Bài 357: Sự thật đáp lại mọi lời kêu gọi của chúng ta với Chúa, trước hết là bằng phép lạ, và sau đó trở lại với chúng ta để là chính nó.

1. Sự tha thứ, sự phản chiếu của sự thật, cho con biết cách ban phép lạ, và nhờ đó thoát khỏi nhà tù mà con nghĩ mình đang sống. Con thánh của Người được chỉ ra cho con, trước hết là nơi anh em con; sau đó trong con. Tiếng nói của Người hướng dẫn con kiên nhẫn lắng nghe Lời của Người, và cho đi như con nhận được. Và khi con nhìn vào Con của Người hôm nay, con nghe thấy Tiếng nói của Người hướng dẫn con tìm đường đến với Người, như Người đã định sẵn con đường ấy sẽ là:

“Hãy nhìn thấy sự vô tội của anh ấy, và con được chữa lành.”

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Từ sự thật trong tiêu đề bài học rất trừu tượng. Vì vậy, hãy thay thế bằng từ tha thứ. Sự tha thứ đáp lại mọi lời kêu gọi của chúng ta với Chúa. Đầu tiên đáp lại bằng những phép lạ và sau đó trả lại cho chúng ta để là chính nó. Và bây giờ chúng ta có thể mang nó về nhà, đưa nó vào trong. Và bây giờ nó thực sự hạ cánh, nó không còn trừu tượng. Đó là điều chắc chắn, đó là sự tha thứ ở lại trong tâm chúng ta để chúng ta giống như một hiện thân sống động của nhãn quan Christ hoặc một trạng thái tha thứ, để ta không tin vào bất kỳ ảo tưởng nào, nhưng ta đang bước đi với sự chắc chắn vì Thánh Linh ở trong tâm ta.

-Ta không cần phải thực hiện một quá trình tha thứ kéo dài. Những gì chúng ta làm là theo cách này, nếu chúng ta bị kích động trong thời điểm đó, chúng ta sẽ đi nói đây là cái tôi, không phải ta như là Christ và thừa nhận rằng chúng ta chấp nhận tình yêu thương mà chúng ta là như con Chúa trong khoảnh khắc đó, và khi chúng ta chấp nhận điều đó, chúng ta cũng chấp nhận sự bình an của Chúa, vì vậy điều đó có thể xảy ra ngay lập tức.

Hãy nhìn thấy sự vô tội trong anh em mình va ta được cứu. Hãy nhìn thấy Đấng Christ trong anh ấy và ta được chữa lành. Đó là quy luật cơ bản của nhận thức, nó nói lên mức độ mà ta coi trọng cảm giác tội lỗi ở mức độ đó ta sẽ nhận thức một thế giới trong đó tấn công và phòng thủ là chính đáng. Ở mức độ mà ta nhận ra tội lỗi là vô nghĩa, đổ lỗi là vô nghĩa, ở mức độ đó ta nhận thấy việc tấn công và phòng thủ là không thể biện minh được. Điều này hoàn toàn phù hợp với quy luật cơ bản của nhận thức là những gì ta tin đều ở đó và ta tin nó ở đó bởi vì ta muốn nó ở đó.

Bài 351: Người anh em vô tội của ta là người dẫn dắt ta đến bình an. Người anh em tội lỗi của ta là người dẫn dắt ta đến nỗi đau khổ. Và điều ta chọn để nhìn thấy, ta sẽ nhìn thấy.

1. Ai là anh em của con ngoài Con thánh của Cha? Và nếu con thấy anh ấy phạm tội, con tự xưng mình là kẻ tội lỗi, không phải là Con Chúa; cô đơn và không có bạn bè trong một thế giới đầy sợ hãi. Tuy nhiên, nhận thức này là một lựa chọn con đưa ra, và có thể từ bỏ. Con cũng có thể thấy anh em mình vô tội, như Con thánh của Người. Và với sự lựa chọn này, con thấy sự vô tội của con, Đấng An ủi và Người Bạn đời đời bên cạnh con, và con đường của con được an toàn và rõ ràng. Vậy xin Cha chọn cho con, qua Tiếng nói của Người. Vì chỉ có Ngài ấy nhân danh Cha mà phán xét.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Đấng An ủi và Người Bạn vĩnh cữu nói ở đây là Thánh Linh, tiếng nói của Chúa, Người Thầy trong tâm ta.

