Bài 341: Ta chỉ có thể tấn công sự vô tội của chính mình, và chỉ có sự vô tội giữ cho ta an toàn.

1.Thưa Cha, Con của Người là thánh. Con là con thánh mà Cha mĩm cười trong tình yêu thương và sự dịu dàng thân yêu, sâu sắc và tĩnh lặng đến mức vũ trụ mĩm cười lại với Người, và chia sẻ sự Thánh khiết của Người. Vậy thì, chúng con thật trong sáng, an toàn, thánh khiết biết bao, khi ở trong Nụ cười của Người, với tất cả Tình yêu thương Người ban cho chúng con, sống hiệp nhất với Người, trong tình anh em và tình Cha con trọn vẹn; trong sự vô tội hoàn hảo đến mức Chúa Vô Tội hình thành chúng con là Con của Người, một vũ trụ Ý tưởng hoàn thiện Người.

2. Vậy, chúng ta đừng tấn công sự vô tội của mình, vì nó chứa đựng Lời Chúa dành cho chúng ta. Và trong sự phản chiếu tốt đẹp của nó, chúng ta được cứu rỗi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Nhận ra rằng mọi thứ ta đang nhìn thấy, tất cả những gì ta đang trải qua đều ở trong tâm ta, vì phóng chiếu tạo nên nhận thức.

-Bất cứ nơi nào ta thấy cuộc tấn công, bất cứ khi nào ta đang tấn công một người anh em, bất cứ khi nào ta nghĩ rằng một người anh em đang tấn công ta, tất cả đều ở trong tâm ta. Vì vậy, tất cả các cuộc tấn công là tự tấn công. Nếu ta thấy một người đối xử không tốt với anh em khác. Đó là cuộc tấn công trong tâm của ta. Nếu ta bị đối xử bất công, người đó ở trong tâm ta và ta đang diễn giải những gì anh ấy nói và làm thông qua bộ lọc của ta, thì đó là sự tự tấn công của ta.

-Đây là chìa khóa, đây là điều cơ bản trong nền tảng của những lời dạy về phép lạ, nhưng phải mất một thời gian để thực sự đạt được mức độ chấp nhận điều này. Và một cách khác để nói tiêu đề bài học này là tất cả các cuộc tấn công đều là tự tấn công. Nhưng chính trong sự vô tội của chúng ta là lối thoát khỏi tâm bệnh hoạn phóng chiếu tất cả những điều này ra thế giới bên ngoài hoặc lên thân xác của ta. Đó là tâm chia cắt hay phân hóa cần được chữa lành.

Bài 330: Ta sẽ không làm tổn thương chính mình nữa hôm nay.

1. Hôm nay chúng ta hãy chấp nhận sự tha thứ là chức năng duy nhất của mình. Tại sao chúng ta lại tấn công tâm của mình, và gieo rắc cho chúng những hình ảnh đau đớn? Tại sao chúng ta lại dạy chúng rằng chúng bất lực, khi Chúa ban sức mạnh và Tình yêu thương của Người, và bảo chúng lấy đi những gì vốn thuộc về chúng? Tâm sẵn sàng chấp nhận những món quà của Chúa đã được phục hồi tinh thần, và mở rộng sự tự do và niềm vui của nó, cũng như Ý Chúa hợp nhất với ý muốn của nó. Ngã mà Chúa tạo dựng không thể phạm tội, và do đó không thể khổ đau. Hôm nay chúng ta hãy chọn Ngài là Bản thể của chúng ta, và nhờ đó thoát khỏi mãi mãi mọi thứ mà giấc mơ sợ hãi dường như mang đến cho chúng ta.

2. Thưa Cha, Con của Cha không thể bị tổn thương. Và nếu chúng con nghĩ rằng mình khổ đau thì chúng con không biết Danh tính duy nhất mà chúng con chia sẻ với Người. Chúng con muốn trở lại với Danh tính đó hôm nay, để được giải thoát mãi mãi khỏi mọi lỗi lầm của chúng con, và được cứu khỏi những gì chúng con nghĩ mình là.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ngã mà Chúa tạo dựng, đó là chúng ta, thì không thể phạm tội và do đó không thể khổ đau. Như vậy rõ ràng là cách duy nhất chúng ta có thể đau khổ là nếu chúng ta tin tưởng rằng chúng ta đã phạm tội vì chúng ta tin rằng chúng ta đã tách rời khỏi Nguồn của mình, với Cha và anh chị em của chúng ta.

-Vì vậy, trong áp dụng, chúng ta tin rằng mình đã phạm tội nếu chúng ta tin rằng chúng ta đã tạo ra cái ta huyễn ảo và coi đó chính là chúng ta. Vì vậy, nhân dạng như một cái ta không có thật là sự chấp nhận rằng sự tách biệt đã xảy ra, điều mà cái tôi gọi là tội lỗi, có thể bị trừng phạt bằng cái chết. Đó là lý do tại sao chức năng duy nhất của chúng ta là tha thứ? Bởi vì sự tách biệt đó chưa bao giờ xảy ra và dường như chỉ xảy ra trong tâm đang ngủ. Chỉ thế thôi. Vì vậy, khi chúng ta đồng nhất với Ngã thánh, chúng ta không thể nào chịu khổ đau được.

