Bài 343: Ta không được yêu cầu phải hy sinh để tìm thấy lòng thương xót và sự bình an của Chúa.

1. Chấm dứt khổ đau không thể là mất mát. Món quà của mọi thứ chỉ có thể là lợi ích. Cha chỉ cho đi. Cha không bao giờ lấy đi. Và Cha đã tạo dựng nên con để giống như Người, nên sự hy sinh là điều không thể đối với con cũng như với Người. Con cũng phải cho đi. Và vì vậy mọi thứ được ban cho con mãi mãi. Như con được tạo nên, con vẫn vậy. Con của Người không thể hy sinh, vì anh ấy phải trọn vẹn, có chức năng hoàn thiện Người. Con trọn vẹn bởi vì con là Con của Người. Con không thể mất mát, vì con chỉ có thể cho đi, và mọi thứ đều là của con mãi mãi.

2. Lòng thương xót và sự bình an của Chúa được ban tặng. Sự cứu rỗi không có giá. Đó là món quà phải được cho và nhận một cách tự do. Và đó là điều chúng ta sẽ học ngày hôm nay.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự hy sinh là không thể đối với ta vì ta được tạo nên giống như Người, ta chỉ cho đi và mọi thứ vĩnh viễn là của ta vì cho và nhận là một. Con Chúa không thể hy sinh vì Con Chúa là toàn thể. Điều này trái ngược hoàn toàn với cái tôi nhận thức rằng khi ta cho, ta sẽ mất.

-Khi chúng ta cho đi, chúng ta chứng minh với bản thân rằng chúng ta có và duy trì ý tưởng rằng chúng ta dư dả. Đó là lý do tại sao chúng ta được ban cho mọi thứ từ Chúa. Chúng ta là suối nguồn bên trong chảy không ngừng nghỉ vì chúng ta được ban tặng một cách tự do.

-Vai trò của chúng ta là cho đi, là mở rộng tình yêu thương. Đó là cách Chúa tạo ra chúng ta. Đó chính xác là toàn bộ mục đích của sự hiện hữu của chúng ta. Và đó là lý do tại sao Ngài nói, hãy ban phát một cách hào phóng cho anh em của mình, đáp lại mọi lời kêu gọi yêu thương bởi vì ta là tình yêu thương. Và đó là cách mà cuối cùng chúng ta sẽ chấp nhận mình là tình yêu thương.

-Ta không phải là cái tôi là sự sợ hãi và tội lỗi. Cái tôi là cơ chế để có được mà không cho đi, dựa trên niềm tin vào sự thiếu thốn và tội lỗi. Ta có mọi thứ vì ta là mọi thứ. Cho đi là niềm vui lớn nhất của ta, vượt lên trên lợi ích của cái ngã. Đó là sự chuyển đổi từ việc nhận sang cho đi sự phụng sự của Chúa.

Bài 24: Ta không nhận thức được lợi ích tốt nhất của mình.

1. Không có tình huống nào xảy ra mà anh em nhận ra kết quả sẽ làm cho anh em hạnh phúc. Do đó, anh em không có hướng dẫn để hành động phù hợp, và không có cách nào để đánh giá kết quả. Những gì anh em làm được quyết định bởi nhận thức của anh em về tình huống, và nhận thức đó là sai lầm. Khi ấy, không thể tránh khỏi việc anh em sẽ không phục vụ lợi ích tốt nhất của chính mình. Tuy nhiên, chúng là mục tiêu duy nhất của anh em trong bất kỳ tình huống nào được nhận thức đúng đắn. Nếu không, anh em sẽ không nhận ra chúng là gì.

2. Nếu anh em nhận ra rằng anh em không nhận thức được lợi ích tốt nhất của mình, anh em có thể được dạy chúng là gì. Nhưng nếu anh em tin chắc rằng anh em biết chúng là gì, thì anh em không thể học được. Ý tưởng của ngày hôm nay là một bước hướng tới việc mở rộng tâm của anh em để việc học có thể bắt đầu.

3. Các bài tập hôm nay đòi hỏi sự trung thục hơn nhiều so với những gì anh em quen sử dụng. Một vài chủ đề, được xem xét một cách trung thực và cẩn thận trong mỗi lần của năm buổi thực tập cần được thực hiện ngày hôm nay, sẽ hữu ích hơn là việc xem lướt qua một số lượng lớn. Hai phút được đề xuất cho mỗi thời gian tìm kiếm trong tâm liên quan đến các bài tập.

4. Các buổi thực tập nên bắt đầu với việc lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay, sau đó mắt nhắm tìm kiếm trong tâm những tình huống chưa được giải quyết mà anh em hiện đang quan tâm. Cần nhấn mạnh vào việc khám phá ra kết quả mà anh em muốn. Anh em sẽ nhanh chóng nhận ra rằng anh em có một số mục tiêu trong tâm như một phần của kết quả mong muốn, và những mục tiêu này ở các cấp độ khác nhau và thường xuyên mâu thuẫn với nhau.

