Bài 6: Ta khó chịu vì ta nhìn thấy điều không có thật

1. Các bài luyện tập với ý tưởng này rất giống với những bài tập trước. Một lần nữa, cần phải nêu tên cho cả hình thức khó chịu (tức giận, sợ hãi, lo lắng, trần cảm, v.v.) và nguồn (nguyên nhân) được cảm nhận một cách rất cụ thể cho bất kỳ áp dụng nào của ý tưởng này. Ví dụ:

Ta tức giận với _________ vì ta nhìn thấy điều không có thật.

Ta lo lắng về _________ vì ta nhìn thấy điều không có thật.

2. Ý tưởng của hôm nay rất hữu ích để áp dụng cho bất kỳ điều gì có vẻ làm anh em khó chịu, và có thể được sử dụng một cách hữu ích suốt cả ngày cho mục đích đó. Tuy nhiên, ba hoặc bốn thời thực tập yêu cầu phải diễn ra trước trong khỏang một phút để tìm kiếm trong tâm của anh em như trước đây, và áp dụng ý tưởng cho từng ý nghĩ gây khó chịu được phát hiện trong quá trình tìm kiếm.

3. Một lần nữa, nếu anh em chống lại việc áp dụng ý tưởng nảy cho một số suy nghĩ gây khó chịu hơn những suy nghĩ khác, hãy nhắc nhở bản thân về hai lưu ý được nêu trong bài học trước:

Không có những phiền muộn nhỏ. Tất cả chúng đều khiến ta bất an như nhau.

Và:

Ta không thể giữ hình thức khó chịu này mà bỏ qua những sự khó chịu khác. Vì mục đích của những bài tập này, vì vậy, ta sẽ xem tất cả chúng như nhau.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây:

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Vi dụ, tôi tức giận với người bạn của tôi vì tôi thấy điều gì đó không có ở đó. Hay tôi lo lắng cho cơn đau của tôi vì tôi thấy điều gì đó không có ở đó. Nhưng tất cả điều này, cơn tức giận hay lo lắng của ta được cảm nhận và trải nghiệm bởi cái ngã tách biệt hay cái ta ảo tưởng, chúng không có thật. Chúng chỉ xảy ra trong giấc mơ bởi cái tâm bị chia cắt hay cái tâm sai lầm. Đó chỉ là sự phóng chiếu của tâm đang ngủ. Điều đó không xảy ra trong sự thật, trong tâm thánh của ta.

-Đây là bài học ngắn nhưng rất mạnh mẽ nếu ta thực tập một cách đúng đắn. Trở lại với những gì chúng ta nghĩ đang làm chúng ta lo lắng và tất cả nguyên nhân mà ta gán cho chúng. Tôi không có tiền để trả tiền nhà, tôi bị đau ở lưng hay tôi không hòa hợp với bạn đời của tôi dù tôi đã cố gắng hết sức. Đây là những hình thức có vẻ là nguyên nhân nhưng những gì cái tôi không muốn ta biết là trạng thái cảm giác mà tâm trải qua và nghĩ rằng chúng là có thật. Bởi vì một cái tâm lo lắng không thể đến được nơi tĩnh lặng và có mặt trong hiện tại nơi sự thật có thể được nghe thấy.

-Vì vậy đó là sự thay đổi hoàn toàn hệ thống suy nghĩ. Trước đây ta nghĩ ta là ai, vấn đề là ở ngoài kia, nguyên nhân là ở ngoài kia, bây giờ ta xoay nó lại và nhận ra những gì ở ngoài kia chỉ kết quả của suy nghĩa của ta và lý do thực sự để ta lo lắng là vì ta thấy điều gì đó không có ở đó. Đây là cách để duy trì cái ngã này, nhưng đó không phải là ta thực sự. Do đó tất cả mọi lo lắng đều giống nhau vì có cùng mục đích này.

Bài 5: Ta không bao giờ khó chịu vì lý do ta nghĩ

1. Ý tưởng này, giống như ý tưởng trước, có thể được sử dụng với bất kỳ người nào, tình huống hay sự kiện nào mà anh em nghĩ đang gây đau đớn cho anh em. Áp dụng nó một cách cụ thể cho bất kỳ điều gì anh em tin là nguyên nhân khiến anh em khó chịu, sử dụng sự mô tả cảm giác đó bằng bất kỳ thuật ngữ nào có vẻ chính xác đối với anh em. Sự khó chịu có thể là sợ hãi, lo lắng, trầm cảm, lo âu, tức giận, hận thù, ghen tị hay bất kỳ hình thức nào, tất cả sẽ được coi là khác nhau. Điều này không đúng. Tuy nhiên, cho đến khi anh em học được hình thức không quan trọng, mỗi hình thức sẽ trở thành một chủ đề thích hợp cho các bài luyện tập trong ngày. Áp dụng cùng một ý tưởng cho từng hình thức riêng biệt là bước đi đầu tiên trong việc cuối cùng nhận ra tất cả chúng đều giống nhau.

