Bài 14: Chúa không tạo ra một thế giới vô nghĩa.

1. Ý tưởng của ngày hôm nay dĩ nhiên là lý do tại sao không thể có một thế giới vô nghĩa. Những gì Chúa không tạo ra thì không tồn tại. Và mọi thứ tồn tại đều tồn tại như Người đã tạo ra nó. Thế giới anh em nhìn thấy không liên quan gì đến thực tại. Nó do chính anh em tạo ra, và nó không tồn tại.

2. Các bài tập hôm nay cần được thực tập với mắt nhắm trong suốt thời gian thực tập. Thời gian tìm kiếm trong tâm nên ngắn, nhiều nhất là một phút. Không quá ba buổi thực tập với ý tưởng của ngày hôm nay trừ khi anh em cảm thấy thoải mái. Nếu anh em làm được, đó là vì anh em thực sự hiểu chúng dùng để làm gì.

3. Ý tưởng của ngày hôm nay là một bước nữa trong việc học cách buông bỏ những suy nghĩ mà anh em đã viết lên thế giới, và nhìn thấy Lời Chúa ở vị trí của chúng. Những bước đầu tiên trong sự trao đổi này, mà thực sự có thể được gọi là sự cứu rỗi, có thể khá khó khăn và thậm chí khá đau đớn. Một số trong đó sẽ dẫn anh em trực tiếp vào nỗi sợ hãi. Anh em sẽ không bị bỏ lại ở đó. Anh em sẽ vượt xa nó. Hướng đi của chúng ta là hướng tới sự an toàn và bình an tuyệt đối.

4. Nhắm mắt lại, hãy nghĩ về tất cả những điều kinh hoàng trên thế giới hiện ra trong tâm của anh em. Gọi tên từng cái một khi nó xuất hiện trong tâm của anh em, và sau đó phủ nhận tính thực tại của nó. Chúa không tạo ra nó, và vì vậy nó không có thật. Ví dụ hãy nói:

Chúa không tạo ra cuộc chiến tranh đó, và vì thế nó không có thật.

Chúa không tạo ra vụ tai nạn máy bay đó, và vì thế nó không có thật.

Chúa không tạo ra thảm họa đó [nêu rõ], và vì thế nó không có thật.

5. Những chủ đề thích hợp để áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay cũng bao gồm bất cứ điều gì anh em lo sợ có thể xảy ra với mình, hoặc với bất kỳ người nào mà anh em quan tâm. Trong từng trường hợp, hãy gọi tên khá cụ thể cho “thảm họa”. Không sử dụng các thuật ngữ chung chung. Ví dụ, đừng nói, “Chúa không tạo ra bệnh tật,” mà nói, “Chúa không tạo ra bệnh ung thư,”  hoặc cơn đau tim, hay bất kỳ điều gì có thể gợi lên sự sợ hãi trong anh em.

6. Đây là kho tàng cá nhân về những điều kinh hoàng mà anh em đang nhìn thấy. Những điều này là một phần của thế giới anh em nhìn thấy. Một số trong đó là những ảo tưởng chung, và những cái khác là một phần địa ngục cá nhân của anh em. Điều đó không quan trọng. Những gì Chúa không tạo ra chỉ có thể ở trong tâm của riêng anh em tách rời khỏi Người. Vì vậy, nó không có nghĩa. Để thừa nhận sự thật này, hãy kết thúc buổi thực tập bằng cách lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay:

Chúa không tạo ra một thế giới vô nghĩa.

7. Ý tưởng cho ngày hôm nay tất nhiên cũng có thể được áp dụng cho bất cứ điều gì làm anh em lo lắng trong ngày, bên cạnh các buổi thực tập. Hãy thật cụ thể trong việc áp dụng nó. Hãy nói:

Chúa không tạo ra một thế giới vô nghĩa. Người không tạo ra [nêu rõ tình huống làm anh em lo lắng], nên nó không có thật.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Mọi thứ tồn tại đều tồn tại như Chúa đã tạo ra nó. Điều đó cũng có nghĩa là nó bất biến, không thể bị phá vỡ, không thể bị mất. Vì vậy bất cứ thứ gì ở đây mà chúng ta thấy dường như thay đổi hoặc có thể bị mất, bị hỏng hoặc chết, đều không có thật. Thân xác thay đổi, tuổi già, bệnh tật là điều không có thật, không tồn tại trong sự thật. Đó thật là một sự nhẹ nhõm.

-Và mặc dù có nhiều thứ dường như xảy ra ở đây trên thế giới này, tất cả đều là những điều vô nghĩa của một thế giới vô nghĩa. Và không có thứ tự trong sự vô nghĩa, tất cả đều vô nghĩa như nhau dù chúng là gì. Chúa không tạo ra bất kỳ thứ gì trong số đó.

-Khi bắt đầu cuộc hành trình tâm linh của chúng ta, khi chúng ta đang cố gắng hấp thu những nguyên tắc đảo ngược thực tại này, nó có thể rất khó khăn đặc biệt là khi chúng ta bị kích động về mặt cảm xúc bởi điều gì đó và không thể xem là không có thật.

– Những gì được nói ở đây không phải là phủ nhận bất cứ điều gì ta đang cảm thấy về mặt cảm xúc. Chúng ta đang được giới thiệu cái có thể gọi là sự tách biệt tích cực để chúng ta có thể bắt đầu về mặt trí năng tách biệt sự thật khỏi ảo tưởng. Đồng thời chúng ta vẫn phải biết tôn trọng bất kỳ cảm xúc nào xuất hiện, nhưng những gì chúng ta sẽ học được và có được trải nghiệm thực tế trong cuộc sống là chúng ta sẽ học được cách không lọt xuống hố sâu với cảm xúc của mình và tin vào câu chuyện của cái tôi.

-Chúa không tạo ra thế giới này hay cả vũ trụ vật chất này. Những gì Chúa tạo nên tồn tại như Người đã tạo dựng, đó là tinh thần và không có gì khác tồn tại. Chúa không tạo ra thế giới này nên nó không có thật và không tồn tại. Nó dường như chỉ tồn tại trong ảo tưởng, trong suy nghĩ hay trong giấc mơ của chúng ta.

-Cái ý tưởng điên rồ nhỏ bé rằng ta có thể tách biệt khỏi nguồn gốc của mình và niềm tin vào sự tách biệt, đó là cái tôi, đã tạo ra thế giới của khổ đau, sợ hãi, hận thù, tội lỗi, bệnh tật. Và khi ta trải qua khổ đau, đó là bởi vì ta tin vào cái tôi và do đó con đường dân đến hạnh phúc thực sự là từ bỏ nó.