1. Sự tha thứ, sự phản chiếu của sự thật, cho con biết cách ban phép lạ, và nhờ đó thoát khỏi nhà tù mà con nghĩ mình đang sống. Con thánh của Người được chỉ ra cho con, trước hết là nơi anh em con; sau đó trong con. Tiếng nói của Người hướng dẫn con kiên nhẫn lắng nghe Lời của Người, và cho đi như con nhận được. Và khi con nhìn vào Con của Người hôm nay, con nghe thấy Tiếng nói của Người hướng dẫn con tìm đường đến với Người, như Người đã định sẵn con đường ấy sẽ là:
“Hãy nhìn thấy sự vô tội của anh ấy, và con được chữa lành.”
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
__________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Từ sự thật trong tiêu đề bài học rất trừu tượng. Vì vậy, hãy thay thế bằng từ tha thứ. Sự tha thứ đáp lại mọi lời kêu gọi của chúng ta với Chúa. Đầu tiên đáp lại bằng những phép lạ và sau đó trả lại cho chúng ta để là chính nó. Và bây giờ chúng ta có thể mang nó về nhà, đưa nó vào trong. Và bây giờ nó thực sự hạ cánh, nó không còn trừu tượng. Đó là điều chắc chắn, đó là sự tha thứ ở lại trong tâm chúng ta để chúng ta giống như một hiện thân sống động của nhãn quan Christ hoặc một trạng thái tha thứ, để ta không tin vào bất kỳ ảo tưởng nào, nhưng ta đang bước đi với sự chắc chắn vì Thánh Linh ở trong tâm ta.
-Ta không cần phải thực hiện một quá trình tha thứ kéo dài. Những gì chúng ta làm là theo cách này, nếu chúng ta bị kích động trong thời điểm đó, chúng ta sẽ đi nói đây là cái tôi, không phải ta như là Christ và thừa nhận rằng chúng ta chấp nhận tình yêu thương mà chúng ta là như con Chúa trong khoảnh khắc đó, và khi chúng ta chấp nhận điều đó, chúng ta cũng chấp nhận sự bình an của Chúa, vì vậy điều đó có thể xảy ra ngay lập tức.
–Hãy nhìn thấy sự vô tội trong anh em mình va ta được cứu. Hãy nhìn thấy Đấng Christ trong anh ấy và ta được chữa lành. Đó là quy luật cơ bản của nhận thức, nó nói lên mức độ mà ta coi trọng cảm giác tội lỗi ở mức độ đó ta sẽ nhận thức một thế giới trong đó tấn công và phòng thủ là chính đáng. Ở mức độ mà ta nhận ra tội lỗi là vô nghĩa, đổ lỗi là vô nghĩa, ở mức độ đó ta nhận thấy việc tấn công và phòng thủ là không thể biện minh được. Điều này hoàn toàn phù hợp với quy luật cơ bản của nhận thức là những gì ta tin đều ở đó và ta tin nó ở đó bởi vì ta muốn nó ở đó.