Bài 330: Ta sẽ không làm tổn thương chính mình nữa hôm nay.

1. Hôm nay chúng ta hãy chấp nhận sự tha thứ là chức năng duy nhất của mình. Tại sao chúng ta lại tấn công tâm của mình, và gieo rắc cho chúng những hình ảnh đau đớn? Tại sao chúng ta lại dạy chúng rằng chúng bất lực, khi Chúa ban sức mạnh và Tình yêu thương của Người, và bảo chúng lấy đi những gì vốn thuộc về chúng? Tâm sẵn sàng chấp nhận những món quà của Chúa đã được phục hồi tinh thần, và mở rộng sự tự do và niềm vui của nó, cũng như Ý Chúa hợp nhất với ý muốn của nó. Ngã mà Chúa tạo dựng không thể phạm tội, và do đó không thể khổ đau. Hôm nay chúng ta hãy chọn Ngài là Bản thể của chúng ta, và nhờ đó thoát khỏi mãi mãi mọi thứ mà giấc mơ sợ hãi dường như mang đến cho chúng ta.

2. Thưa Cha, Con của Cha không thể bị tổn thương. Và nếu chúng con nghĩ rằng mình khổ đau thì chúng con không biết Danh tính duy nhất mà chúng con chia sẻ với Người. Chúng con muốn trở lại với Danh tính đó hôm nay, để được giải thoát mãi mãi khỏi mọi lỗi lầm của chúng con, và được cứu khỏi những gì chúng con nghĩ mình là.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ngã mà Chúa tạo dựng, đó là chúng ta, thì không thể phạm tội và do đó không thể khổ đau. Như vậy rõ ràng là cách duy nhất chúng ta có thể đau khổ là nếu chúng ta tin tưởng rằng chúng ta đã phạm tội vì chúng ta tin rằng chúng ta đã tách rời khỏi Nguồn của mình, với Cha và anh chị em của chúng ta.

-Vì vậy, trong áp dụng, chúng ta tin rằng mình đã phạm tội nếu chúng ta tin rằng chúng ta đã tạo ra cái ta huyễn ảo và coi đó chính là chúng ta. Vì vậy, nhân dạng như một cái ta không có thật là sự chấp nhận rằng sự tách biệt đã xảy ra, điều mà cái tôi gọi là tội lỗi, có thể bị trừng phạt bằng cái chết. Đó là lý do tại sao chức năng duy nhất của chúng ta là tha thứ? Bởi vì sự tách biệt đó chưa bao giờ xảy ra và dường như chỉ xảy ra trong tâm đang ngủ. Chỉ thế thôi. Vì vậy, khi chúng ta đồng nhất với Ngã thánh, chúng ta không thể nào chịu khổ đau được.

-Hãy để chúng ta lựa chọn ngày hôm nay. Đó luôn luôn là một sự lựa chọn. Chúng ta không bao giờ là nạn nhân, chúng ta luôn đưa ra quyết định để trả lời câu hỏi ta là gì? Ta sẽ không biết về chính mình nếu ta nghĩ rằng ta là cái ngã hoang đường. Đó là một sự lựa chọn để không biết chính mình như ta là. Điều đó dẫn đến niềm tin vào sự tách biệt và mọi đau khổ đều phải phát sinh, bởi vì sự tách biệt đó khỏi cái gì? Khỏi sự sống vĩnh cửu, khỏi tình yêu thương hoàn hảo, khỏi tất cả sự thật mạnh mẽ. Chỉ cần đến với nhau một lần nữa và với lòng biết ơn biết được câu trả lời của Chúa cho câu hỏi về sự tách biệt là điều không thể tưởng tượng được, không thể xảy ra được.

-Hãy biết chính mình. Đó là sự lựa chọn trong từng khoảnh khắc.

Bài 327: Ta chỉ cần kêu cầu và Người sẽ đáp lời ta.

