1. Thưa Cha, hôm nay chúng con sẽ tha thứ cho thế giới của Người, và để tạo phẩm thuộc về Người. Chúng con đã hiểu lầm mọi điều. Nhưng chúng con không hề biến các Con thánh của Chúa thành kẻ có tội.Những gì Người đã tạo dựng không có tội lỗi thì tồn tại mãi mãi. Chúng con cũng vậy. Và chúng con vui mừng khi biết rằng chúng con đã phạm những sai lầm không thực sự ảnh hưởng đến chúng con. Tội lỗi là không thể, và trên sự thật này, sự tha thứ dựa trên một nền tảng vững chắc hơn thế giới bóng tối mà chúng con nhìn thấy. Xin giúp chúng con tha thứ, vì chúng con muốn được cứu chuộc. Xin giúp chúng con tha thứ, vì chúng con muốn được bình an.
-Lời cầu nguyện hôm nay là thông điệp nhắc nhở chúng ta rằng bằng cách buông bỏ những phán xét và oán hận đối với thế gian, nhận ra rằng ngay từ đầu chưa từng có “tội lỗi” thực sự nào xảy ra, và nhờ vậy chúng ta có thể nhìn thấy tạo phẩm của Chúa đúng như bản chất nguyên thủy của nó: thanh khiết và tràn đầy tình thương, và cuối cùng có thể trải nghiệm sự bình an của Chúa, điều duy nhất mà chúng ta thực sự mong muốn.
-Chúng con muốn cảm ơn Cha vì món quà về sự hiện diện của Cha hàng ngày. Chúng con muốn cảm ơn Cha vì đã xuất hiện và cho phép bất cứ điều gì đều nhẹ nhàng sàng lọc đi. Chúng con muốn cảm ơn Cha vì ánh sáng của Cha, là một với ánh sáng của chúng con. Cảm ơn Cha đã kết hiệp cùng chúng con và phóng đại ánh sáng đó. Cảm ơn Cha vì đã là câu trả lời. Cảm ơn Cha đã là lời nhắc nhở hàng ngày của chúng con.
1. Sự tha thứ, sự phản chiếu của sự thật, cho con biết cách ban phép lạ, và nhờ đó thoát khỏi nhà tù mà con nghĩ mình đang sống. Con thánh của Người được chỉ ra cho con, trước hết là nơi anh em con; sau đó trong con. Tiếng nói của Người hướng dẫn con kiên nhẫn lắng nghe Lời của Người, và cho đi như con nhận được. Và khi con nhìn vào Con của Người hôm nay, con nghe thấy Tiếng nói của Người hướng dẫn con tìm đường đến với Người, như Người đã định sẵn con đường ấy sẽ là:
“Hãy nhìn thấy sự vô tội của anh ấy, và con được chữa lành.”
-Từ sự thật trong tiêu đề bài học rất trừu tượng. Vì vậy, hãy thay thế bằng từ tha thứ. Sự tha thứ đáp lại mọi lời kêu gọi của chúng ta với Chúa. Đầu tiên đáp lại bằng những phép lạ và sau đó trả lại cho chúng ta để là chính nó. Và bây giờ chúng ta có thể mang nó về nhà, đưa nó vào trong. Và bây giờ nó thực sự hạ cánh, nó không còn trừu tượng. Đó là điều chắc chắn, đó là sự tha thứ ở lại trong tâm chúng ta để chúng ta giống như một hiện thân sống động của nhãn quan Christ hoặc một trạng thái tha thứ, để ta không tin vào bất kỳ ảo tưởng nào, nhưng ta đang bước đi với sự chắc chắn vì Thánh Linh ở trong tâm ta.
-Ta không cần phải thực hiện một quá trình tha thứ kéo dài. Những gì chúng ta làm là theo cách này, nếu chúng ta bị kích động trong thời điểm đó, chúng ta sẽ đi nói đây là cái tôi, không phải ta như là Christ và thừa nhận rằng chúng ta chấp nhận tình yêu thương mà chúng ta là như con Chúa trong khoảnh khắc đó, và khi chúng ta chấp nhận điều đó, chúng ta cũng chấp nhận sự bình an của Chúa, vì vậy điều đó có thể xảy ra ngay lập tức.
