Bài 328: Ta chọn vị trí thứ hai để đạt được vị trí thứ nhất.

1. Điều dường như là vị trí thứ hai lại là thứ nhất, vì mọi thứ chúng ta cảm nhận đều bị đảo lộn cho đến khi chúng ta lắng nghe Tiếng nói của Chúa. Dường như chúng ta sẽ đạt được sự tự chủ chỉ bằng cách nỗ lực tách biệt, và sự độc lập của chúng ta khỏi phần còn lại của tạo phẩm của Chúa là con đường để đạt được sự cứu rỗi. Nhưng tất cả những gì chúng ta tìm thấy chỉ là bệnh tật, khổ đau, mất mát và cái chết. Đây không phải là điều Cha của chúng ta muốn cho chúng ta, cũng không có điều gì khác ngoài Ý muốn của Người. Kết hợp với Ý muốn của Người chỉ là tìm ra ý muốn của chính mình. Và vì ý muốn của chúng ta là của Người, nên chính Chúa là người chúng ta phải đến để nhận ra ý muốn của mình.

2. Không có ý muốn nào khác ngoài Ý muốn của Người. Và con vui mừng vì không có điều gì con tưởng tượng lại mâu thuẫn với điều Người muốn con trở thành. Ý muốn của Người là con được an toàn tuyệt đối, bình an mãi mãi. Và con vui mừng chia sẻ Ý muốn đó mà Người, là Cha của con, đã ban cho con như một phần của con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Toàn bộ giấc mơ của sự tách biệt là để bước ra, tách biệt, thiết lập, phấn đấu và đạt được, thêm vào một cái ta tưởng tượng và thiết lập một cái tâm ‘tôi biết’. Bây giờ tất cả chúng ta đều quen với điều này. Nhưng tất nhiên, mọi thứ ở đây đều đảo lộn và đảo ngược. Cái tôi đã lấy đi những gì Chúa đã làm và đảo lộn nó. Và bây giờ chúng ta biết điều này. Chúng ta quay trở lại con đường mà chúng ta đã đi, tức là chúng ta cần lật ngược nó lại. Chúng ta chọn vị trí thứ hai và lúc đầu cái tôi nhìn thấy chúng ta rất bị xúc phạm.

-Cái tôi bị xúc phạm bởi vì nó trở nên thừa thãi, nó không có vai trò gì, nó không có gì để làm. Vì vậy, khi chúng ta nói ta chọn vị trí thứ hai, đó là vị trí khiêm tốn mà chúng ta đã nói đến vài tuần trước. Đó là việc dọn sạch, đó là sự trống rỗng, đó là việc đến với Chúa với hai bàn tay trắng thánh khiết và nói rằng, con không biết mình là gì. Con không biết mình đang làm gì. Con đã tha thứ cho quá khứ. Và ở đây trong khoảnh khắc hiện tại này, con không có manh mối gì. Nhưng thưa Cha, Người biết rõ tạo phẩm của mình. Và với sự khiêm tốn của mình, ta sẽ được cho biết bởi Đấng biết mọi sự.

-Và rồi cuộc sống có thể bắt đầu. Ngay bây giờ, một cái gì đó có thật đang thực sự xuất hiện. Vì vậy, sự khiêm tốn, trống rỗng và một niềm tin sâu sắc, và phúc cho những ai tin mà không thấy. Đó là bước đi của chúng ta, đó là niềm tin và sự tin cậy của chúng ta ngay bây giờ.