Bài 350: Phép lạ phản ánh Tình yêu thương vĩnh cửu của Chúa. Ban tặng chúng là nhớ đến Người, và nhờ ký ức về Người mà cứu rỗi thế giới.

1. Điều chúng con tha thứ trở thành một phần của chúng con, khi chúng con nhìn nhận bản thân. Con Chúa bao hàm mọi thứ trong chính mình như Người đã tạo nên anh ấy. Ký ức về Người phụ thuộc vào sự tha thứ của anh ấy. Anh ấy là gì, không bị ảnh hưởng bởi suy nghĩ của anh ấy. Nhưng những gì anh ấy nhìn thấy là kết quả trực tiếp của chúng. Vì vậy, Cha ơi, con muốn hướng về Người. Chỉ có ký ức về Người mới giải phóng con. Và chỉ sự tha thứ của con mới dạy con để ký ức về Người trở lại với con, và ban nó cho thế giới với lòng biết ơn.

2. Và khi chúng ta luôn đón nhận những phép lạ từ Người, chúng ta sẽ thực sự biết ơn. Vì khi chúng ta tưởng nhớ Người, Con của Người sẽ được phục hồi cho chúng ta trong thực tại của Tình yêu thương.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Làm thế nào chúng ta thực sự nhận được những phép lạ và cống hiến chúng cho anh chị em của mình một cách rộng rãi hàng ngày. Chúng ta không thể ban tặng phép lạ nếu trước tiên chúng ta không có chúng và khi chúng ta ban tặng chúng, chúng ta sẽ nhận được chúng.

-Nó quay trở về với nguồn gốc của suy nghĩ, đó là cái ngã nào hiện diện trong thời điểm này, là ngã thánh và do đó ta đang nhìn qua nhãn quan của Christ hay ta đang tin vào các giác quan đang cho ta thấy và dựa vào kinh nghiệm trong quá khứ của ta, qua bộ lọc của cái tôi. Nhận dạng nào mà ta đang đồng nhất trong khoảnh khắc này. Ta là cái tôi đối lập với Chúa hay ta là Christ. Ta mong muốn điều gì, tách biệt với Chúa hay là một với Chúa.

Bài 4: Những suy nghĩ này không có ý nghĩa gì cả

Những suy nghĩ này không có ý nghĩa gì cả. Chúng giống như những thứ ta thấy trong căn phòng này [trên con đường này, từ cửa sổ này, ở nơi này].

1. Không giống những bài tập trước, những bài tập này không bắt đầu bằng  ý tưởng trong ngày. Trong những buổi thực hành này, hãy bắt đầu bằng việc để ý những suy nghĩ đang lướt qua tâm của anh em khoảng một phút. Sau đó áp dụng ý tưởng này cho chúng. Nếu anh em nhận biết những suy nghĩ không vui, hãy sử dụng chúng làm chủ đề cho ý tưởng. Tuy nhiên, đừng chỉ chọn những suy nghĩ mà anh em nghĩ là “xấu.” Anh em sẽ thấy, nếu anh em rèn luyện bản thân để nhìn vào những suy nghĩ của mình, chúng đại diện cho một sự pha trộn đến mức theo một nghĩa nào đó, không cái nào trong số chúng có thể được gọi là “xấu”  hay “tốt.” Đó là lý do tại sao chúng không có ý nghĩa gì cả.

2. Trong việc lưa chọn những chủ đề để áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay đòi hỏi có tính cụ thể thông thường. Đừng sợ sử dụng những suy nghĩ “tốt” cũng như “xấu”. Không có suy nghĩ nào trong số đó đại diện cho những suy nghĩ thực sự của anh em, điều đang bị chúng che đậy. Những suy nghĩ “tốt” chỉ là cái bóng của những gì nằm ngoài cái thấy, và cái bóng khiến cho cái thấy trở nên khó khăn. Những suy nghĩ ‘xấu’ là những vật cản cái nhìn và khiến việc nhìn thấy trở nên không thể. Anh em không muốn cả hai.