–Hãy nhìn thấy sự vô tội trong anh em mình va ta được cứu. Hãy nhìn thấy Đấng Christ trong anh ấy và ta được chữa lành. Đó là quy luật cơ bản của nhận thức, nó nói lên mức độ mà ta coi trọng cảm giác tội lỗi ở mức độ đó ta sẽ nhận thức một thế giới trong đó tấn công và phòng thủ là chính đáng. Ở mức độ mà ta nhận ra tội lỗi là vô nghĩa, đổ lỗi là vô nghĩa, ở mức độ đó ta nhận thấy việc tấn công và phòng thủ là không thể biện minh được. Điều này hoàn toàn phù hợp với quy luật cơ bản của nhận thức là những gì ta tin đều ở đó và ta tin nó ở đó bởi vì ta muốn nó ở đó.
1. Sự tha thứ chỉ nhìn vào sự vô tội và không phán xét. Qua đó con đến với Người. Sự phán xét sẽ bịt mắt con và làm con mù quáng. Tuy nhiên, tình yêu thương, được phản ánh trong sự tha thứ ở đây, nhắc nhở con rằng Cha đã cho con một con đường để tìm lại sự bình an của Người.Con được cứu chuộc khi chọn đi theo con đường này. Người không bỏ mặc con bơ vơ. Trong con có cả ký ức về Người và Đấng dẫn dắt con đến với điều đó. Cha ơi, con muốn nghe Tiếng nói của Người và tìm thấy sự bình an của Người hôm nay. Vì con muốn yêu thương Bản thể của chính mình, và tìm thấy trong đó ký ức về Người.
-Sự phán xét và tình yêu thương là đối lập nhau. Vì vậy, điều đó có nghĩa là bất kỳ phán xét nào chúng ta đưa ra đều trái ngược với Chúa vì Chúa là tình yêu thương, và nếu danh tính thực sự của chúng ta là Christ, thì chúng ta đang phán xét chống lại danh tính của mình.
-Vì vậy, khi chúng ta chọn phán xét, chúng ta đang chọn thực hiện một tâm ‘Tôi biết’ tức là sự nhấn mạnh rằng chúng ta có thể biết điều gì đó, nhìn thấy điều gì đó, phán xét điều gì đó ngoài ý muốn của Chúa. Vì vậy, đó là lời tuyên bố của chúng ta rằng ý muốn của ta sẽ được thực hiện chứ không phải ý muốn của Chúa.
-Vì vậy, nó đang gán sự thật cho những ảo tưởng. Và đó chính là sự kiêu ngạo của cái tôi khi cho rằng ý muốn của nó cũng đúng và đó là sự chống đối Chúa. Khi chúng ta sử dụng sự phán xét, kết quả trong tâm luôn là cảm giác tội lỗi, bởi vì tâm đúng đắn của chúng ta, tâm mà chúng ta chia sẻ, Thánh Linh biết rằng chỉ có một ý muốn, chỉ có một sự thật và không có gì khác là đúng.
-Sự giải phóng tội lỗi khỏi tâm, bóng tối khỏi tâm, đó là sự hủy bỏ hoàn toàn cái tôi. Nếu tâm không có cảm giác tội lỗi, chúng ta không thể biết mình hoặc cảm thấy mình tách biệt khỏi Chúa. Vì vậy, huyết mạch của cái tôi thực sự nằm ở khả năng phán xét những gì không có ở đó là có thật.
1. Điều chúng con tha thứ trở thành một phần của chúng con, khi chúng con nhìn nhận bản thân. Con Chúa bao hàm mọi thứ trong chính mình như Người đã tạo nên anh ấy. Ký ức về Người phụ thuộc vào sự tha thứ của anh ấy.Anh ấy là gì, không bị ảnh hưởng bởi suy nghĩ của anh ấy. Nhưng những gì anh ấy nhìn thấy là kết quả trực tiếp của chúng. Vì vậy, Cha ơi, con muốn hướng về Người. Chỉ có ký ức về Người mới giải phóng con. Và chỉ sự tha thứ của con mới dạy con để ký ức về Người trở lại với con, và ban nó cho thế giới với lòng biết ơn.
