Bài 17: Ta không thấy những điều trung lập.

1. Ý tưởng này là bước tiến nữa theo hướng xác định nguyên nhân và kết quả như nó thực sự vận hành trên thế giới. Anh em không thấy những điều trung lập bởi vì anh em không có những suy nghĩ trung lập. Luôn luôn là ý nghĩ đến trước, bất chấp sự cám dỗ để tin rằng mọi chuyện là ngược lại. Đây không phải là cách thế giới nghĩ, nhưng anh em phải học được rằng đó là cách anh em nghĩ. Nếu không như vậy, nhận thức sẽ không có nguyên nhân, và chính nó sẽ là nguyên nhân của thực tại. Vì tính chất hay thay đổi của nó, điều này khó có thể xảy ra.

2. Khi áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay, hãy nói với chính mình, với mắt mở:

Ta không thấy những thứ trung lập bởi vì ta không có những suy nghĩ trung lập.

Sau đó nhìn xung quanh anh em, nhìn lướt qua từng thứ mà anh em để ý đủ lâu để nói:

Ta không thấy một _____ trung lập, bởi vì những suy nghĩ của ta về _________ là không trung lập.

Ví dụ, ta có thể nói:

Ta không nhìn thấy một bức tường trung lập, bởi vì suy nghĩ của ta về những bức tường là không trung lập.

Ta không thấy một cái thân trung lập, bởi vì suy nghĩ của ta về cái thân là không trung lập.

3. Như thường lệ, điều cần thiết là không phân biệt giữa những gì anh em tin là có tri giác hay vô tri; dễ chịu hay khó chịu. Bất kể anh em có thể tin vào điều gì, anh em cũng không thấy bất cứ điều gì thực sự sống động hoặc thực sự vui vẻ. Đó là bởi vì anh em chưa nhận biết được bất kỳ suy nghĩ nào thực sự đúng, và do đó thực sự hạnh phúc.

4. Nên thực hiện ba hay bốn buổi thực tập cụ thể, và yêu cầu không ít hơn ba để đạt được lợi ích tối đa, ngay cả khi anh em gặp phải sự phản kháng. Tuy nhiên, nếu anh em thấy như vậy, thời gian thực tập có thể giảm xuống ít hơn một phút, đó là cách đề nghị khác.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

_________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Suy nghĩ luôn là điều đến trước, không phải là điều mà chúng ta dường như cảm nhận được qua mắt hay qua các giác quan khác. Thế giới không xảy ra với chúng ta, thế giới đang xảy ra từ chúng ta, bởi chúng ta. Suy nghĩ của chúng ta được phóng chiếu ra ngoài, chúng ta đang nhìn thấy nội dung của niềm tin của mình và niềm tin đã có ở đó, ý nghĩ đã có ở đó trước tiên và sau đó chúng ta thấy những gì chúng ta muốn thấy. Chúng tôi thực sự đặt nó ở đó,

-Chúng ta đã được dạy qua hệ thống tư duy của cái tôi rằng chúng ta chịu tác động của những hiện tượng bên ngoài như thiên nhiên, bệnh tật. Chúng thực sự là nguyên nhân và chúng ta là kết quả. Chúng ta luôn là nạn nhân của những thế lực bên ngoài chúng ta. Chúng ta bị xã hội nhào nặn. Nhưng sự thật đảo ngược hoàn toàn là suy nghĩ luôn đến trước bất chấp sự cám dỗ theo chiều ngược lại.

-Vì vậy chúng ta là nguyên nhân của những suy nghĩ của chúng ta. nguyên nhân của những gì chúng ta đang trải qua, nên ta không thấy những thứ trung lập ở đâu cả vì ta không có suy nghĩ trung lập. Những gì ta thấy luôn là kết quả của những gì ta nghĩ mà không phải là chiều ngược lại.

-Ví dụ ta không nhìn thấy một cái thân trung lập bởi vì suy nghĩ của ta về cái thân không trung lập. phải vậy không? Ta liên tục phán xét cái thân, đánh giá chúng tốt, xấu. Chúng ta đã có ý kiến ​​và phán xét về những điều này, và đó là cách những điều đó sẽ xuất hiện với chúng ta.

-Vì vậy, nếu chúng ta đang nuôi dưỡng những suy nghĩ sợ hãi về cái thân của mình. Chúng ta sẽ thể hiện chúng. Nếu ai đó dường như mắc bệnh, điều đó có nghĩa là họ phải có niềm tin về điều đó trước khi họ có thể trải nghiệm nó.

-Đó là lý do tại sao việc luôn cảnh giác với những suy nghĩ mà chúng ta đang nghĩ đến lại rất quan trọng. Và chỉ những suy nghĩ mà tâm ta nghĩ cùng Chúa mới là thật. Vì vậy, khi những suy nghĩ khác đến, ta có thể biết rằng đây không phải là suy nghĩ thực sự của ta, chúng thuộc về cái tôi.

Bài 16: Ta không có những suy nghĩ trung lập.

1. Ý tưởng hôm nay là bước khởi đầu trong việc xua tan niềm tin rằng suy nghĩ của anh em không có tác dụng. Mọi thứ anh em nhìn thấy đều là kết quả của những suy nghĩ của anh em. Không có ngoại lệ cho thực tế này. Suy nghĩ không lớn hay nhỏ; mạnh hay yếu. Chúng chỉ đúng sự thật hay sai lầm. Những gì thật sẽ tạo nên những điều giống chính nó. Những cái sai lầm sẽ tạo ra sai lầm.

