1. Không ai có thể chữa lành trừ khi anh ấy hiểu mục đích của bệnh tật. Vì khi ấy anh ấy cũng hiểu mục đích của nó không có ý nghĩa gì. Không có nguyên nhân và không có bất kỳ ý định có ý nghĩa nào, nó hoàn toàn không thể xảy ra. Khi điều này được nhìn thấy, việc chữa lành sẽ tự động diễn ra. Nó xua tan ảo tưởng vô nghĩa này bằng cùng một cách tiếp cận đưa tất cả chúng đến sự thật, và chỉ để chúng ở đó để biến mất.
2. Bệnh tật không phải là ngẫu nhiên. Giống như tất cả các biện pháp phòng vệ, nó là một công cụ điên rồ để tự lừa dối bản thân. Và giống như tất cả những thứ còn lại, mục đích của nó là để che giấu thực tại, tấn công nó, thay đổi nó, khiến nó trở nên vô dụng, làm biến dạng nó, bóp méo nó, hay biến nó thành một đống nhỏ những bộ phận bị tháo rời. Mục đích của mọi biện pháp phòng vệ là để giữ cho sự thật không còn nguyên vẹn. Các bộ phận được nhìn thấy như thể mỗi bộ phận là một tổng thể bên trong chính nó.
3. Việc phòng thủ không phải là vô ý, cũng không phải được thực hiện mà không có nhận thức. Chúng là bí mật, chiếc đũa phép thuật mà anh em sẽ vẫy khi sự thật dường như đe dọa những gì anh em tin tưởng. Chúng dường như là vô thức chỉ vì anh em chọn sử dụng chúng một cách nhanh chóng. Trong giây phút đó, thậm chí ít hơn, khi sự lựa chọn được đưa ra, anh em nhận ra chính xác những gì anh em sẽ cố gắng làm, và sau đó tiêp tục nghĩ rằng việc đó đã được thực hiện.
4. Ai ngoài chính anh em đánh giá mối đe dọa, quyết định thoát khỏi là cần thiết, và thiết lập một loạt các biện pháp phòng thủ để giảm thiểu mối đe dọa được đánh giá là có thật? Tất cả điều này không thể được thực hiện một cách vô thức. Nhưng sau đó, kế hoạch của anh em yêu cầu anh em phải quên đi chính mình đã thực hiện nó, do đó nó dường như nằm ngoài ý định của chính anh em; một sự việc vượt ra ngoài trạng thái tâm của anh em, một kết quả có tác động thực sự đến anh em, thay vì do chính anh em gây ra.
5. Chính việc nhanh chóng quên đi vai trò của anh em trong việc tạo ra “thực tại” của mình làm cho việc phòng thủ dường như nằm ngoài tầm kiểm soát của chính anh em. Nhưng những gì anh em đã quên có thể được nhớ lại, nếu sẵn sàng xem xét lại quyết định được che chắn gấp đôi bởi sự lãng quên. Việc anh em không nhớ chỉ là dấu hiệu cho thấy quyết định này vẫn còn hiệu lực, theo như mong muốn của anh em. Đừng nhầm lẫn điều này với sư thật. Phòng thủ phải làm cho sự thật không thể nhận ra. Chúng nhằm mục đích làm điều này, và đó là điều chúng làm.
6. Mọi biện pháp phòng vệ đều lấy những mảnh của tổng thể, lắp ráp chúng lại mà không quan tâm đến tất cả những mối quan hệ thực sự của chúng, và do đó tạo ra những ảo tưởng về một tổng thể không có ở đó. Chính quá trình này gây ra mối đe dọa, chứ không phải bất kỳ kết quả nào có thể xảy ra. Khi các bộ phận bị tước khỏi tổng thể và được coi là riêng biệt và tổng thể trong chính nó, chúng trở thành biểu tượng đại diện cho sự tấn công vào cái toàn thể; thực tế đã thành công và không bao giờ được nhìn thấy là nguyên vẹn nữa. Tuy nhiên, anh em đã quên rằng chúng chỉ đại diện cho quyết định của chính anh em về điều gì phải là có thật, để thay thế cho điều gì là có thật.