2. Và khi chúng ta luôn đón nhận những phép lạ từ Người, chúng ta sẽ thực sự biết ơn. Vì khi chúng ta tưởng nhớ Người, Con của Người sẽ được phục hồi cho chúng ta trong thực tại của Tình yêu thương.
-Làm thế nào chúng ta thực sự nhận được những phép lạ và cống hiến chúng cho anh chị em của mình một cách rộng rãi hàng ngày. Chúng ta không thể ban tặng phép lạ nếu trước tiên chúng ta không có chúng và khi chúng ta ban tặng chúng, chúng ta sẽ nhận được chúng.
-Nó quay trở về với nguồn gốc của suy nghĩ, đó là cái ngã nào hiện diện trong thời điểm này, là ngã thánh và do đó ta đang nhìn qua nhãn quan của Christ hay ta đang tin vào các giác quan đang cho ta thấy và dựa vào kinh nghiệm trong quá khứ của ta, qua bộ lọc của cái tôi. Nhận dạng nào mà ta đang đồng nhất trong khoảnh khắc này. Ta là cái tôi đối lập với Chúa hay ta là Christ. Ta mong muốn điều gì, tách biệt với Chúa hay là một với Chúa.
1. Thưa Cha, phép lạ phản ánh những ân huệ của Cha dành cho con, Con của Người. Và mỗi phép lạ con ban tặng đều trở lại với con, nhắc nhở con rằng luật yêu thương là phổ quát.Ngay cả ở đây, nó cũng mang một hình thức có thể nhận ra và thấy được hiệu quả. Những phép lạ con ban tặng được trả lại đúng theo hình thức mà con cần để giúp con giải quyết những vấn đề mà con nhận thấy. Thưa Cha, trên Thiên đường thì khác, vì ở đó không có nhu cầu gì cả. Nhưng ở đây trên trái đất, phép lạ gần với những món quà của Cha hơn bất kỳ món quà nào khác mà con có thể ban tặng. Vậy xin cho con chỉ ban tặng món quà này hôm nay, món quà được sinh ra từ sự tha thứ chân thực, soi sáng con đường con phải đi để luôn nhớ đến Người.
2. Bình an cho mọi trái tim tìm kiếm ngày hôm nay. Ánh sáng đã đến để ban phép lạ, ban phước lành cho thế giới mệt mỏi. Thế giới sẽ tìm thấy sự nghỉ ngơi hôm nay, vì chúng ta sẽ ban tặng những gì chúng ta đã nhận được.
-Không có gì là thật trừ khi nó được chia sẻ. Và như vậy thông qua bộ lọc cái tôi, chúng ta không biết gì về sự chia sẻ thực sự. Và bởi vì chúng tôi không thực sự hiểu sự chia sẻ thực sự là gì, chúng ta có xu hướng chống lại phép lạ mà không ý thức được việc mình đang làm.
-Điều quan trọng ở đây là phải biết quy luật của tình yêu thương hoạt động như thế nào? Nó chỉ thấy hoặc đó là biểu hiện của tình yêu thương hoặc đó là tiếng kêu cầu yêu thương bất kể điều gì dường như đang xảy ra. Nếu đó là sự thể hiện của tình yêu thương, chúng ta cảm thấy sự biết ơn. Nhưng khi ai đó khiến chúng ta tức giận, khi ai đó dường như tấn công chúng ta bằng lời, hay bất kể điều đó có thể là gì thì đó chỉ là tiếng kêu gọi yêu thương. Và như vậy chúng ta chỉ có thể đáp lại bằng tình yêu thương. Sự phán xét sẽ ngăn cản chúng ta nhận ra đó là lời kêu gọi yêu thương.
