Bài 352: Sự phán xét và tình yêu thương là hai điều trái ngược nhau. Từ cái này mà phát sinh mọi nỗi buồn trên thế gian. Nhưng từ cái kia là sự bình an của chính Chúa.

1. Sự tha thứ chỉ nhìn vào sự vô tội và không phán xét. Qua đó con đến với Người. Sự phán xét sẽ bịt mắt con và làm con mù quáng. Tuy nhiên, tình yêu thương, được phản ánh trong sự tha thứ ở đây, nhắc nhở con rằng Cha đã cho con một con đường để tìm lại sự bình an của Người. Con được cứu chuộc khi chọn đi theo con đường này. Người không bỏ mặc con bơ vơ. Trong con có cả ký ức về Người và Đấng dẫn dắt con đến với điều đó. Cha ơi, con muốn nghe Tiếng nói của Người và tìm thấy sự bình an của Người hôm nay. Vì con muốn yêu thương Bản thể của chính mình, và tìm thấy trong đó ký ức về Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự phán xét và tình yêu thương là đối lập nhau. Vì vậy, điều đó có nghĩa là bất kỳ phán xét nào chúng ta đưa ra đều trái ngược với Chúa vì Chúa là tình yêu thương, và nếu danh tính thực sự của chúng ta là Christ, thì chúng ta đang phán xét chống lại danh tính của mình.

-Vì vậy, khi chúng ta chọn phán xét, chúng ta đang chọn thực hiện một tâm ‘Tôi biết’ tức là sự nhấn mạnh rằng chúng ta có thể biết điều gì đó, nhìn thấy điều gì đó, phán xét điều gì đó ngoài ý muốn của Chúa. Vì vậy, đó là lời tuyên bố của chúng ta rằng ý muốn của ta sẽ được thực hiện chứ không phải ý muốn của Chúa.

-Vì vậy, nó đang gán sự thật cho những ảo tưởng. Và đó chính là sự kiêu ngạo của cái tôi khi cho rằng ý muốn của nó cũng đúng và đó là sự chống đối Chúa. Khi chúng ta sử dụng sự phán xét, kết quả trong tâm luôn là cảm giác tội lỗi, bởi vì tâm đúng đắn của chúng ta, tâm mà chúng ta chia sẻ, Thánh Linh biết rằng chỉ có một ý muốn, chỉ có một sự thật và không có gì khác là đúng.

-Sự giải phóng tội lỗi khỏi tâm, bóng tối khỏi tâm, đó là sự hủy bỏ hoàn toàn cái tôi. Nếu tâm không có cảm giác tội lỗi, chúng ta không thể biết mình hoặc cảm thấy mình tách biệt khỏi Chúa. Vì vậy, huyết mạch của cái tôi thực sự nằm ở khả năng phán xét những gì không có ở đó là có thật.

Bài 349: Hôm nay con để nhãn quan của Đấng Christ nhìn nhận mọi thứ thay con và không phán xét chúng, nhưng thay vào đó, ban cho mỗi thứ một phép lạ của tình yêu thương.

1. Vì vậy con sẽ giải thoát mọi thứ mà con thấy, và ban cho chúng sự tự do mà con tìm kiếm. Như vậy, con tuân theo luật yêu thương, và cho đi những gì con muốn tìm thấy và biến thành của mình. Nó sẽ được ban cho con, bởi vì con đã chọn nó làm món quà con muốn ban tặng. Thưa Cha, những món quà của Người là của con. Mỗi món quà con chấp nhận mang lại cho con một phép lạ để ban tặng. Và khi cho đi như con muốn nhận, con học được rằng phép lạ chữa lành của Người thuộc về con.

2. Cha của chúng ta biết nhu cầu của chúng ta. Người ban cho chúng ta ân sủng để đáp ứng mọi nhu cầu đó. Và vì vậy, chúng ta tin tưởng vào Người sẽ ban cho chúng ta những phép lạ làm phước lành cho thế giới, và chữa lành tâm của chúng ta khi chúng ta trở về với Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Điều này nhắc nhở ta rằng mọi cuộc gặp gỡ và mọi thứ chúng ta đang làm đều là thánh khi chúng ta loại bỏ những diễn giải của mình trong cái tâm ‘ta biết’ khỏi mọi khoảnh khắc hiện tại và chỉ hoàn toàn cởi mở như trẻ thơ, và với lòng biết ơn khi biết rằng có một phước lành ngay bây giờ, có một phép lạ ngay ở đây. Thánh Linh sẽ sửa chữa cho ta khi ta mong muốn điều đó thay vì chen vào một ý muốn ngoài Ngài như thể có thể có một ý muốn khác.

-Khi ta không đồng nhất với cái ngã ảo tưởng hoặc mong muốn có cảm giác tách biệt, sẽ có điều gì đó đáng yêu, kỳ diệu, tràn ngập ánh sáng, thánh khiết, điều gì đó sẽ khiến tâm ta quay trở lại ký ức về Chúa ngay tại đây, ngay bây giờ. Nó luôn có sẵn cho chúng ta. nhưng chúng ta có muốn nó không?

-Mỗi anh em đều là một vị cứu tinh. Chúng ta phải sẵn sàng từ bỏ cách giải thích của riêng mình thông qua năm giác quan về những gì đang diễn ra. Điều đó có nghĩa là chúng ta phải hoàn toàn có mặt trong giây phút hiện tại và từ bỏ sự phán xét của mình và cầu xin Thánh Linh cho chúng ta biết những gì thực sự có ở đây. Không có lăng kính của cái tôi, mọi thứ sẽ là phép lạ. Đó là điều tự nhiên, Hãy để mọi thứ được tự nhiên. Đó là quy luật của yêu thương, để có tất cả hãy cho đi tất cả.