2. Khi sử dụng ý tưởng cho ngày hôm nay cho một nguyên nhân được nhận thấy cụ thể về sự khó chịu dưới bất kỳ hình thức nào, hãy sử dụng cả tên của hình thức mà anh em thấy khó chịu, và nguyên nhân anh em gán cho nó. Ví dụ

Ta không tức giận với _________ vì lý do ta nghĩ.

Ta không sợ _________ vì lý do ta nghĩ.

3. Nhưng một lần nữa, điều này không nên thay thế cho những buổi thực tập trong đó anh em đầu tiên tìm kiếm trong tâm mình nguồn gốc của sự khó chịu mà anh em tin, và những hình thức khó chịu mà anh em nghĩ là kết quả.

4. Trong những bài tập này, hơn những bài tập trước, anh em có thể thấy khó để không phân biệt, và tránh xem một số chủ đề là quan trọng hơn so với những chủ đề khác. Có thể có ích khi phát biểu trước các bài tập:

Không có những khó chịu nhỏ. Tất cả chúng đều quấy rầy sự bình yên trong tâm ta như nhau.

5. Sau đó xem xét tâm của anh em có bất cứ điều gì đang làm anh em đau khổ không, bất kể anh em nghĩ nó đang gây ra cho anh em nhiều hay ít.

6. Anh em cũng có thể thấy mình ít sẵn sàng áp dụng ý tưởng trong ngày cho một số nguồn gốc được cho là gây buồn bực hơn so với những cái khác. Nếu điều này xảy ra, trước tiên hãy nghĩ về điều này:

Ta không thể giữ hình thức khó chịu này và bỏ những cái khác. Vì mục đích của những bài tập này, vì vậy, ta sẽ xem tất cả chúng như nhau.

7. Sau đó tìm kiếm trong tâm của anh em trong vòng một phút, và cố gắng xác định một số các hình thức lo lắng khác nhau đang làm phiền anh em, bất kể tầm quan trọng tương đối anh em có thể gán cho chúng. Áp dụng ý tưởng cho hôm nay cho từng cái một, sử dụng tên của cả nguồn gốc của sự khó chịu như anh em cảm nhận được, và cảm giác như anh em trải qua. Ví dụ khác là:

Ta không lo lắng về _________ vì lý do ta nghĩ.

Ta không chán nản về _________ vì lý do ta nghĩ.

Ba hoặc bốn lần trong ngày là đủ.

*Ghi chú: xem bài gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Bất cứ điều gì có cùng mục đích bất kể chúng mang hình thức như thế nào đều giống nhau. Tất cả sự khó chịu dưới bất kỳ hình thức nào và mức độ ra sao đều như nhau vì chúng đều làm xáo trộn sự bình yên trong tâm ta, ngăn cản tâm ta đạt đến trạng thái bình an nơi mà ta có thể lắng nghe sự thật.

-Tất cả những điều trong cuộc sống đang khiến ta đau khổ, chúng có thể có vẻ khác nhau, chúng có thể liên quan đến những người hoặc hoàn cảnh khác nhau, nhưng điều đáng chú ý là nó không bao giờ là về tình huống, không bao giờ liên quan đến người đó. Tất cả chúng đều có tác dụng giống nhau là giữ cho tâm ta luôn trong tình trạng bất ổn liên tục, ngăn cản sự bình an và ký ức về ta thực sự là gì. Đó là bức tranh lớn hơn mà bài học này muốn ta thấy. Đó là chức năng của cái tôi khiến chúng ta xa rời sự thật, không có sự bình an, niềm vui hay tình yêu thương. Thực sự là tất cả những điều này chỉ nhằm khiến chúng ta bận tâm đến ảo tưởng đến mức chúng ta không bao giờ cho phép có đủ thời gian và không gian hoặc sự bình yên và có mặt trong hiện tại.

-Ta nghĩ rằng nguyên nhân của những khó chịu trong ta là từ điều gì đó bên ngoài. Nhưng không có gì bên ngoài có thể làm ta khó chịu ngoại trừ chính suy nghĩ của ta.

-Những cảm giác khó chịu không bao giờ là chính đáng vì ta thực sự là gì không bao giờ bị ảnh hưởng bởi bất cứ điều gì. Khi ta lắng nghe cái tôi những cảm giác này là chính đáng vì cái tôi cho rằng ta là nạn nhân của thế giới bên ngoài.

-Sự tức giận không bao giờ là chính đáng nhưng sự tha thứ mới là chính đáng.