1. Ý tưởng hôm nay mô tả chính xác cách mà bất kỳ ai có những ý nghĩ tấn công trong tâm đều phải nhìn thế giới. Sau khi phóng chiếu cơn giận của mình lên thế giới, anh ấy nhìn thấy sự trả thù sắp tấn công mình. Do đó, sự tấn công của chính anh ấy được coi là tự vệ. Điều này ngày càng trở thành một vòng luẩn quẩn cho đến khi anh ấy sẵn sàng thay đổi cách nhìn của mình. Nếu không, các suy nghĩ tấn công và phản công sẽ ám ảnh anh ấy và mọi người trong toàn bộ thế giới của anh ấy. Vậy thì, anh ấy có thể yên tâm được đến mức nào?
2. Chính ảo tưởng man rợ này mà anh em muốn thoát khỏi. Không phải là một tin vui khi biết rằng nó không có thật sao? Không phải là một khám phá hạnh phúc khi thấy rằng anh em có thể thoát khỏi sao? Anh em đã tạo ra những gì anh em sẽ phá hủy; mọi thứ anh em ghét và sẽ tấn công và tiêu diệt. Tất cả những gì anh em sợ hãi đều không tồn tại.
3. Hãy nhìn thế giới xung quanh anh em ít nhất năm lần ngày hôm nay, mỗi lần ít nhất một phút. Khi mắt của anh em di chuyển chậm rãi từ vật này sang vật kia, từ cái thân này đến cái thân khác, hãy nói với chính mình:
Ta chỉ thấy cái dễ hư hoại.
Ta không thấy điều gì sẽ tồn tại lâu dài.
Những gì ta thấy là không có thật.
Những gì ta thấy là một hình thức trả thù.
Cuối mỗi buổi thực tập, hãy hỏi chính mình:
Đây có phải là thế giới ta thực sự muốn nhìn thấy không?
Câu trả lời chắc chắn là hiển nhiên.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
______________________________________________________________________________________________
Chú thich:
-Tại sao một người ở trong hệ thống suy nghĩ của cái tôi lại tức giận và phóng chiếu sự tức giận của mình lên thế giới và nhìn thấy sự trả thù sắp tấn công mình? Tại sao hệ thống suy nghĩ của cái tôi tất cả chỉ là những hình thức giận dữ trá hình. Đó là do sự tách biệt.
-Trong cõi vĩnh hằng khi tất cả chỉ là sự đồng nhất hoàn hảo, tất cả chỉ là tình yêu thương, tất cả chỉ là một, đột nhiên có một ý tưởng nhỏ bé điên rồ muốn tách khỏi để tự trải nghiệm mà không có Cha, không có tình yêu thương, không có sự an toàn, và từ vô hạn đi vào hữu hạn, từ không giới hạn đi vào giới hạn, từ hoàn hảo đi vào không hoàn hảo.
-Ta tin đó là sự thật và cảm thấy tội lỗi vô cùng, sợ hãi bị trừng phạt, luôn lo sợ bị tấn công và tức giận. Cảm giác bị đe dọa dai dẳng liên tục mà tất cả chúng ta đều có ở đây trên thế giới. Và vì ta không muốn điều đó nên phóng chiếu chúng ra ngoài. Phóng chiếu khắp nơi như là cuộc tấn công, trong các mối quan hệ như xung đột, lên thân thể như đau đớn, bệnh tật, tuổi già, bất cứ điều gì và nó cũng được phóng chiếu lên Chúa, sợ hãi Chúa, tức giận Chúa, đổ lỗi cho Chúa v.v…
-Giây phút chúng ta nhận ra đây chỉ là sự sai lầm, không phải là tội lỗi vì không có tội lỗi trong sự thật, chúng ta có thể chọn lại. Chúa ơi, đây là một sai lầm, chúng con có thể chọn một lần nữa và Tiếng nói của Chúa ở ngay đó trong bất kỳ giây phút nào, chỉ mất một giây để trao nó cho Ngài để đổi lấy phép lạ chữa lành.
-Nhưng gì ta thấy là một hình thức trả thù. Bây giờ ta đã sẵn sàng để nhìn thấy điều đó một cách khác biệt.