3. Đây là một bài tập quan trọng, và thỉnh thoảng sẽ được lặp lại dưới một hình thức hơi khác. Mục đích ở đây là rèn luyện anh em những bước đi đầu tiên hướng đến mục tiêu tách biệt những điều vô nghĩa khỏi cái có nghĩa. Đó là nỗ lực đầu tiên trong mục đích lâu dài của việc học cách nhìn thấy điều vô nghĩa bên ngoài anh em, và điều có nghĩa bên trong anh em. Đó cũng là bước đầu trong việc rèn luyện tâm của anh em để nhận ra cái gì giống và cái gì khác.

4. Khi sử dụng những suy nghĩ của anh em để áp dụng ý tưởng cho ngày hôm nay, hãy xác định từng ý nghĩ theo nhân vật hay sự kiện trung tâm mà nó chứa đựng; ví dụ:

Suy nghĩ này về _________ không có nghĩa gì cả.

Nó giống như những thứ ta nhìn thấy trong căn phòng này [trên con đường này, v.v.].

5. Anh em cũng có thể sử dụng ý tưởng này cho một suy nghĩ cụ thể mà anh em cho là có hại. Cách thực tập này là hữu ích, nhưng không thể thay thế cho các quy trình ngẫu nhiên hơn cần tuân theo trong các bài tập. Tuy vậy, không nên xem xét tâm của anh em lâu hơn một phút. Anh em còn quá thiếu kinh nghiệm để tránh xu hướng trở nên bận tâm một cách vô nghĩa.

6. Hơn nữa, vì đây là những bài tập đầu tiên thuộc loại này, anh em có thể nhận thấy việc ngừng phán xét liên quan đến những suy nghĩ là đặc biệt khó khăn. Đừng lặp lại sự luyện tập này nhiều hơn ba hoặc bốn lần trong ngày. Chúng ta sẽ trở lại với chúng sau này.

*Ghi chú: xem bài gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tâm tách biệt hay tâm sai lầm là hệ thống suy nghĩ của cái tôi mà chúng ta dường như đã tạo ra từ một tâm duy nhất, thường xuyên xáo trộn và bất định. Nó liên tục gửi suy nghĩ đến nhận thức của ta và khi chúng ta bị cuốn vào thế giới, chúng ta thậm chí không nhận ra điều này.

-Và đây là cách thực hành chú ý đến những suy nghĩ đó đang lướt qua nhận thức của ta mà không cố gắng kiểm soát hay phán xét chúng. Chỉ cần chú ý đến những gì chúng đang nói, chúng ta sẽ nhận thấy chúng như một thứ hỗn hợp. Một số sẽ trung tính, một số có thể mô tả là một ý nghĩ tốt hoặc một ý nghĩ xấu, nhưng điều chúng ta muốn thấy là bất kỳ ý nghĩ nào phát sinh từ hệ thống suy nghĩ của cái tôi thực ra không phải là một ý nghĩ thực sự.

-Đây là bài học khởi đầu cho việc học trở thành người quan sát những suy nghĩ của mình. Sau này chúng ta sẽ học cách trở thành người quan sát những niềm tin của chúng ta, cảm xúc của chúng ta. Chúng ta sẽ chỉ quan sát mọi thứ đi qua tâm thông qua hệ thống suy nghĩ của cái tôi.

-Điều này thực sự hữu ích ở chỗ nó bắt đầu tạo ra sự tách biệt tích cực giữa những gì cái tôi đang suy nghĩ và tin tưởng trong tâm sai lầm về chúng ta là ai. Vì bất kỳ suy nghĩ nào xảy ra trong tâm, đặc biệt nếu đó là tác nhân kích động hoặc bất kỳ cảm xúc nào lướt qua tâm, đột nhiên ta sẽ nói rằng ta là cái đó. Vì vậy nếu nỗi buồn nổi lên, nếu sự tức giận nổi lên, ta sẽ nhầm lẫn bản thân với những suy nghĩ của của cái tôi và rồi nó thực sự đưa chúng ta xuống tận hố sâu của cái tôi, rất khó để thoát khỏi. Đó là sự dính mắc quá sâu.

-Những suy nghỉ của ta hoặc là suy nghĩ với tâm sai lầm hoặc với tâm đúng đắn. Tất cả những suy nghĩ với tâm sai lầm đều giống nhau, đều thuộc về hệ thống suy nghĩ của cái tôi và không có thực. Đừng xem chúng là nghiêm trọng và đừng phản ứng với chúng. Khi ta phản ứng, chắc chắn rằng ta đang nghe theo cái tôi.