7. Bệnh tật là một quyết định. Đó không phải là điều xảy ra với anh em, hoàn toàn không được tìm kiếm, khiến anh em ốm yếu và mang lại khổ đau cho anh em. Nó là một lựa chọn mà anh em thực hiện, một kế hoạch anh em đặt ra, khi trong một khoảnh khắc sự thật nảy sinh trong tâm mê lầm của chính anh em, và toàn bộ thế giới của anh em dường như lung lay và chuẩn bị sụp đổ. Bây giờ anh em bị bệnh, sự thật đó có thể biến mất và không còn đe dọa cơ sở của anh em nữa.
8. Anh em nghĩ bệnh tật có thể thành công trong việc che chắn anh em khỏi sự thật như thế nào? Bởi vì nó chứng tỏ cái thân không tách rời khỏi anh em, và vì vậy anh em phải tách biệt khỏi sự thật. Anh em chịu đau đớn vì cái thân đau đớn, và trong nỗi đau này anh em trở thành một với nó. Do đó danh tính “thực sự” của anh em được bảo tồn, và ý nghĩ kỳ lạ ám ảnh rằng anh em có thể là thứ gì đó vượt ra ngoài đống bụi nhỏ bé này bị im lặng và tĩnh lặng. Vì hãy xem, đống bụi này có thể làm anh em khổ đau, vặn vẹo tay chân và làm trái tim anh em ngưng đập, ra lệnh cho anh em phải chết và không còn tồn tại.
9. Như vậy, cái thân mạnh hơn sự thật, điều yêu cầu anh em sống, nhưng không thể chiến thắng sự lựa chọn của anh em để chết. Và do đó cái thân mạnh hơn sự sống vĩnh cửu, Thiên đường mong manh hơn địa ngục, và kế hoạch của Chúa để cứu rỗi Con của Người bị chống lại bởi một quyết định mạnh hơn Ý muốn của Người. Con của Người là cát bụi, Chúa Cha không trọn vẹn, và sự hỗn loạn ngự trên ngôi của Người một cách đắc thắng.
10. Đó là kế hoạch tự vệ của chính anh em. Và anh em tin rằng Thiên đường run sợ trước những cuộc tấn công điên cuồng như thế này, với việc Chúa bị mù quáng bởi ảo tưởng của anh em, sự thật biến thành dối trá, và toàn bộ vũ trụ trở thành nô lệ cho những quy luật mà sự phòng vệ của anh em sẽ áp đặt lên nó. Tuy nhiên, ai tin vào những ảo tưởng ngoại trừ người đã tạo ra chúng? Ai khác có thể nhìn thấy chúng và phản ứng với chúng như thể chúng là sự thật?
11. Chúa không biết đến kế hoạch của anh em làm thay đổi ý muốn của Người. Vũ trụ vẫn không chú ý đến những quy luật mà anh em nghĩ sẽ chi phối nó. Và Thiên đường đã không cuối đầu trước địa ngục, cũng như sự sống không cuối đầu trước cái chết. Anh em chỉ có thể chọn nghĩ rằng mình đã chết, bị bệnh tật hoặc bóp méo sự thật bằng mọi cách. Những gì được tạo dựng đều tách biệt khỏi tất cả những điều này. Phòng thủ là kế hoạch đánh bại những gì không thể bị tấn công. Những gì không thể thay đổi thì không thể thay đổi. Và những gì hoàn toàn vô tội thì không thể phạm tội.
12. Sự thật đơn giản là như vậy. Nó không kêu gọi sức mạnh hay chiến thắng. Nó không ra lệnh phải phục tùng, cũng không tìm cách chứng minh những nỗ lực đáng thương và vô ích của anh em khi lên kế hoạch phòng thủ để làm thay đổi nó. Sự thật chỉ muốn mang lại cho anh em hạnh phúc, vì mục đích của nó là như vậy. Có lẽ nó thở dài một chút khi anh em vứt bỏ những món quà của nó, nhưng nó biết một cách hoàn toàn chắc chắn rằng những gì Chúa muốn dành cho anh em phải được đón nhận.
