Bài 8: Tâm ta bị ám ảnh bởi những suy nghĩ trong quá khứ

1. Tất nhiên, ý tưởng này là lý do tại sao anh em chỉ nhìn thấy quá khứ. Không ai thực sự nhìn thấy bất kỳ điều gì. Anh ấy chỉ nhìn thấy những suy nghĩ của mình được phóng chiếu ra bên ngoài. Tâm bị ám ảnh bởi quá khứ là nguyên nhân gây ra quan niệm sai lầm về thời gian mà từ đó cái nhìn của anh em bị ảnh hưởng. Tâm của anh em không thể nắm bắt được hiện tại, vốn là thời gian duy nhất tồn tại. Vì vậy, nó không thể hiểu thời gian, và thực tế không thể hiểu bất cứ điều gì.

2. Suy nghĩ duy nhất hoàn toàn đúng đắn mà người ta có thể giữ về quá khứ là nó không tồn tại ở đây. Vì vậy, nghĩ về nó hoàn toàn là nghĩ về ảo tưởng. Rât ít người nhận ra điều thực sự ẩn chứa trong việc hình dung quá khứ hay dự đoán tương lai. Tâm thực sự trống rỗng khi làm điều này, bởi vì nó thực sự không nghĩ về bất cứ điều gì.

3. Mục đích của bài tập hôm nay là bắt đầu rèn luyện tâm của anh em để nhận biết khi nào nó thực sự không suy nghĩ gì cả. Trong khi những ý tưởng thiếu suy nghĩ làm cho tâm anh em bận rộn thì sự thật bị chặn lại. Nhận ra rằng tâm của anh em chỉ đơn thuần là trống rỗng, thay vì tin rằng nó chứa đầy những ý tưởng có thật, là bước đầu tiên để mở đường cho nhãn quan.

4. Bài tập hôm nay nên được thực hiện với mắt nhắm. Điều này là do anh em thực sự không thể nhìn thấy bất cứ điều gì, và anh em sẽ dễ dàng nhận ra rằng dù anh em có thể hình dung một ý nghĩ sống động đến mức nào, thì anh em cũng không nhìn thấy gì cả. Với sự đầu tư ít nhất có thể, tìm kiếm trong tâm anh em khoảng một phút như thường lệ, chỉ lưu ý những suy nghĩ anh em tìm thấy ở đó. Gọi tên cho từng cái một theo nhân vật hay chủ đề trung tâm mà nó chứa đựng, và chuyển sang cái tiếp theo. Bắt đầu tiết thực tập bằng cách nói:

Ta dường như đang nghĩ về _________.

5. Sau đó, gọi tên cụ thể cho từng suy nghĩ của anh em, ví dụ:

Ta dường như đang nghĩ về [tên người], về [tên của vật], về [tên của cảm xúc],

Và vân vân, kết thúc vào cuối thời gian tìm kiếm trong tâm bằng:

Nhưng tâm ta đang bận rộn với những suy nghĩ trong quá khứ.

6. Điều này có thể được thực hiện bốn hay năm lần trong ngày, trừ khi anh em thấy khó chịu. Nếu anh em thấy khó khăn, ba hay bốn lần là đủ. Dù vậy, anh em có thể thấy hữu ích khi đưa cả sự khó chịu của anh em, hay bất cứ cảm xúc nào mà ý tưởng cho ngày hôm nay có thể gây ra, vào chính tâm đang tìm kiếm.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta có quan niệm sai lầm về thời gian, chúng ta chỉ nhìn thấy quá khứ.

-Trong giấc mơ này đâu đó trong dòng thời gian theo chiều ngang có ý tưởng về sự ra đời đã hình thành nên cái thân, đó là niềm tin rằng ta là cái ngã tách biệt và ta đang di chuyển dọc theo dòng thời gian này. Nhưng trong sự vĩnh cửu của Chúa, chỉ có vô hạn. Chúa là vô hạn và vĩnh cửu. Vì vậy không có thời gian nào để ta chọn thời điểm bắt đầu và kết thúc ở đâu trong cõi vĩnh hằng.