-Chúng ta hãy đưa ra một câu hỏi có thể dẫn dắt chúng ta về nhà. Hãy hỏi câu hỏi này với sự thành thật triệt để với bản thân, ta mong muốn được nhìn thấy người khác vô tội đến mức nào? Ta mong muốn điều đó đến mức nào? Ta có thực sự thực sự muốn nhìn thấy người khác vô tội không?

-Đó thực sự là cửa ngõ để vào vương quốc thiên đường. Bởi vì mức độ mà ta muốn coi người khác là vô tội, cũng mức độ đó ta thực sự khao khát biết sự vô tội của chính mình, sự trong sạch, khả năng miễn dịch của chính mình trước mọi sự tàn phá, những quy luật tàn phá mà cái tôi tạo ra bao gồm cả bệnh tật cái chết, và đau đớn.

-Một trong những bài học gần đây mà cái nhìn sâu sắc đã được rút ra rằng ở mức độ ta muốn phán xét người khác cũng là mức độ ta coi Chúa là đối thủ của mình vì sự phán xét mà Chúa dành cho mỗi người chúng ta là sự vô nhiễm, tình yêu thương hoàn hảo, sự vô tội, sự thông lưu liền mạch. Vì vậy, nếu ta tự mình phán xét anh chị em của mình, ta đang phán xét Cha ta, Đấng đã tạo nên chúng ta, và biến Người thành đối thủ của ta, và do đó là kẻ thù của ta, bởi vì ta khăng khăng rằng ý muốn của ta được thực hiện chứ không phải ý muốn của Chúa, nhưng điều đó đang hủy hoại ta.

Bài 348: Con không có lý do để giận dữ hay sợ hãi, vì Người luôn bao quanh con. Và trong mọi nhu cầu mà con cảm nhận được, ân sủng của Người là đủ cho con.

1. Thưa Cha, xin cho con nhớ rằng Người luôn ở đây, và con không hề cô đơn. Bao quanh con là tình yêu thương vĩnh cửu. Con không có lý do gì cho bất cứ điều gì ngoài sự bình an và niềm vui trọn vẹn mà con chia sẻ với Người. Con cần gì phải giận dữ hay sợ hãi? Bao quanh con là sự an toàn hoàn hảo. Con có thể sợ hãi khi lời hứa vĩnh cửu của Người luôn ở bên con? Bao quanh con là sự vô tội hoàn hảo. Con có thể sợ điều gì, khi Người đã tạo dựng con trong sự thánh khiết hoàn hảo như chính Người?

2. Ân điển của Chúa đủ cho chúng ta trong mọi việc mà Người muốn chúng ta làm. Và chỉ điều đó chúng ta chọn là ý muốn của chúng ta cũng như của Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hai câu đó trong chủ đề bài học thật hoàn hảo vì nó chứa đựng sự tha thứ và chuộc lỗi. Và đó là một tuyên bố lớn, trong mọi nhu cầu mà ta nhận thấy, có nghĩa trong mọi ý nghĩ về điều ta cần, ân điển của Chúa đủ cho chúng ta. Nhưng ta có biết điều đó không? Ta có nhận được nó không? Ta có chấp nhận nó không?

-Ta nhận ra rằng không có nguyên nhân nào cho bất cứ điều gì mà ta cảm nhận được bằng giác quan của mình, bởi vì sự thật chỉ có Chúa ở đây. Và vì vậy mọi nhu cầu mà ta nhận thấy đều đã được đáp ứng, bởi vì chỉ có Chúa và ân sủng của Người. Chúng ta ở trong Chúa và khi chúng ta định vị chính mình trong Chúa, đó là câu trả lời cho mọi nhu cầu.