-Đó là tất cả những gì mà Thánh Linh sẽ nhìn thấy, hoặc đó là biểu hiện yêu thương, hoặc tiếng kêu gọi yêu thương. Nếu ta không nhìn thấy như vậy, đó là vì ta nhìn với cái tôi. Phán xét là cách mà cái tôi bảo vệ sự tự chủ của nó. Sự phán xét sẽ ngăn cản phép lạ xảy ra.
-Quy luật yêu thương là quy luật của Chúa nói rằng chỉ có một tạo phẩm bao gồm tất cả, được tạo ra trong tình yêu thương, bởi tình yêu thương và đó là tình yêu thương được cảm nhận và trải nghiệm bởi tất cả tạo phẩm. Khi có một mong muốn tách biệt, điều chỉ tồn tại trong tâm đang ngủ mê thì đó là tâm riêng tư hóa và nó đang tìm kiếm trải nghiệm riêng tư nơi nó có những suy nghĩ riêng tư không được chia sẻ. Vì vậy, trong khi chúng ta nhìn thấy điều đó và đánh giá nó, điều đó dường như sẽ khiến giấc mơ tách biệt này tiếp tục
1. Đây là luật của Cha, thưa Cha, không phải luật của con. Con không hiểu cho đi nghĩa là gì, và nghĩ rằng nên giữ lại những gì con mong muốn cho riêng mình.Và khi con nhìn vào kho báu mà con nghĩ mình có, con nhận ra đó chỉ là một khoảng trống, nơi không có gì từng tồn tại, đang tồn tại hoặc sẽ tồn tại. Ai có thể chia sẻ một giấc mơ? Và ảo tưởng có thể mang lại điều gì cho con? Tuy nhiên người mà con tha thứ sẽ cho con những món quà vượt xa giá trị của bất cứ thứ gì trên trái đất. Hãy để những người anh em được con tha thứ lấp đầy kho báu của con bằng những báu vật của Thiên đường, thứ duy nhất là có thật. Như thế luật yêu thương được hoàn thành. Và thế là Con Chúa thức dậy và trở về với Người.
2. Chúng ta gần gũi nhau biết bao khi chúng ta đến với Chúa. Người gần gũi với chúng ta biết bao. Sự kết thúc của giấc mơ tội lỗi và sự cứu chuộc của Con Chúa đã đến rất gần.
-Hôm nay ta đã học được quy luật của tình yêu thương rằng những gì ta cho anh em mình đều là món quà ta dành cho ta. Không thể rõ ràng hơn, phải không? Ta tặng anh ấy món quà của ta dành cho ta vì chúng ta là một. Trong một thời gian, chúng ta thực sự nghĩ rằng chúng ta đã tách biệt và chúng ta muốn tách biệt để ta có thể đổ lỗi cho anh em mình và giữ chúng ta tách biệt.
-Vì vậy, ta không nhận ra rằng niềm tin vào tội lỗi có trong ta mà ở trong anh ấy bởi vì ta đã đặt thứ của ta vào trong họ. Bây giờ chúng ta nhận ra rằng những gì ta đã làm với anh em ta, ta thực sự đã làm với chính mình. Vì vậy, khi ta tha thứ cho anh ấy, ta đang tha thứ cho chính mình. Tha thứ cho những gì ta đã đặt vào anh ấy và bản thân, hay đúng hơn đã đặt vào chính mình. Chúng ta đang xóa bỏ niềm tin vào sự tách biệt thông qua việc này.
-Vậy chúng ta đang cố gắng lấp đầy kho chứa của mình bằng thứ gì trong khi chúng ta nghĩ rằng chúng ta tách biệt nên trống rỗng và cố gắng hướng tới bên ngoài để lấp đầy sự trống rỗng bên trong. Nhưng tất cả những điều đó chỉ là ảo ảnh bởi vì ngoài kia chẳng có gì và chúng ta không phải là người tin rằng mình trống rỗng và rồi nhận ra không có gì đang xảy ra và chúng ta là tất cả. Và cái tôi luôn cho đi để có được mọi thứ nó cho đi, nghĩ ra một chuỗi kỳ vọng kèm theo các điều kiện, sự oán giận nếu nó không được đáp lại. Một thiết lập tổng thể, nhưng đó là cho đi và có được theo quy luật của cái tôi.
