Bài 10: Suy nghĩ của ta không có ý nghĩa gì cả.

1. Ý tưởng này áp dụng cho tất cả những suy nghĩ mà anh em nhận thức được, hoặc mới nhận biết trong thời gian thực tập. Lý do ý tưởng này có thể áp dụng cho tất cả chúng là vì chúng không phải là những suy nghĩ thực sự của anh em. Chúng ta đã nêu ra sự phân biệt này trước đây, và sẽ làm như vậy một lần nữa. Anh em chưa có cơ sở để so sánh. Khi anh em có, anh em sẽ không còn nghi ngờ gì nữa rằng những gì anh em từng tin là suy nghĩ của mình thực ra không có ý nghĩa gì cả.

2. Đây là lần thứ hai chúng ta sử dụng loại ý tưởng này. Hình thức chỉ khác một chút. Lần này ý tưởng được mở đầu bằng “Những suy nghĩ của ta”  thay vì “Những suy nghĩ này,” và không có sự liên kết rõ ràng nào với những thứ xung quanh anh em. Sự nhấn mạnh bây giờ là tính thiếu thực tại của những gì anh em nghĩ mình đang nghĩ.

3. Khía cạnh này của quá trình điều chỉnh bắt đầu với ý tưởng rằng những ý nghĩ mà anh em nhận thức được là vô nghĩa, nằm bên ngoài thay vì bên trong; và sau đó nhấn mạnh vào quá khứ hơn là tình trạng hiện tại của chúng. Bây giờ chúng ta nhấn mạnh rằng sự có mặt của những ‘suy nghĩ’ này có nghĩa là anh em không đang suy nghĩ gì. Đây chỉ là một cách khác lặp lại phát biểu trước đây của chúng ta rằng tâm của anh em thực sự trống rỗng. Nhận ra điều này là nhận ra hư vô khi anh em nghĩ rằng anh em nhìn thấy nó. Như vậy, nó là điều kiện tiên quyết để có được nhãn quan.

4. Nhắm mắt lại cho những bài tập này, và bắt đầu bằng cách lặp lại ý tưởng cho ngày hôm nay khá chậm rãi với chính mình. Sau đó thêm vào:

Ý tưởng này sẽ giúp giải phóng ta khỏi tất cả những gì ta đang tin tưởng.

Như trước đây, các bài tập bao gồm tìm kiếm trong tâm của anh em tất cả những ý nghĩ có sẵn cho anh em, mà không cần lưa chọn hay đánh giá. Cố gắng tránh bất kỳ sự phân loại nào. Thực tế, nếu anh em thấy làm như vậy là có hữu ích, anh em có thể tưởng tượng anh em đang xem một đoàn diễu hành hỗn tạp kỳ quặc đang đi qua, hầu như không có ý nghĩa gì đối với cá nhân anh em. Khi mỗi ý nghĩ lướt qua tâm của anh em, hãy nói:

Suy nghĩ của ta về _________ không có nghĩa gì cả.

Suy nghĩ của ta về _________ không có nghĩa gì cả.

5. Ý tưởng của ngày hôm nay rõ ràng có thể phục vụ cho bất kỳ suy nghĩ nào làm cho anh em đau khổ vào bất cứ lúc nào. Ngoài ra, nên thực tập năm lần, mỗi lần không quá một phút tìm kiếm trong tâm. Không nên kéo dài thời gian này, và nên giảm xuống còn nửa phút hay ít hơn nếu anh em cảm thấy khó chịu. Tuy nhiên, hãy nhớ lặp lại ý tưởng một cách chậm rãi trước khi áp dụng nó một cách cụ thể, và cũng nên thêm:

Ý tưởng này sẽ giúp giải thoát ta khỏi tất cả những gì ta hiện đang tin tưởng.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Những suy nghĩ đi qua tâm của chúng ta hoặc nảy sinh trong nhận thức của chúng ta. không phải là suy nghĩ thực sự của chúng ta, điều này có nghĩa ta không suy nghĩ gì cả hay nói cách khác tâm ta trống rỗng. Nhận ra chúng vô nghĩa sẽ cho phép Thánh Linh có thể chia sẻ một suy nghĩ thực sự, nhưng trong khi chúng ta đang liên tục có những ý tưởng sai lầm, không có chỗ cho Thánh Linh để nhắc nhở chúng ta. Vậy thì một tâm trống rỗng sẽ là điều kiện tiên quyết để có được nhãn quan thánh.

-Đó là điều gì đó rất an ủi và ta thực sự thấy nhẹ nhõm biết bao khi biết rằng suy nghĩ của ta không có ý nghĩa gì, đặc biệt là những suy nghĩ về sự khó khăn thiếu thốn hoặc những suy nghĩ về mối đe dọa dưới bất kỳ hình thức nào như là bệnh tật.

-Nếu một suy nghĩ xuất hiện trong nhận thức của chúng ta thì làm sao nó có được chỗ đứng, đó chính là do phản ứng cảm xúc của chúng ta hoặc đó là sự đồng nhất của ta với suy nghĩ đó. Nên nếu tôi có một ý nghĩ làm tôi đau đớn thì đó chỉ là một ý nghĩ mà thôi. Đó là một suy nghĩ trung lập. Đó thậm chí không phải là suy nghĩ của ta nhưng ta dành cho nó tất cả sự sống mà nó dường như có bởi vì ta nuôi dưỡng suy nghĩ đó bằng một niềm tin và ta mang đến cho nó cảm xúc, sự đau buồn và chúng ta bám vào nó nói rằng đó là suy nghĩ của tôi.