13. Chính điều này cho thấy rằng thời gian là một ảo tưởng. Vì thời gian để cho anh em nghĩ rằng những gì Chúa đã ban cho anh em không phải là sự thật ngay bây giờ, như nó phải như vậy. Những Ý nghĩ của Chúa hoàn toàn tách rời khỏi thời gian. Vì thời gian chỉ là một sự phòng thủ vô nghĩa khác anh em tạo ra chống lại sự thật. Tuy nhiên những gì Người muốn là ở đây, và anh em vẫn như Người đã tạo nên anh em.
14. Sự thật có sức mạnh vượt xa khả năng phòng thủ, vì không có ảo tưởng nào có thể ở lại nơi sự thật được phép đi vào. Và nó đến với bất kỳ cái tâm nào sẽ hạ vũ khí của mình, và ngừng đùa giỡn với sự điên rồ. Nó được tìm thấy bất cứ lúc nào; hôm nay, nếu anh em chọn thực tập việc chào đón sự thật.
15. Đây là mục tiêu của chúng ta ngày hôm nay. Và chúng ta sẽ dành một phần tư giờ hai lần để cầu xin sự thật đến với chúng ta và giải thoát chúng ta. Và sự thật sẽ đến, vì nó chưa bao giờ xa rời chúng ta. Nó chỉ chờ đợi lời mời này mà chúng ta đưa ra ngày hôm nay. Chúng ta mở đầu với một lời cầu nguyện chữa lành, để giúp chúng ta vượt lên trên sự phòng thủ, và để sự thật như nó luôn luôn là vậy:
Bệnh tật là sự bảo vệ chống lại sự thật.
Con sẽ chấp nhận sự thật về con là gì,
Và để tâm của con được chữa lành hoàn toàn ngày hôm nay.
16. Sự chữa lành sẽ lóe lên trong tâm cởi mở của anh em, khi bình an và sự thật xuất hiện thay cho chiến tranh và những tưởng tượng viễn vông. Sẽ không có góc tối nào mà bệnh tật có thể che giấu và được bảo vệ khỏi ánh sáng của sự thật. Sẽ không có những hình bóng mờ nhạt nào từ những giấc mơ của anh em, cũng như những theo đuổi mơ hồ và vô nghĩa của chúng với những mục đích kép được tìm kiếm một cách điên cuồng, vẫn còn trong tâm của anh em. Nó sẽ được chữa lành khỏi tất cả những mong muốn bệnh hoạn mà nó đã cố gắng cho phép cái thân tuân theo.
17. Bây giờ cái thân đã được chữa lành, bởi vì nguồn gốc của bệnh tật đã được mở ra để giải tỏa. Và anh em sẽ nhận ra mình đã thực tập tốt nhờ điều này: cái thân không được cảm thấy gì cả. Nếu anh em thành công, sẽ không có cảm giác bị ốm hay khỏe mạnh, đau đớn hay vui sướng. Tâm không có phản ứng gì với những gì cái thân làm. Sự hữu dụng của nó vẫn còn và không có gì hơn.
18. Có lẽ anh em không nhận ra rằng điều này sẽ loại bỏ những giới hạn mà anh em đã đặt trên cái thân bởi những mục đích mà anh em đã đặt ra cho nó. Khi những điều này được gạt sang một bên, sức mạnh mà cái thân có sẽ luôn đủ để phục vụ mọi mục đích thực sự hữu ích. Sức khỏe của cái thân được đảm bảo đầy đủ, vì nó không bị giới hạn bởi thời gian, bởi thời tiết hay sự mệt mỏi, bởi đồ ăn thức uống, hay bất kỳ quy luật nào anh em bắt nó phải tuân theo trước đây. Bây giờ anh em không cần phải làm gì để làm cho nó khỏe mạnh, vì bệnh tật đã trở thành điều không thể.
19. Tuy nhiên sự bảo vệ này cần được giữ gìn bằng cách theo dõi cẩn thận. Nếu anh em để cho tâm của mình chấp chứa những ý nghĩ tấn công, nhượng bộ trước sự phán xét hay lập kế hoạch chống lại những điều không chắc chắn sắp tới, anh em lại đặt mình sai chỗ, và tạo ra một danh tính thể xác sẽ tấn công cái thân, vì cái tâm bị bệnh.