-Ta nghĩ mình có nhiều vấn đề nhưng thực ra ta chỉ có một vấn đề duy nhất, đó là sự tách biệt khỏi Chúa. Sự sửa chữa cho điều đó là nhận ra rằng sự tách biệt là không thể xảy ra. Chỉ có Ý muốn của Chúa, Chúa là Nguyên nhân duy nhất. Không có gì khác ở đây.

-Ta thực sự cảm thấy mọi thứ gắn kết với nhau như thế nào trong sự từ bỏ ý muốn tưởng tượng tách rời khỏi Chúa. Và như chúng ta muốn với Chúa, điều đó có nghĩa là một trạng thái không được phòng thủ, chúng ta có được trải nghiệm trực tiếp về ân sủng của Chúa. Khi chúng ta chỉ nói vâng với Chúa là cách mà chúng ta hoàn thành chức năng của mình thì chúng ta đang ở trong dòng chảy và không gì có thể bị giảm bớt hoặc bớt đi khỏi sự trọn vẹn của chúng ta. Đó là ân sủng của Chúa.

-Và sau đó chính nhờ việc nói vâng theo ý muốn của Chúa mà ta nhận ra rằng ý muốn của Chúa cũng là ý muốn của ta. Có sự khép lại khoảng cách tưởng tượng giữa chúng ta nghĩ chúng ta là gì và chúng ta thực sự là gì khi ở trong Chúa, không bao giờ có cái ta hoang đường không thật. Ân điển của Chúa đủ cho chúng ta trong mọi việc mà Người muốn chúng ta làm, ngay bây giờ. Rất đẹp, phải không?

-Trong phần mở đầu của chương 10, Khóa học có nói, khi bất cứ điều gì đe dọa đến sự bình an của ta, hãy tự hỏi, ‘Chúa có thay đổi tâm của Người về chúng ta hay không?’ Chúa luôn muốn chúng ta bình an và hạnh phúc trọn vẹn và đó là điều không bao giờ thay đổi.

Bài 341: Ta chỉ có thể tấn công sự vô tội của chính mình, và chỉ có sự vô tội giữ cho ta an toàn.

1.Thưa Cha, Con của Người là thánh. Con là con thánh mà Cha mĩm cười trong tình yêu thương và sự dịu dàng thân yêu, sâu sắc và tĩnh lặng đến mức vũ trụ mĩm cười lại với Người, và chia sẻ sự Thánh khiết của Người. Vậy thì, chúng con thật trong sáng, an toàn, thánh khiết biết bao, khi ở trong Nụ cười của Người, với tất cả Tình yêu thương Người ban cho chúng con, sống hiệp nhất với Người, trong tình anh em và tình Cha con trọn vẹn; trong sự vô tội hoàn hảo đến mức Chúa Vô Tội hình thành chúng con là Con của Người, một vũ trụ Ý tưởng hoàn thiện Người.

2. Vậy, chúng ta đừng tấn công sự vô tội của mình, vì nó chứa đựng Lời Chúa dành cho chúng ta. Và trong sự phản chiếu tốt đẹp của nó, chúng ta được cứu rỗi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Nhận ra rằng mọi thứ ta đang nhìn thấy, tất cả những gì ta đang trải qua đều ở trong tâm ta, vì phóng chiếu tạo nên nhận thức.

-Bất cứ nơi nào ta thấy cuộc tấn công, bất cứ khi nào ta đang tấn công một người anh em, bất cứ khi nào ta nghĩ rằng một người anh em đang tấn công ta, tất cả đều ở trong tâm ta. Vì vậy, tất cả các cuộc tấn công là tự tấn công. Nếu ta thấy một người đối xử không tốt với anh em khác. Đó là cuộc tấn công trong tâm của ta. Nếu ta bị đối xử bất công, người đó ở trong tâm ta và ta đang diễn giải những gì anh ấy nói và làm thông qua bộ lọc của ta, thì đó là sự tự tấn công của ta.