2. Không có khái niệm nào tự mâu thuẫn hơn khái niệm “suy nghĩ vu vơ.” Những gì đem lại nhận thức về cả thế giới khó có thể gọi là vu vơ. Mỗi suy nghĩ của anh em đều góp phần vào sự thật hoặc ảo tưởng; hoặc nó mở rộng sự thật hoặc nó nhân lên ảo tưởng. Anh em thực sự không thể nhân lên gì cả, nhưng anh em sẽ không mở rộng nó bằng cách làm như vậy.

3. Bên cạnh việc anh em nhận ra rằng những suy nghĩ không bao giờ vu vơ, sự cứu rỗi đòi hỏi anh em cũng phải nhận ra rằng mọi suy nghĩ của anh em đều mang lại bình an hoặc xung đột; yêu thương hoặc sợ hãi. Một kết quả trung lập là không thể bởi vì một ý nghĩ trung lập là không thể. Có một sự cám dỗ để loại bỏ những suy nghĩ sợ hãi như là điều không quan trọng, tầm thường, và không đáng bận tâm đến mức điều cần thiết là anh em phải nhận ra tất cả chúng đều có sức tàn phá như nhau, nhưng cũng không có thật như nhau. Chúng ta sẽ thực tập ý tưởng này dưới nhiều hình thức trước khi anh em thực sự hiểu nó.

4. Khi áp dụng ý tưởng cho ngày hôm nay, hãy nhắm mắt khi tìm kiếm trong tâm anh em khoảng một phút, và tích cực tìm cách không bỏ qua bất kỳ suy nghĩ “nhỏ nhặt” nào có thể có xu hướng né tránh việc tìm kiếm. Điều này khá khó khăn cho đến khi anh em quen với nó. Anh em sẽ thấy rằng thật khó để anh em không tạo ra những sự phân biệt giả tạo. Mọi suy nghĩ xảy ra với anh em, bất kể những đặc tính mà anh em gán cho nó là gì, đều là chủ đề thích hợp cho việc áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay.

5. Trong các tiết thực tập, đầu tiên hãy lặp lại ý tưởng đó với chính mình, và sau đó khi từng ý nghĩ đi qua tâm của anh em, vẫn ý thức về nó trong khi nói với chính mình:

Suy nghĩ này về _________ không phải là một suy nghĩ trung lập.

Suy nghĩ kia về _________ không phải là một suy nghĩ trung lập.

Như thường lệ, hãy sử dụng ý tưởng của ngày hôm nay bất kỳ khi nào anh em nhận thấy một ý nghĩ cụ thể nào đó khơi dậy cảm giác khó chịu. Hình thức sau đây được gợi ý cho mục đích này:

Suy nghĩ này về ____________ không phải là một suy nghĩ trung lập, bởi vì ta không có suy nghĩ trung lập.

6. Nên thực tập bốn hay năm lần, nếu anh em thấy chúng tương đối dễ dàng. Nếu cảm thấy căng thẳng thì ba là đủ. Thời gian thực tập cũng nên giảm bớt nếu có sự khó chịu.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Không có ngoại lệ nào, mọi thứ chúng ta thấy đều là kết quả của suy nghĩ của chúng ta. Mọi thứ đều là nội dung của những suy nghĩ và niềm tin của chúng ta. Hay nói cách khác, chúng không thể hoạt động độc lập, tách rời khỏi suy nghĩ của chúng ta. Suy nghĩ của ta chi phối tất cả.

-Mọi ý nghĩ chân thật đều xuất phát từ tâm của Chúa nên chỉ có ý nghĩ của Chúa là đúng còn mọi thứ xuất phát từ cái tôi đều là sai lầm. Vì vậy ranh giới cho những suy nghĩ đó là suy nghĩ đúng đắn hoặc đó là suy nghĩ sai lầm, có nghĩa là nó vô nghĩa. Và chỉ những gì là thật mới có thể được mở rộng, chia sẻ, không có gì từ hệ thống suy nghĩ của cái tôi có thể được chia sẻ.

-Mọi suy nghĩ đều sẽ mang lại kết quả bởi vì không có suy nghĩ trung lập. Mọi suy nghĩ của chúng ta hoặc là đứng về phía sự thật, dẫn đến bình an và niềm vui hoặc nó đứng về phía sai lầm và điều đó dẫn đến một nhận thức vô nghĩa, điều này mang lại cảm giác đe dọa, sợ hãi, cảm giác tội lỗi, lo lắng, xung đột.

-Vì thế chúng ta luôn lôi kéo cái này hay cái kia đến với chúng ta. Mỗi suy nghĩ đều biểu hiện ở cấp độ hình tướng. Đây là phần trách nhiệm to lớn của chúng ta. Chúng ta không bao giờ là nạn nhân, chúng ta không thể phàn nàn vì chính sự lựa chọn suy nghĩ của chúng ta hoặc hệ thống suy nghĩ mà chúng ta tuân theo và tôn thờ đã mang đến cho chúng ta những tình huống và điều kiện của chúng ta. Không may 90% suy nghĩ của chúng ta nằm trong vô thức.

-Khi chúng ta bắt đầu cuộc hành trình này, những suy nghĩ trên cần được đưa ra ánh sáng với Thánh Linh để hệ thống suy nghĩ bản ngã dường như không còn vô thức phá hoại chúng ta trong các mối quan hệ như xung đột, hoặc bệnh tật đối với cơ thể, hoặc khó khăn tài chính v.v

-Không có suy nghĩ nào của ta mà không có tác dụng.Tất cả chúng hoặc mở rộng sự thật hoặc củng cố cái ảo. Không có suy nghĩ tốt hay xấu, lớn hay nhỏ, quan trọng hay không quan trọng vì chúng giống nhau, đều là ảo tưởng. Suy nghĩ của ta hoặc là sự thật hoặc là sai lầm.