20. Hãy khắc phục ngay lập tức, nếu điều này xảy ra, bằng cách không cho phép sự phòng thủ của anh em làm tổn thương anh em lâu hơn nữa. Đừng nhầm lẫn về việc những gì phải được chữa lành, mà hãy nói với chính mình:
Ta đã quên mất ta thực sự là gì, vì ta đã nhầm cái thân của ta với chính mình.
Bệnh tật là sự bảo vệ chống lại sự thật. Nhưng ta không phải là một cái thân.
Và tâm của ta không thể tấn công. Vì vậy, ta không thể bị bệnh.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
___________________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Chúa là sự đồng nhất, thuần khiết là tinh thần. Chúng ta là một trong tâm Chúa. Không có vật chất, không có hình tướng, không có thân, không có tâm tiêng tư, không có cái ngã riêng biệt, không có sự tách biệt trong Chúa. Tất cả chỉ la tinh thần trong Chúa. Mọi hoạt động, mọi sự sống chỉ là Chúa, là sự mở rộng của tình yêu thương ra chính nó.
-Nhưng một ý tưởng điên rồ trong tâm muốn tách biệt khỏi Đấng tạo dựng của mình và vì điều này là không thể nên phần tâm đó chìm vào giấc ngủ và mơ ra giấc mơ này. Điều đó không bao giờ là sự thật nhưng đó là nội dung hay giấc mơ của một tâm đang ngủ trong đó một thế giới của không gian và thời gian và những cái thân xuất hiện. Và tâm dường như bị phân mãnh thành vô số những tâm riêng tư ở trong một cái thân. Đây chỉ điều xuất hiện trong giấc mơ của một tâm đang ngủ, vai trò của chúng ta là phải thức tỉnh và trở về với tâm đó là chúng ta.
-Chúng ta không phải là cái thân. Có lẽ chúng ta đã mất hàng triệu năm trong ảo tưởng về thời gian để thuyết phục bản thân rằng chúng ta là một cái thân chứ không phải tinh thần, hy vọng rằng sẽ không mất hàng triệu năm để xóa đi điều đó.
-Bệnh tật là vấn đề lớn trong giấc mơ này để duy trì câu chuyện về một cái ta hay cái ngã ảo tưởng tiếp tục diễn ra. Mục đích của nó nhằm phục vụ ý tưởng rằng chúng ta là cái thân. Không ai có thể chữa lành trừ khi anh ấy hiểu được mục đích của nó là vô nghĩa. Bệnh tật không có nguyên nhân nên nó hoàn toàn không thể xảy ra. Chúa không tạo ra thế giới này nên nó không có thật và những hệ quả của nó cũng không tồn tại. Thế giới là ảo tưởng, và nếu đó là tiền đề đầu tiên và bệnh tật chỉ đơn giản là thứ mà cái tôi cố gắng phủ lên trên ảo tưởng thì tất cả đều vô nghĩa vì nó không xảy ra ở đây trong sự thật.
-Bệnh tật là sự phòng vệ như tất cả các biện pháp phòng vệ khác của cái tôi nhằm chống lại mối “đe dọa” từ sự thật. Khi tâm chìm vào giấc mơ, nó dường như phân chia làm đôi, một bên là tâm đúng đắn hay Thánh Linh, và một bên là tâm sai lầm hay cái tôi và hệ thống suy nghĩ của nó, cả hai hoàn toàn trái ngược nhau. Thánh Linh hay tiếng nói của Chúa luôn kêu gọi chúng ta, vì vậy cái tôi muốn chúng ta phải tích cực tham gia vào những việc gây phân tâm và phòng thủ, nghĩa là những câu chuyện đầy cảm xúc đầy kịch tính để khiến tâm chúng ta bận rộn trong giấc mơ đó, để chúng ta không tĩnh lặng và bình yên. Vì điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta buông bỏ về những câu chuyện của chúng ta và thực sự trở nên im lặng, chúng ta có thể thực sự nghe thấy tiếng nói đó của Chúa nói với chúng ta về sự thật chúng ta là gì. Và đó sẽ là sự kết thúc của cái tôi.