Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.
(133) Ta sẽ không coi trọng những gì vô giá trị.
(134) Hãy để ta nhận thức sự tha thứ như nó thực sự là.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
________________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Những bài ôn tập này thực sự là những bài học đảo ngược thực tại siêu việt đến mức tối đa. Chúng ta không thể chỉ lướt qua chúng bởi vì cái tôi thích lướt qua chúng vì nó không muốn sự đảo ngược thực tại như vậy.
-Bất cứ suy nghĩ nào gây cho ta phiền muộn, khó chịu, ta có thể nói chăc chắn rằng đó không phải là suy nghĩ của Chúa, và đó không phải là suy nghĩ của ta. Ta có thể buông bỏ thay vì nắm giữ nó. Hãy quay lưng lại với cái ta ảo tưởng và hãy bắt đầu nghĩ theo khía cạnh tôi yêu, đó là Chúa. Chúa thể hiện khi ta giữ những suy nghĩ mà Chúa chia sẻ với ta. Đó là sự thật, đó là ánh sáng đang chiếu sáng, Chúa ở ngay đây bày tỏ sự thật thông qua phương tiện này.
-Không có sự thỏa mãn trên thế giới. không có thứ gì chúng ta cần phải có được. Chúng ta thường không muốn đi đến điều đó cho đến khi chúng ta đạt đến mức tối đa trong việc tìm kiếm mọi thứ trên thế giới và sau đó hết bế tắc này đến bế tắc khác, sau đó là sự vỡ mộng khủng khiếp. Chúng ta có thể thất bại trong một mối quan hệ, nhận được một chẩn đoán rất đau đớn hoặc điều gì đó tương tự.
-Những điều tích cực và tiêu cực trong giấc mơ này đều phải đặt lại mục đích cho chúng qua Thánh Linh. Thông qua cái tôi, chúng ta không biết hạnh phúc là gì, điều gì sẽ khiến chúng ta cực kỳ hạnh phúc, chúng ta không biết tình yêu thực sự là gì. Vậy nên đây thực sự là một lời cầu xin chân thành xuất phát từ trái tim chứ không phải từ cái đầu, trao cho Thánh Linh tất cả những gì chúng ta quý trọng. Ta không mất bất cứ thứ gì có giá trị, chỉ có gánh nặng được dỡ bỏ bởi vì tất cả những gì chúng ta coi trọng trước đây đều là gánh nặng và là vật cản đối với trải nghiệm về tình yêu của Chúa.
-Hãy để ta nhận thức sự tha thứ như nó là, không phải là những gì cái tôi đã giải thích. Khó khăn lớn nhất ở đây mà ta nhận thấy ở sự tha thứ thực sự về phía mình là ta vẫn tin rằng ta phải tha thứ cho sự thật chứ không phải ảo tưởng. Nhưng một khi ta đã thấy tội lỗi là có thật thì tâm không thể nào tha thứ.