nó cũng là ảo tưởng như mọi thứ khác. Mọi thứ trong không gian và thời gian và cái thân đều giống nhau, đều là một phần của giấc mơ, đều là ảo tưởng. Nếu ta thấy ta đang trải qua bệnh tật, đó phải là do ta đưa ra quyết định như vậy. Ta muốn được tách biệt, đó là sự lựa chọn mà ta đưa ra để đối phó với mối đe dọa từ sự hợp nhất thực sự khi ánh sáng của sự thật, của tình yêu thương đến gần. Ta sợ sự thật, sợ tình yêu thương vì ta tin ta đã phạm tội vì nghĩ rằng ta có thể tách biệt và do đó ta sẽ bị trừng phạt. Và cuối cùng thì quy luật của nó là bởi vì ta là hiện thân của tội lỗi, cái chết là kết quả cuối cùng và không thể tránh khỏi.

-Tin mừng là ta có thể đặt cái thân dưới sự phục vụ của tâm của Chúa. Tâm ta chỉ giữ những gì ta suy nghĩ với Chúa và cái thân trở thành công cụ truyền thông, một phương tiện để thể hiện ý muốn của Chúa ngay tại đây trong giấc mơ này, khi ấy nó trở nên thánh và không thể bị bệnh.

-Bệnh tật là vấn đề lớn, đó không phải lỗi của ai cả. Đó là sự khao khát vô thức sâu sắc được tách biệt. chỉ thế thôi, nó cần sự tha thứ. Chúng ta thậm chí không cần hiểu bất cứ điều gì khác vào thời điểm đó, chúng ta chỉ cần có một mong muốn chân thành sâu sắc muốn mở lòng đón nhận tình yêu, muốn biết rằng chúng ta là ánh sáng của thế gian và vượt qua lợi ích cá nhân, đó cũng là một điều lớn lao nhưng giúp chữa lành sự hấp dẫn đối với sự tách biệt.

-Hãy nghi nhớ lời cầu nguyện chữa lành: bệnh tật là sự phòng thủ chống lại sự thật. ⁷Ta sẽ chấp nhận sự thật về ta là gì, và để tâm ta được chữa lành hoàn toàn ngày hôm nay.

Leave a comment