-Đó là món quà trực tiếp từ Chúa thông qua Ngã thánh của ta đến với Đoàn con. Hãy cảm nhận điều đó, khi ta nhận được nó, đó là trạng thái được cảm nhận, không phải là một thứ hiểu biết.

Bài 325: Mọi thứ ta nghĩ ta thấy đều phản ánh những ý tưởng.

1. Đây là điểm then chốt của sự cứu rỗi: những gì ta thấy phản ánh một quá trình trong tâm ta, bắt đầu với ý tưởng của ta về những gì ta muốn. Từ đó, tâm tạo ra một hình ảnh về điều mà tâm mong muốn, đánh giá là có giá trị, và do đó tìm kiếm. Những hình ảnh này sau đó được phóng chiếu ra ngoài, được nhìn vào, được coi là có thật và được bảo vệ như của chính mình. Từ những mong muốn điên rồ nảy sinh một thế giới điên rồ. Từ sự phán xét nảy sinh một thế giới bị lên án. Và từ những ý nghĩ tha thứ xuất hiện một thế giới hiền hòa, với lòng nhân từ dành cho Con thánh của Chúa, để mang đến cho anh ấy một ngôi nhà nhân ái, nơi anh ấy có thể nghỉ ngơi một lúc trước khi tiếp tục hành trình, và giúp đỡ anh em mình bước đi cùng với mình, và tìm thấy con đường đến Thiên đường và đến với Chúa.

2. Thưa Cha của chúng con, những ý tưởng của Cha phản ánh sự thật, và những ý tưởng của con nếu tách rời khỏi Cha chỉ là những giấc mơ. Xin cho con chiêm ngưỡng những gì chỉ ý nghĩ của Người phản chiếu , vì ý nghĩ của Người và chỉ của Người mới thiết lập sự thật.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Tất cả những điều ta nghĩ là ta thấy đều phản ánh ý tưởng. Có rất nhiều điều trong một câu nói đó. Đúng vậy, chúng ta đã nói về điều đó một vài bài học trước rằng đằng sau mọi thứ vật chất là ý tưởng đằng sau đó. Nó luôn luôn là bất cứ điều gì chúng ta thấy, bất cứ điều gì chúng ta trải qua dù được đánh giá là tốt, vui hay xấu, đau đớn đều bắt đầu từ ý tưởng của ta về những gì ta muốn.

-Tất cả những điều này nói ở đây là tất cả những gì chúng ta mong muốn một cách có ý thức ở đây trên thế giới và trong cái thân, cùng với tất cả những gì chúng ta tự bảo vệ mình khỏi nó, nói cách khác, những gì chúng ta sợ hãi, chúng tạo nên những ham muốn của chúng ta đang nói đến trong bài học này và sự biểu hiện tiếp theo của chúng.

-Vì vậy, điều quan trọng cần nói ở đây là có rất nhiều điều như thế này cho đến khi chúng ta thực hiện được một lượng giải cấu trúc thần thánh nhất định. Phần lớn những gì chúng ta đầu tư vào đều là những gì chúng ta lo sợ. Và nếu nó vẫn còn ẩn giấu trong vô thức thì nó phải bộc lộ ra bởi vì đó là điều chúng ta tin tưởng, và do đó đó là điều chúng ta sẽ phóng chiếu. Vì vậy, nếu chúng ta sợ bệnh tật, sợ xung đột hoặc sợ mất mát tài chính, và tất cả những điều này, điều đó có nghĩa là chúng ta chưa có thực sự tha thứ cho những điều này.

-Quá trình này liên quan đến việc kết hợp với Thánh Linh và hỏi, con muốn có thể nhận ra những nỗi sợ hãi này bởi vì khi chúng không được tha thứ và không nguôi, thì chúng phải biểu hiện theo một cách nào đó bởi vì chúng ta tin rằng chúng có thật. Nếu không chúng ta sẽ không sợ hãi.

-Ý tưởng của bài học hôm nay rất hữu ích khi chúng ta nghĩ rằng mình đang phải đối mặt với vấn đề thực sự về thể chất dường như không thể vượt qua được, rằng những lời cầu nguyện hoặc sự điều chỉnh tâm của chúng ta thực sự có thể có bất kỳ tác dụng nào.

-Thân xác thực sự vẫn là một ý tưởng và nếu ý nghĩ là nguyên nhân gây ra vấn đề của cái thân thì ý nghĩ có thể sửa chữa nó. Vì vậy, việc đồng ý với cái nhìn của Chúa về ta thay vì cái tôi là quan trọng như thế nào, nói rằng ta là thân xác hữu diệt này với một vấn đề có thật. Khi ta quy giản ý tưởng về vật chất trở lại bản chất là ý nghĩ vốn có của nó, thì ta có thể thực hiện chuyển đổi rất dễ dàng. Ta tha thứ cho suy nghĩ của cái tôi và ta chấp nhận suy nghĩ của Chúa trong tâm mình. Bây giờ tâm đã được chữa lành. Liệu một tâm được chữa lành có thể tạo ra một hiệu ứng bệnh tật không. Không thể được. Nếu không thì kết quả sẽ tách rời khỏi nguyên nhân của nó, điều này là không thể được.