-Đây là chìa khóa, đây là điều cơ bản trong nền tảng của những lời dạy về phép lạ, nhưng phải mất một thời gian để thực sự đạt được mức độ chấp nhận điều này. Và một cách khác để nói tiêu đề bài học này là tất cả các cuộc tấn công đều là tự tấn công. Nhưng chính trong sự vô tội của chúng ta là lối thoát khỏi tâm bệnh hoạn phóng chiếu tất cả những điều này ra thế giới bên ngoài hoặc lên thân xác của ta. Đó là tâm chia cắt hay phân hóa cần được chữa lành.

13. Phép lạ là gì?

1. Phép lạ là một sự sửa chữa. Nó không tạo ra, cũng không thực sự thay đổi gì cả. Nó chỉ nhìn vào sự tàn phá, và nhắc nhở tâm rằng những gì tâm nhìn thấy là sai lầm. Nó sửa chữa sai lầm, nhưng không cố gắng vượt ra ngoài nhận thức, cũng không vượt quá chức năng của sự tha thứ. Vì vậy, nó vẫn nằm trong giới hạn của thời gian. Nhưng nó mở đường cho sự trở lại của tính phi thời gian và sự thức tỉnh của tình yêu thương, bởi vì nỗi sợ hãi phải tan biến dưới phương thuốc nhẹ nhàng mà nó mang lại.

2. Phép lạ chứa đựng món quà ân sủng, vì nó được ban cho và đón nhận như một. Và như vậy, nó minh họa quy luật của sự thật mà thế gian không tuân theo, bởi vì thế gian hoàn toàn không hiểu được cách thức hoạt động của sự thật. Phép lạ đảo ngược nhận thức vốn đã bị đảo lộn trước đó, và nhờ vậy chấm dứt những méo mó kỳ lạ đã từng hiển hiện. Giờ đây, nhận thức được mở ra với sự thật. Giờ đây, sự tha thứ được xem là chính đáng.

3. Sự tha thứ là nơi sinh ra phép lạ. Ánh mắt của Đấng Christ trao phép lạ cho tất cả những ai Ngài nhìn đến với lòng thương xót và tình yêu thương. Nhận thức được sửa chữa trong cái nhìn của Ngài, và điều vốn được dùng để nguyền rủa nay đã trở thành phước lành. Mỗi đóa hoa huệ của sự tha thứ dâng tặng cho cả thế giới phép lạ thầm lặng của tình yêu thương. Và mỗi đóa hoa đó được đặt trước Lời Chúa, trên bàn thờ phổ quát dành cho Đấng tạo dựng và tạo phẩm trong ánh sáng của sự thanh khiết hoàn hảo và niềm vui bất tận.

4. Phép lạ trước hết phải được đón nhận bằng đức tin, bởi vì cầu xin phép lạ ngụ ý tâm đã sẵn sàng để hình dung những gì nó không thể nhìn thấy và không hiểu. Tuy nhiên đức tin sẽ mang đến những bằng chứng cho thấy rằng điều mà nó dựa vào thực sự hiện hữu. Và như vậy phép lạ sẽ chứng minh đức tin của anh em vào nó, và cho thấy nó dựa vào một thế giới thực hơn những gì anh em đã thấy trước đây; một thế giới được cứu chuộc khỏi những gì anh em nghĩ là tồn tại.