-Hãy để chúng ta lựa chọn ngày hôm nay. Đó luôn luôn là một sự lựa chọn. Chúng ta không bao giờ là nạn nhân, chúng ta luôn đưa ra quyết định để trả lời câu hỏi ta là gì? Ta sẽ không biết về chính mình nếu ta nghĩ rằng ta là cái ngã hoang đường. Đó là một sự lựa chọn để không biết chính mình như ta là. Điều đó dẫn đến niềm tin vào sự tách biệt và mọi đau khổ đều phải phát sinh, bởi vì sự tách biệt đó khỏi cái gì? Khỏi sự sống vĩnh cửu, khỏi tình yêu thương hoàn hảo, khỏi tất cả sự thật mạnh mẽ. Chỉ cần đến với nhau một lần nữa và với lòng biết ơn biết được câu trả lời của Chúa cho câu hỏi về sự tách biệt là điều không thể tưởng tượng được, không thể xảy ra được.

-Hãy biết chính mình. Đó là sự lựa chọn trong từng khoảnh khắc.

Bài 21: Ta quyết tâm nhìn mọi thứ khác đi.

1. Ý tưởng của ngày hôm nay rõ ràng là sự tiếp nối và mở rộng của ý tưởng trước đó. Tuy nhiên, lần này các buổi tìm kiếm cụ thể trong tâm là cần thiết, bên cạnh việc áp dụng ý tưởng vào những tình huống cụ thể khi chúng có thể nảy sinh. Năm buổi thực tập được khuyến khích, dành đủ một phút cho mỗi buổi.

2. Trong các buổi thực tập, hãy bắt đầu bằng cách lặp lại ý tưởng với chính mình. Sau đó, nhắm mắt lại và tìm kiếm trong tâm của anh em một cách cẩn thận những tình huống đã qua, hiện tại hoặc dự kiến xảy ra khiến anh em tức giận. Sự tức giận có thể dưới dạng bất kỳ phản ứng nào từ khó chịu nhỏ đến giận dữ. Mức độ cảm xúc anh em trải qua không quan trọng. Anh em sẽ ngày càng nhận thức được rằng một chút khó chịu nhỏ chẳng qua chỉ là tấm màn che đậy cơn giận dữ dữ dội.

3. Do đó, cố gắng không để những suy nghĩ tức giận “nhỏ nhặt” thoát khỏi anh em trong thời gian thực tập. Hãy nhớ rằng anh em không thực sự nhận ra điều gì khơi dậy sự tức giận trong anh em, và không điều gì anh em tin vào mối liên hệ này có ý nghĩa gì cả. Anh em có thể sẽ bị cám dỗ để tập trung nhiều hơn vào một số tình huống hoặc người này hơn là những người khác, với lý do ngụy biện rằng chúng “rõ ràng” hơn. Không phải như vậy. Đó chỉ là một ví dụ về niềm tin rằng một số hình thức tấn công được xem là chính đáng hơn những hình thức khác.

4. Khi anh em tìm kiếm trong tâm mình tất cả mọi hình thức mà những suy nghĩ tấn công xuất hiện, hãy ghi nhớ từng hình thức đó khi anh em nói với chính mình

Ta quyết tâm nhìn ____________ [tên của người] khác đi.

Ta quyết tâm nhìn ____________ [xác định tình huống] khác đi.

5. Cố gắng càng cụ thể càng tốt. Ví dụ, anh em có thể tập trung sự tức giận của mình vào một thuộc tính cụ thể của một con người cụ thể, tin rằng sự tức giận chỉ giới hạn trong khía cạnh này. Nếu nhận thức của anh em đang bị dạng lệch lạc này, hãy nói:

Ta quyết tâm nhìn ____________ [xác định thuộc tính] trong ____________ [tên của người] khác đi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

______________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Một chút khó chịu không gì khác hơn là một tấm màn che phủ cơn giận dữ dữ dội. Không có gì khác biệt giữa chúng.

-Chúng ta không bỏ qua những suy nghĩ khơi dậy sự tức giận trong tâm dù là qúa khứ, hiện tại hay tương lai hoặc những tình huống đang xảy ra kích động chúng ta, hãy nhìn vào chúng và áp dụng ý tưởng, ta quyết tâm nhìn thấy điều này một cách khác đi.

-Chúng ta thường cảm thấy hài lòng và đó là sự hài lòng của cái tôi khi chúng ta thực sự tin tưởng rằng chúng ta có lý khi tức giận. Ta gần như có thể nếm được hương vị thơm ngon của việc tự biện minh cho rằng mình đúng và anh em khác sai. Và điều đó chỉ giữ cho sự tách biệt tiếp tục diễn ra. Toàn bộ vấn đề là ở chỗ chúng ta đang đi từ sự tách biệt trở về với sự đồng nhất và cái tôi rất khó chịu về quyết định hủy bỏ nó và vì vậy nó đặt ra rất nhiều rào cản đối với sự thực tập của chúng ta.