-Vì vậy nếu chỉ có sự vô hạn và vĩnh cửu thì thời gian duy nhất là hiện tại và chỉ trong hiện tại, chúng ta mới có thể trải nghiệm khoảnh khắc thánh nơi chúng ta nhớ lại bản chất, danh tính của mình. Nếu khoảnh khắc đó, khoảnh khắc hiện tại bị che khuất bởi những suy nghĩ trong quá khứ, chúng ta không bao giờ có thể tiếp cận được khoảnh khắc mà sự thật có thể quay trở lại nhận thức của chúng ta.

-Sự bận tâm với những suy nghĩ trong quá khứ, lo lắng về quá khứ, than thở về quá khứ, cảm thấy tội lỗi về quá khứ làm hao mòn tâm đến mức nó không hiện diện ở đây để chờ đợi điều kỳ diệu. Chúng ta nhận ra rằng tâm bận rộn là sự bảo vệ tuyệt đối chống lại bất kỳ sự sáng nào lọt vào nhận thức của chúng ta.

-Khi tâm ta chỉ nghĩ về quá khứ, nó thực sự không nghĩ gì cả, nó chỉ tưởng tượng. Khi tâm bận rộn với quá khứ, nó quên mất hiện tại là thời gian duy nhất tồn tại và ta chỉ có thể bình yên trong hiện tại.

-Hãy từ bỏ những suy nghĩ đau buồn trong quá khứ hay những lo lắng cho tương lai và hãy chọn bình yên trong hiện tại. Hãy chọn yêu thương vì ta chính là tình yêu thương. Hãy chọn tha thứ vì sự thật không có gì xảy ra, tất cả chỉ là ảo tưởng.

Bài 7: Ta chỉ nhìn thấy quá khứ

1.Ý tưởng này đặc biệt khó tin lúc đầu. Tuy nhiên, đó là lý do cho tất cả những điều trước đây.

Đó là lý do tại sao không có gì anh em nhìn thấy có bất kỳ ý nghĩa gì.

Đó là lý do tại sao anh em đã cho mọi thứ anh em thấy tất cả ý nghĩa nó có đối với anh em.

Đó là lý do tại sao anh em không hiểu bất cứ điều gì anh em nhìn thấy.

Đó là lý do tại sao suy nghĩ của anh em không có ý nghĩa gì, và tại sao chúng giống như những thứ anh em nhìn thấy.

Đó là lý do tại sao anh em không bao giờ khó chịu vì lý do anh em nghĩ.

Đó là lý do tại sao anh em khó chịu vì anh em nhìn thấy điều không có ở đó.

2. Những ý tưởng cũ về thời gian rất khó thay đổi, bởi vì mọi thứ anh em tin tưởng đều bắt nguồn từ thời gian, và phụ thuộc vào việc anh em không học những ý tưởng mới này về nó. Tuy nhiên, chính vì lý do đó mà anh em cần những ý tưởng mới về thời gian. Ý tưởng về thời gian đầu tiên này thực sự không quá xa lạ như thoạt nghe.

3. Hãy nhìn vào một cái cốc, chẳng hạn. Anh em có nhìn thấy một cái cốc không, hay anh em chỉ đang xem lại những trải nghiệm trong quá khứ của mình khi cầm một cái cốc lên, khát nước, uống từ cái cốc, cảm giác vành cốc chạm vào môi anh em, ăn sáng và vân vân? Không phải phản ứng thẩm mỹ của anh em với cái cốc cũng dựa vào kinh nghiệm trong quá khứ sao? Làm sao anh em biết được loại cốc này có bị vỡ nếu anh em làm rơi nó hay không? Anh em biết gì về cái cốc này ngoại trừ những gì anh em học được trong quá khứ? Anh em sẽ không biết chiếc cốc này là gì, ngoại trừ anh em đã học được trước đây. Vậy thì, anh em có thực sự nhìn thấy nó không? 