5. Phép lạ rơi xuống như những giọt mưa chữa lành từ Thiên đường trên một thế giới khô cằn và bụi bặm nơi những sinh vật đói khát đến để chết. Giờ đây họ đã có nước. Giờ đây thế giới đã xanh. Và khắp nơi những dấu hiệu của sự sống mọc lên, để cho thấy rằng cái gì được sinh ra thì không bao giờ có thể chết, vì cái gì có sự sống thì có sự bất tử.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Bóng tối là điều xảy ra trong tâm khi nỗi sợ hãi xâm nhập vào nó, và khi nỗi sợ hãi trong tâm thì tất cả đều tối tăm. Chúng ta không thấy gì cả và chúng ta đang cố gắng nhìn thấy những thứ thậm chí không có ở đó. Chúng ta chỉ đang dựng lên mọi thứ trong bóng tối này bằng những định nghĩa và đánh giá của riêng mình về những gì có ở đó. Nhưng phải đến khi ánh sáng ló dạng, chúng ta mới trải nghiệm được tạo phẩm như Chúa đã tạo dựng. Vì thế chúng ta không biết rõ tạo phẩm của Chúa hay chúng ta là gì trong bóng tối. Và ánh sáng hay tình yêu thương là thứ chúng ta đang cầu xin vì ánh sáng và tình yêu là một và giống nhau.

-Nên tâm đang ở trong bóng tối thì cần sự truyền đạt một tình yêu thương hoàn hảo để soi sáng tâm đó để nó có thể nhìn thấy thực sự bằng nhận thức chân thật. Vì vậy, tất cả sự chữa lành thực sự là một sự điều chỉnh ở cấp độ tâm, nơi mà nỗi sợ hãi và bóng tối từng ngự trị. Ánh sáng bừng lên trong tâm đó. Mắt thực sự mở ra qua nhãn quan của Đấng Christ và chúng ta thấy những gì chúng ta đang nói về thế giới thực này, một giấc mơ hạnh phúc, nhận thức thực sự. Nó ở ngay đây, ngay bây giờ nhưng trong khi chúng ta vẫn đang nuôi dưỡng nỗi sợ hãi, chúng ta không thể trải nghiệm nó.

-Ở đây chúng ta có niềm tin của hàng tỷ tâm và thân xác đã được riêng tư hóa, tất cả đều ở trong bóng tối. Toàn bộ giấc mơ này được xác định dựa trên sự sợ hãi. Ở đây không có ánh sáng cho đến khi một người anh em sẵn sàng quan tâm đến người anh em khác và nhận ra rằng có tiếng gọi của tình yêu và người nhận ra tiếng gọi của tình yêu có mặt đủ và mong muốn vượt lên trên những lợi ích ích kỷ của chính mình. Đó là tình yêu thương vượt lên trên, phá vỡ quy luật của cái tôi. Thế là nó thấy tiếng kêu gọi của tình yêu thương của người anh em như của mình. Đó là mong muốn có được ánh sáng, được thực sự giúp đỡ, là việc cầu xin ánh sáng và khi ánh sáng đó lóe lên trong tâm của người hỏi, người anh em đó sau đó có thể nhìn thấy người đang kêu gọi tình yêu trong ánh sáng thực sự của họ.

-Ánh sáng đó xua tan nỗi sợ hãi để tâm vốn đã bị chia cắt trước đây sẽ được trả lại nguyên trạng của nó. Tâm bây giờ tràn ngập ánh sáng liệu có thể phóng chiếu ảo tưởng, bệnh tật, thiếu thốn hay những hình ảnh tội lỗi? Có thể nào sự trong sạch có thể phát ra thứ gì kém tinh khiết hơn không?

-Khi tâm chúng ta được phục hồi, tâm của chúng ta giống như Chúa và tình yêu chỉ tạo ra tình yêu. Vì vậy, đó là cách phép lạ thực sự xảy ra. Không phải điều gì thực sự sai lầm được thay đổi từ xấu thành tốt, nhưng đó là sự tiết lộ về những gì luôn ở đó. Đó là lý do tại sao phép lạ không làm gì cả. Nhưng nó mang lại ánh sáng chữa lành tâm dẫn đến nhận thức chân thực.