-Vì vậy, chúng ta không bao giờ biết cho đi là gì trong khi chúng ta bị ràng buộc như một cái tôi hoang đường. Nhưng bây giờ chúng ta quay lại và nhận ra ta và anh em ta là một. Những gì ta trao cho anh ấy là ta đang trao cho chính mình, những gì ta đang từ chối cho anh ấy, ta đang từ chối cho chính mình. Những gì ta lầm tưởng ta đã đặt vào anh ấy khi ta lấy lại điều đó cho chính mình và tha thứ cho nó, vì vậy chấp nhận sự vô tội của chính mình và rồi món quà vô tội đó đã được chia sẻ với một người anh em, sự kết nối, sự hợp nhất, sự vô tội từ đó được nhớ lại.
-Đó là một minh chứng tuyệt vời cho bài học này, quy luật của tình yêu thương. Ta chỉ có thể trao cho anh em mình những gì ta chấp nhận đầu tiên ở bản thân mình. Ta có phải là cái tôi không? Sau đó ta sẽ đưa ra phán xét tương tự cho anh ấy. Nếu ta thực sự là Christ và muốn biết rõ sự vô tội của mình thì đó là món quà ta tặng.
1. Thưa Cha, con cảm ơn Cha vì kế hoạch của Cha cứu con khỏi địa ngục mà con đã tạo ra. Nó không có thật. Và Người đã cho con phương tiện để chứng minh rằng nó không có thật. Chìa khóa nằm trong tay con, và con đã đến được cánh cửa bên kia là sự kết thúc của những giấc mơ.Con đứng trước cổng Thiên đường, tự hỏi liệu mình có nên bước vào và về nhà hay không. Xin đừng để con chờ đợi thêm nữa hôm nay. Xin cho con tha thứ mọi sự, và xin để tạo phẩm được như Người muốn và như nó vốn là. Xin cho con nhớ rằng con là con của Người, và khi cánh cửa cuối cùng mở ra, xin cho con quên đi những ảo tưởng trong ánh sáng rực rỡ của sự thật, khi ký ức về Người trở về với con.
2. Người anh em, hãy tha thứ cho ta bây giờ. Ta đến để đưa anh em về nhà với ta. Và khi chúng ta đi, thế gian cũng đi cùng chúng ta trên con đường đến với Chúa.
-Bài học mang mọi thứ trở về nhà rằng câu trả lời của Chúa là kế hoạch cứu rỗi duy nhất sẽ có kết quả. Và bây giờ đây là lời bày tỏ lòng biết ơn rằng kế hoạch, tức là sự tha thứ, sẽ cho chúng ta thấy rằng những gì chúng ta đã thực hiện để tách khỏi Chúa nhằm bảo vệ mình khỏi ký ức về những gì chúng ta thực sự là, tất cả sẽ bị hủy bỏ.
-Nhưng chúng ta phải muốn buông bỏ và nhìn thấy sự không thật của những gì chúng ta đã tạo ra. Và đây là lúc chúng ta ngần ngại khi đứng đó tự hỏi liệu tôi có muốn tha thứ cho những gì tôi đã tạo ra hay tôi vẫn nghĩ rằng có điều gì đó có giá trị trong những gì chúng ta đã tạo ra. Hãy để ta không chờ đợi nữa ngày hôm nay. Hãy để ta tha thứ tất cả mọi thứ. Và hãy để tạo phẩm được như Người mong muốn và như nó là vậy.
-Hãy nhớ rằng Chúa Giêsu là hiện thân hoàn hảo của một tình yêu hoàn hảo. Và vì vậy thế giới hoặc những người xung quanh muốn đóng đinh Ngài, không phải vì Ngài đã làm bất cứ điều gì đáng bị như vậy, mà bởi vì ánh sáng từ Ngài quá đe dọa đến hệ thống suy nghĩ của họ, quyền lực của họ, cách mà mọi thứ phải diễn ra theo thế giới. Và điều thực sự đáng chú ý là những gì Ngài đã làm trên thập tự giá trước khi từ bỏ thân xác là tha thứ cho họ, thưa Cha, vì họ không biết họ làm gì. Vì vậy, để đáp lại sự hận thù hoàn toàn, Ngài cầu nguyện cho sự cứu rỗi của chúng ta.