-Điều xảy ra là sự phóng chiếu của cái tôi. Tất nhiên, cuối cùng chúng ta sẽ thông đồng và sau đó chúng ta biện minh cho điều đó là đúng. Sẽ rất khó để hủy bỏ một khi chúng ta đã biện minh cho nó vì sự biện minh là cách chúng ta bảo vệ nó rằng điều đó là có thật.

-Những suy nghĩ mà ta đang nghĩ với tâm cái tôi là không có thực. Nhận ra điều này ta sẽ giải phóng tâm mình khỏi những niềm tin mà nó đang nắm giữ. Tâm sẽ được tự do và thế giới mà nó nhìn cũng sẽ được tự do với nó.

Bài 2: Ta đã cho mọi thứ ta thấy …tất cả ý nghĩa mà nó có đối với ta

Ta đã cho mọi thứ ta thấy trong căn phòng này [trên con đường này, từ cửa sổ, ở nơi này] tất cả ý nghĩa mà nó có đối với ta.

1. Cách thực tập với ý tưởng này cũng giống như đối với ý tưởng đầu tiên. Bắt đầu với những thứ ở gần anh em, và áp dụng ý tưởng cho bất cứ thứ gì anh em nhìn thấy. Sau đó mở rộng phạm vi ra ngoài. Quay đầu để bao gồm bất cứ thứ gì ở hai bên. Nếu có thể, hãy quay lại và áp dụng ý tưởng đó cho những gì phía sau anh em. Giữ càng không phân biệt càng tốt trong việc lựa chọn đối tượng để áp dụng, Không tập trung vào bất cứ điều gì cụ thể, và đừng cố gắng bao gồm mọi thứ anh em nhìn thấy trong một khu vực nhất định, nếu không anh em sẽ gây căng thẳng.

2. Chỉ cần nhìn lướt qua dễ dàng và khá nhanh xung quanh anh em, cố gắng tránh lưa chọn theo kích thước, độ sáng, màu sắc, chất liệu, hay tầm quan trọng tương đối với anh em. Chọn các đối tượng đơn giản như anh em nhìn thấy chúng. Cố gắng áp dụng sự thực tập một cách dễ dàng như nhau cho một cái thân hay một cái nút, một con ruồi hay sàn nhà, cánh tay hay trái táo. Tiêu chí duy nhất để áp dụng ý tưởng cho bất kỳ điều gì chỉ đơn giản là mắt của anh em tình cờ nhìn thấy nó. Không cố gắng bao gồm bất cứ điều gì cụ thể, nhưng hãy chắc chắn rằng không có gì đặc biệt bị loại trừ.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ý tưởng này thực sự gắn kết chặt chẽ với bài học đầu tiên, không có gì tôi thấy trong căn phòng này có ý nghĩa gì, tôi đã cho mọi thứ tôi thấy trong căn phòng này tất cả ý nghĩa mà nó có đối với tôi.

-Làm sao chúng ta biết được mọi thứ chúng ta nghĩ là gì. Bây giờ chúng ta nhận ra rằng mọi thứ mà ta nghĩ là ta biết đều dựa trên nền tảng giáo dục và kinh nghiệm trong quá khứ, tất cả đều ở trong quá khứ. Điều đó phụ thuộc vào quá khứ của chúng ta, những gì ta được dạy, những gì chúng ta trải qua, những gì chúng ta thấy bằng các giác quan của mình.

-Vì vậy, mọi thứ sẽ là trung tính cho đến khi chúng ta áp đặt ý kiến ​​của chúng ta, phán đoán của chúng ta về nó dựa trên các giác quan. Chúng ta giải thích chúng dựa trên niềm tin vào sự tách biệt, niềm tin rằng mọi thứ ta nhìn thấy là có thật. Đó là điều mà cái tâm tách biệt, tâm của cái tôi muốn ta nhìn thấy và các giác quan là công cụ để thực hiện điều đó.

-Tuy nhiên có cách nhìn khác về mọi thứ mà không theo quá khứ của chúng ta, không theo ý muốn của cái tôi, đó là ta có thể chọn nhìn với Thánh Linh là người thầy trong tâm cho ta thấy sự thật mà không phải là sự phán xét của ta về nó dựa trên quá khứ. Thời gian chỉ là ảo tưởng.

-Nếu chúng ta thực sự muốn nhìn khác đi, ta phải từ bỏ những gì chúng ta nghĩ rằng chúng ta biết. Và đó là một quá trình lớn xuyên suốt khóa học. Đó thực sự là việc từ bỏ những suy nghĩ mà chúng ta nghĩ chúng ta biết, từ bỏ những phán xét của ta, từ bỏ ngay cả những gì ta rất chắc chắn và chỉ sẵn sàng nói rằng liệu có cách nào khác để nhìn nhận vấn đề này không. Và như vậy ta đang mời gọi Thánh linh là tâm đúng đắn của ta nhìn vào điều này và cho ta thấy những gì thực sự vượt ra ngoài nó.