Bài 330: Ta sẽ không làm tổn thương chính mình nữa hôm nay.

1. Hôm nay chúng ta hãy chấp nhận sự tha thứ là chức năng duy nhất của mình. Tại sao chúng ta lại tấn công tâm của mình, và gieo rắc cho chúng những hình ảnh đau đớn? Tại sao chúng ta lại dạy chúng rằng chúng bất lực, khi Chúa ban sức mạnh và Tình yêu thương của Người, và bảo chúng lấy đi những gì vốn thuộc về chúng? Tâm sẵn sàng chấp nhận những món quà của Chúa đã được phục hồi tinh thần, và mở rộng sự tự do và niềm vui của nó, cũng như Ý Chúa hợp nhất với ý muốn của nó. Ngã mà Chúa tạo dựng không thể phạm tội, và do đó không thể khổ đau. Hôm nay chúng ta hãy chọn Ngài là Bản thể của chúng ta, và nhờ đó thoát khỏi mãi mãi mọi thứ mà giấc mơ sợ hãi dường như mang đến cho chúng ta.

2. Thưa Cha, Con của Cha không thể bị tổn thương. Và nếu chúng con nghĩ rằng mình khổ đau thì chúng con không biết Danh tính duy nhất mà chúng con chia sẻ với Người. Chúng con muốn trở lại với Danh tính đó hôm nay, để được giải thoát mãi mãi khỏi mọi lỗi lầm của chúng con, và được cứu khỏi những gì chúng con nghĩ mình là.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ngã mà Chúa tạo dựng, đó là chúng ta, thì không thể phạm tội và do đó không thể khổ đau. Như vậy rõ ràng là cách duy nhất chúng ta có thể đau khổ là nếu chúng ta tin tưởng rằng chúng ta đã phạm tội vì chúng ta tin rằng chúng ta đã tách rời khỏi Nguồn của mình, với Cha và anh chị em của chúng ta.

-Vì vậy, trong áp dụng, chúng ta tin rằng mình đã phạm tội nếu chúng ta tin rằng chúng ta đã tạo ra cái ta huyễn ảo và coi đó chính là chúng ta. Vì vậy, nhân dạng như một cái ta không có thật là sự chấp nhận rằng sự tách biệt đã xảy ra, điều mà cái tôi gọi là tội lỗi, có thể bị trừng phạt bằng cái chết. Đó là lý do tại sao chức năng duy nhất của chúng ta là tha thứ? Bởi vì sự tách biệt đó chưa bao giờ xảy ra và dường như chỉ xảy ra trong tâm đang ngủ. Chỉ thế thôi. Vì vậy, khi chúng ta đồng nhất với Ngã thánh, chúng ta không thể nào chịu khổ đau được.

-Hãy để chúng ta lựa chọn ngày hôm nay. Đó luôn luôn là một sự lựa chọn. Chúng ta không bao giờ là nạn nhân, chúng ta luôn đưa ra quyết định để trả lời câu hỏi ta là gì? Ta sẽ không biết về chính mình nếu ta nghĩ rằng ta là cái ngã hoang đường. Đó là một sự lựa chọn để không biết chính mình như ta là. Điều đó dẫn đến niềm tin vào sự tách biệt và mọi đau khổ đều phải phát sinh, bởi vì sự tách biệt đó khỏi cái gì? Khỏi sự sống vĩnh cửu, khỏi tình yêu thương hoàn hảo, khỏi tất cả sự thật mạnh mẽ. Chỉ cần đến với nhau một lần nữa và với lòng biết ơn biết được câu trả lời của Chúa cho câu hỏi về sự tách biệt là điều không thể tưởng tượng được, không thể xảy ra được.

-Hãy biết chính mình. Đó là sự lựa chọn trong từng khoảnh khắc.

Bài 326: Con mãi mãi là Kết quả của Chúa.

1. Thưa Cha, con được tạo dựng trong Tâm của Cha, một Ý tưởng thánh không bao giờ rời khỏi nhà của mình. Con mãi mãi là Kết quả của Người, và Người mãi mãi là Nguyên nhân của con. Như Người đã tạo dựng con, con vẫn vậy. Nơi Người đã tạo lập con, con vẫn ở đó. Và tất cả các thuộc tính của Người đều ở trong con, vì Ý muốn của Người là có một người Con giống với Nguyên nhân của nó đến nỗi Nguyên nhân và Kết quả là không thể phân biệt được. Xin cho con biết rằng con là Kết quả của Chúa, và vì vậy con có quyền năng tạo dựng giống như Người. Và như trên Thiên đường, dưới đât cũng vậy. Kế hoạch của Người con xin tuân theo ở đây, và cuối cùng con biết rằng Người sẽ quy tụ các kết quả của Người vào Thiên đường thanh bình của Tình yêu thương của Người, nơi trần gian sẽ biến mất, và mọi ý nghĩ tách biệt hợp nhất trong vinh quang như Con Chúa.

2. Hôm nay chúng ta hãy chứng kiến thế gian biến mất, ban đầu được biến đổi, rồi được tha thứ, hoàn toàn tan biến vào thánh Ý của Chúa.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta mãi mãi là kết quả của Chúa. Đó là sự thật. Ta là kết quả không gián đoạn của Chúa và đó chính là chúng ta. Điều duy nhất là chúng ta có nhận thức được nó một cách liên tục và nhất quán hay không. Liệu chúng ta có biện pháp phòng vệ nào giữa nhận thức của chúng ta và sự thực đó không.

-Chúa là nguyên nhân đầu tiên, Con Chúa là kết quả, nhưng là một với Chúa trong bản thể. Chúa là bản chất của chúng ta. Chúa là sự sống của chúng ta. Chúa là sự biểu hiện của chúng ta. Chúa là tình yêu của chúng ta. Chúa là tất cả những gì hiện hữu đối với chúng ta. Và chúng ta chia sẻ quyền lực, vinh quang, sự sống, trí tuệ của Người.

-Trong bài Tạo phẩm là gì có nói chúng ta là tạo phẩm, chúng ta là Con Chúa. Chúng ta là tổng thể của tất cả những ý nghĩ của Chúa, tâm linh, vô số về lượng, có mặt khắp nơi, vô hạn, là tình yêu thiêng liêng hay tình yêu hoàn hảo, bất biến, vĩnh cửu, toàn năng hay sở hữu mọi quyền lực. Chúng ta là phần mở rộng của Chúa. Chúng ta là Đồng tạo dựng với Chúa nên chúng ta là tâm. Chúng ta là ý muốn của Chúa. Chúng ta là sự thật. Chúng ta đã hoàn thiện và trọn vẹn rồi. Chúng ta là một, an toàn, hoàn hảo, vô tội và chắc chắn.

-Mỗi phần trong chúng ta đều chứa đựng cái toàn thể và cái toàn thể chứa đựng mọi phần, đó là toàn ảnh. Và đó là tính bất nhị, bất nhị thực sự, bất nhị thuần khiết. Có rất nhiều sự hiểu lầm với những lời dạy bất nhị. Họ không xem xét đến tư duy toàn ảnh hoặc tạo phẩm của Chúa nói rất rõ ràng Chúa thực sự có nhiều con, không chỉ một mà vô số nhưng tất cả là một với Chúa. Nhưng cái tôi không thể hiểu được điều đó.