-Tâm mong muốn tách biệt khỏi Chúa là tình yêu thương hoàn hảo đã nuôi dưởng sự sợ hãi và hận thù trong đó lần đầu tiên nó được đưa vào trong suy nghĩ của chúng ta và thế giới được sinh ra để chúng ta có thể phóng chiếu điều đó ở đâu đó, lên ai đó ở ngoài kia để chúng ta có thể cho rằng đó không phải là quyết định của chúng ta, nó xảy ra với chúng ta. Va đó là cách chúng ta phóng chiếu sự hận thù.
-Thế giới mà chúng ta tạo ra để chống lại Chúa giờ đây được tha thứ sẽ để cho tình yêu thương tràn ngập nó và tình yêu thương chỉ phản ứng bằng tình yêu thương.
1. Thật ngu ngốc, thưa Cha, khi tin rằng Con của Người có thể tự gây ra khổ đau cho mình! Anh ấy có thể nào lập kế hoạch cho sự diệt vong của mình, và bị bỏ lại mà không có con đường nào chắc chắn để được giải thoát? Người yêu con, thưa Cha. Người không bao giờ có thể bỏ mặc con cô đơn, phải chết trong một thế giới đầy đau khổ và tàn nhẫn.Làm thế nào con có thể nghĩ rằng Tình yêu thương đã rời bỏ chính Nó? Không có ý muốn nào ngoài Ý muốn của Tình yêu thương. Sợ hãi là một giấc mơ, và không có ý muốn nào có thể xung đột với ý muốn của Người. Xung đột là giấc ngủ mê, và bình an là sự thức tỉnh. Cái chết là ảo tưởng; sự sống là sự thật vĩnh hằng. Không có điều gì chống lại Ý muốn của Người. Không có sự xung đột nào, vì ý muốn của con là của Người.
2. Sự tha thứ cho chúng ta thấy rằng Ý Chúa là Một, và chúng ta chia sẻ ý Chúa. Chúng ta hãy nhìn vào những hình ảnh thánh mà sự tha thứ cho thấy ngày hôm nay, để chúng ta có thể tìm thấy sự bình an của Chúa. Amen.
-Ý muốn được cho là ngoài Chúa này cố gắng khoe khoang về mục đích cuối cùng, trong sự kiêu ngạo của nó, còn nghĩ ra đủ loại câu chuyện và những thứ được gọi là cảm giác mà chúng ta nhìn bằng mắt, nghe bằng tai và cảm nhận bằng bàn tay của mình. Tất cả chỉ xảy ra trong giấc mơ, điều tự gọi là một ý muốn tách rời khỏi Chúa, nhưng chúng ta vẫn nhận ra cuối cùng không có ý muốn nào ngoài Chúa. Không có gì ngoài Chúa tồn tại,
-Vì vậy chúng ta có thể tha thứ cho nó ngay từ đầu với niềm tin rằng tâm muốn trải nghiệm bản thân nó như một thứ tách biệt, bất cứ điều gì vượt qua ranh giới đó đều là ao tưởng thuần túy.
-Chẳng có gì hơn ngoài những giấc mơ. Không có gì ở đây là có thật. Nhưng điều đẹp đẽ là khi chúng ta tiếp xúc được với những gì có thật thì chúng ta tạm thời sử dụng được giấc mơ. Chúng ta không chỉ tan biến vào hư vô mà còn là ánh sáng và tình yêu thương từ cội nguồn, sử dụng cái thân như một phương tiện để đưa ánh sáng Thiên đường vào giấc mơ, để những người anh em đang ngủ khác, những người thực sự tin vào ảo tưởng về nỗi đau và sự đau khổ của họ, có thể nhìn qua ta, lời nói, hoạt động và sự không phản ứng của ta trước các sự kiện trên thế giới. Và họ sẽ nhớ lại vì ta là sự hiện diện của Đấng Christ ở đây trong giấc mơ. Đẹp không? Thật là một câu trả lời đầy ân sủng cho nỗi kinh hoàng khi nghĩ rằng điều tách biệt thực sự đã xảy ra. Những phép lạ sẽ được thực hiện thông qua chúng ta và đó sẽ là sự phá hủy toàn bộ giấc mơ.