1. Ta không được yêu cầu phải nhận sự cứu rỗi dựa trên một đức tin không có căn cứ. Vì Chúa đã hứa Người sẽ nghe tiếng gọi của ta, và chính Người sẽ đáp lời ta. Hãy để ta chỉ học hỏi từ kinh nghiệm của mình rằng điều này là đúng, và đức tin vào Người chắc chắn phải đến với ta. Đây là đức tin sẽ bền vững, và đưa ta tiến xa hơn nữa trên con đường dẫn đến Người. Vì nhờ đó, ta sẽ chắc chắn rằng Người đã không bỏ rơi ta và vẫn yêu thương ta, chỉ chờ đợi lời kêu cầu của ta để ban cho ta mọi sự giúp đỡ cần thiết để đến với Người.

2. Thưa Cha, con cảm ơn Cha vì những lời hứa của Người sẽ không bao giờ thất bại trong trải nghiệm của con, nếu con chỉ cần thử nghiệm chúng. Vậy xin cho con thử nghiệm chúng, và không phán xét chúng. Lời của Người là một với Người. Cha ban cho con phương tiện để có được sự xác tín, và cuối cùng con có được sự đảm bảo về Tình yêu thương vĩnh cửu của Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi chúng ta kêu cầu Chúa, Người luôn đáp lời, luôn luôn. Nhưng điều đó phụ thuộc vào tâm của chúng ta. Người sử dụng Thánh Linh làm cầu nối giữa Người và tâm chia cắt của chúng ta trong cõi nhận thức.

-Nếu chúng ta chỉ đọc bề ngoài của những lời trên trong bài học, thì mọi người có thể có ấn tượng và điều đó nuôi dưỡng niềm tin rằng chúng ta tách biệt khỏi Chúa, rằng Chúa ở đâu đó, tách biệt khỏi chúng ta và những lời cầu nguyện của chúng ta cứ liên tục dâng lên và Chúa có thể đáp lại hoặc không. Và đó là việc biến Chúa thành con người. Tuy nhiên điều chúng ta đang học ở đây là Chúa không phải là người. Hãy nhớ lại tạo phẩm của Chúa là gì? Chúa là luật của tình yêu thương, Chúa ở khắp mọi nơi, hiện diện và luôn hoạt động.

-Vì vậy, khi chúng ta bỏ đi sự phòng thủ, những gì hiện diện là những luật đang diễn ra của Chúa về lòng tốt, tình yêu, sự hoàn hảo, sự hài hòa và sự cung cấp. vân vân. Vì vậy, đối với những tâm chưa được khai sáng, điều đó dường như có một lời cầu nguyện đã được thốt ra và Chúa có thể đáp lại nó hoặc không, nhưng đó chỉ là việc chúng ta đưa suy nghĩ của mình phù hợp với Chúa. Chúng ta tha thứ cho những phòng thủ của mình, khi những điều đó đó bị loại bỏ, chúng ta đang ở trước sự hiện diện của Chúa và Chúa luôn giao tiếp với con mình. Vì vậy, đó chỉ là sự giải phóng sự phòng thủ để trải nghiệm Chúa là Chúa ngay bây giờ là tất cả những gì có trong cuộc sống của chúng ta và tất cả đều tốt và chúng ta sẽ có được sự minh chứng và trải nghiệm về điều đó.

-Ta hãy thử nghiệm để trải nghiệm Chúa tốt lành nhường nào bởi vì cái tôi sẽ nói, Ồ không, không thể là Chúa của bạn, hoặc Chúa quá bận rộn hoặc có một Chúa hay phán xét. Nhưng khi ta buông bỏ tất cả những định kiến, những kiến ​​thức đã học được trong quá khứ và những gì tốt nhất mà tâm ‘tôi biết’ có được và để điều đó qua đi và cầu xin Thánh Linh, tâm sáng suốt của chúng ta cho ta câu trả lời, ta sẽ thấy câu trả lời đến trong trải nghiệm của mình.