5. Khi áp dụng ý tưởng cho ngày hôm nay, hãy nêu tên từng tình huống xảy ra với anh em, và sau đó liệt kê cẩn thận càng nhiều mục tiêu càng tốt mà anh em muốn đạt được khi giải quyết tình huống đó. Hình thức của mỗi áp dụng nên đại loại như sau:

Trong tình huống liên quan _________, ta muốn _________ xảy ra, và _________ xảy ra,

Và vân vân. Cố gắng đề cập đến nhiều loại kết quả khác nhau nhất có thể xảy ra với anh em một cách trung thực, ngay cả khi một số trong số chúng có vẻ không liên quan trực tiếp đến tình huống, hay thậm chí là vốn có trong đó.

6. Nếu các bài tập này được thực hiện đúng cách, anh em sẽ nhanh chóng nhận ra rằng anh em đang đưa ra một số lượng lớn các đòi hỏi trong tình huống mà không liên quan gì đến nó. Anh em cũng sẽ nhận ra rằng nhiều mục tiêu của anh em mâu thuẫn nhau, rằng anh em không có một kết quả thống nhất trong tâm, rằng anh em phải trải qua sự thất vọng liên quan đến một số mục tiêu của mình dù tình hình có diễn ra như thế nào đi nữa.

7. Sau khi liệt kê càng nhiều mục tiêu được hy vọng càng tốt, cho mỗi tình huống chưa được giải quyết lướt qua tâm của anh em, hãy nói với chính mình:

Ta không nhận thấy lợi ích tốt nhất của mình trong tình huống này,

Và chuyển sang cái tiếp theo.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chỉ cần chúng ta tin rằng chúng ta là cái ngã riêng biệt sử dụng hệ thống suy nghĩ của cái tôi, hãy nhớ rằng đó là thứ thay thế cho tâm Chúa và mọi thứ nó nhìn thấy đều vô nghĩa. Nó không ở ngoài kia mà nó là một sự phóng chiếu từ hệ thống suy nghĩ của cái tôi của cảm giác tội lỗi và sợ hãi. Đó là nền tảng của hệ thống đó.

-Vậy làm thế nào chúng ta có thể biến điều vô nghĩa thành ý nghĩa và đó chính xác là điều cái tôi đang cố gắng làm để nhìn thấy hình ảnh phóng chiếu của chính nó và sau đó quyết định dựa trên quá khứ của nó. Ta có thể thấy rằng chỉ có những lớp vô nghĩa chồng lên nhau. Trong khi chúng ta bị cuốn vào cái tôi và tin vào những gì nó đang cố cho chúng ta thấy thì chúng ta thực sự đang ở trong vòng tròn khép kín đó.

-Đó là lý do tại sao chúng ta cần một cái gì đó khác để thoát ra khỏi nó. Đó là những gì bài tập này đang làm là bắt đầu giải phóng tâm của chúng ta khỏi vòng tròn của những suy nghĩ tấn công phóng chiếu đó. Vì vậy chúng ta không biết lợi ích tốt nhất của mình là gì bởi vì chúng ta không biết bất cứ điều gì có ý nghĩa gì. Tất cả đều vô nghĩa.

-Nếu ta nhận ra rằng ta không nhận thức được lợi ích tốt nhất của mình thì ta có thể được dạy. Vì vậy chúng ta chỉ cần buông bỏ sự nắm bắt của mình về những gì chúng ta nghĩ là mình biết để được Người thầy bên trong chỉ dạy.

-Nhưng hãy xem cái tôi không thể chịu đựng được việc nó không biết hoặc thật là xúc phạm đến cái tâm cho rằng nó biết và thích được khen ngợi vì sự hiểu biết của nó. Đúng là một cái bẫy. Nó đã hoạt động như thế đối với chúng ta trong nhiều năm nhưng nó chưa bao giờ là sự thật. Nên tôi không nhận thức được lợi ích tốt nhất của bản thân cần một chút khiêm tốn. Những gì chúng ta luôn làm chưa bao giờ hiệu quả. Vì vậy hãy bắt đầu với điều này, hãy tin tưởng vào một câu trả lời mới, hãy để một người thầy dạy chúng ta về lĩnh vực này nơi mà chúng tôi cho rằng chúng ta biết. Điều này rất cơ bản.

-Nhận ra ta không biết gì cả trong moi hoàn cảnh, ta thực sự không biết điều gì có thể đem lại hạnh phúc thực sự, ta sẽ mở rộng tâm mình để được hướng dẫn.