4. Hãy nhìn xung quanh anh em. Điều này cũng đúng với bất kỳ điều gì anh em nhìn vào. Hãy thừa nhận điều này bằng cách áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay một cách không phân biệt vào bất kỳ điều gì thu hút sự chú ý của anh em. Ví dụ:

Ta chỉ thấy quá khứ trong cây bút chì này.

Ta chỉ thấy quá khứ trong chiếc giày này.

Ta chỉ thấy quá khứ trong bàn tay này.

Ta chỉ thấy quá khứ trong cái thân kia.

Ta chỉ thấy quá khứ trên khuôn mặt kia.

5. Đừng quá chú trọng một điều cụ thể nào đó, nhưng hãy nhớ không bỏ sót điều gì riêng biệt. Nhìn thoáng qua từng đối tượng một, rồi chuyển sang chủ đề tiếp theo. Ba hoặc bốn lần thực tập, mỗi lần kéo dài khoảng một phút là đủ.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây:

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________________

Chú thích

-Sự thật là mọi thứ chúng ta tin đều bắt nguồn từ thời gian. Vì vậy mọi thứ chúng ta nhìn thấy và mọi thứ mà chúng ta đánh giá về bất cứ điều gì đều dựa trên quá khứ, sự học hỏi và kinh nghiệm trong quá khứ của chúng ta về điều gì đó.

-Chúng ta liên tục chộp lấy sự hiểu biết trong quá khứ của mình và kéo nó theo mình và như một tấm màn che phủ nhận thức của mình để khi ta nhìn thấy bất cứ thứ gì, ta ngay lập tức cố gắng đánh giá nó là gì, ta muốn nó, ta không muốn nó , nó tốt với ta, nó xấu với ta, ta thích chúng, ta không thích chúng, tất cả đều dựa trên kinh nghiệm quá khứ của ta.

-Vì vậy ta thực sự không bao giờ có mặt trong hiện tại để biết mọi thứ dùng để làm gì bởi vì ta liên tục chỉ sử dụng bộ lọc quá khứ để thông báo cho mình vào thời điểm hiện tại. Và vì vậy ta không bao giờ trải nghiệm khoảnh khắc hiện tại.

-Vì vậy tất cả những chấn thương trong quá khứ đều tạo ra một số phản ứng trong chúng ta, cho đến khi chúng ta thấy được việc mình đang làm, rằng chúng ta sẽ không bao giờ trải nghiệm khoảnh khắc hiện tại và nhìn thấy anh em của chúng ta như họ vốn là khi mà quá khứ vẫn chạy ngay trong vô thức của chúng ta.

-Những bài học này đã dạy ta cách bắt đầu trung lập hóa mọi thứ ta đang thấy. Điều đó có nghĩa nếu bộ lọc cái tôi mang lại ý nghĩa cho mọi thứ thì chắc chắn ta sẽ không bao giờ nhìn thấy những gì Thánh Linh muốn ta thấy. Người thầy bên trong này sẽ không thể cho ta biết điều gì thực sự đang diễn ra nếu chúng ta tin chắc chúng ta biết mọi thứ là gì và chúng để làm gì. Chúng ta còn đi xa đến mức nói rằng ta biết mình là ai.

-Ta chỉ đang trải nghiệm quá khứ. Những gì dường như đang diễn ra chỉ là quá khứ. Ta đang xem lại quá khứ. Thế giơi chỉ là quá khứ. Mọi hình tướng đều là quá khứ. Ta như là một cá nhân cũng là quá khứ. Ta đang giữ một ký ức xa xưa trước mắt mình.

-Nghĩ đến việc bị rơi vào thế giới mà không có kinh nghiệm trong quá khứ, ta sẽ hoàn toàn kinh ngạc và ngạc nhiên và nhìn thấy tất cả mọi thứ đều mới mẻ trong từng khoảnh khắc và không có gì lặp lại.