1. Hôm nay chúng ta hãy chấp nhận sự tha thứ là chức năng duy nhất của mình. Tại sao chúng ta lại tấn công tâm của mình, và gieo rắc cho chúng những hình ảnh đau đớn? Tại sao chúng ta lại dạy chúng rằng chúng bất lực, khi Chúa ban sức mạnh và Tình yêu thương của Người, và bảo chúng lấy đi những gì vốn thuộc về chúng? Tâm sẵn sàng chấp nhận những món quà của Chúa đã được phục hồi tinh thần, và mở rộng sự tự do và niềm vui của nó, cũng như Ý Chúa hợp nhất với ý muốn của nó. Ngã mà Chúa tạo dựng không thể phạm tội, và do đó không thể khổ đau. Hôm nay chúng ta hãy chọn Ngài là Bản thể của chúng ta, và nhờ đó thoát khỏi mãi mãi mọi thứ mà giấc mơ sợ hãi dường như mang đến cho chúng ta.
2. Thưa Cha, Con của Cha không thể bị tổn thương. Và nếu chúng con nghĩ rằng mình khổ đau thì chúng con không biết Danh tính duy nhất mà chúng con chia sẻ với Người.Chúng con muốn trở lại với Danh tính đó hôm nay, để được giải thoát mãi mãi khỏi mọi lỗi lầm của chúng con, và được cứu khỏi những gì chúng con nghĩ mình là.
-Ngã mà Chúa tạo dựng, đó là chúng ta, thì không thể phạm tội và do đó không thể khổ đau. Như vậy rõ ràng là cách duy nhất chúng ta có thể đau khổ là nếu chúng ta tin tưởng rằng chúng ta đã phạm tội vì chúng ta tin rằng chúng ta đã tách rời khỏi Nguồn của mình, với Cha và anh chị em của chúng ta.
-Vì vậy, trong áp dụng, chúng ta tin rằng mình đã phạm tội nếu chúng ta tin rằng chúng ta đã tạo ra cái ta huyễn ảo và coi đó chính là chúng ta. Vì vậy, nhân dạng như một cái ta không có thật là sự chấp nhận rằng sự tách biệt đã xảy ra, điều mà cái tôi gọi là tội lỗi, có thể bị trừng phạt bằng cái chết. Đó là lý do tại sao chức năng duy nhất của chúng ta là tha thứ? Bởi vì sự tách biệt đó chưa bao giờ xảy ra và dường như chỉ xảy ra trong tâm đang ngủ. Chỉ thế thôi. Vì vậy, khi chúng ta đồng nhất với Ngã thánh, chúng ta không thể nào chịu khổ đau được.
-Hãy để chúng ta lựa chọn ngày hôm nay. Đó luôn luôn là một sự lựa chọn. Chúng ta không bao giờ là nạn nhân, chúng ta luôn đưa ra quyết định để trả lời câu hỏi ta là gì? Ta sẽ không biết về chính mình nếu ta nghĩ rằng ta là cái ngã hoang đường. Đó là một sự lựa chọn để không biết chính mình như ta là. Điều đó dẫn đến niềm tin vào sự tách biệt và mọi đau khổ đều phải phát sinh, bởi vì sự tách biệt đó khỏi cái gì? Khỏi sự sống vĩnh cửu, khỏi tình yêu thương hoàn hảo, khỏi tất cả sự thật mạnh mẽ. Chỉ cần đến với nhau một lần nữa và với lòng biết ơn biết được câu trả lời của Chúa cho câu hỏi về sự tách biệt là điều không thể tưởng tượng được, không thể xảy ra được.
-Hãy biết chính mình. Đó là sự lựa chọn trong từng khoảnh khắc.