Bài 344: Hôm nay con học luật yêu thương; rằng những gì con cho anh em là món quà con tặng cho chính mình.

1. Đây là luật của Cha, thưa Cha, không phải luật của con. Con không hiểu cho đi nghĩa là gì, và nghĩ rằng nên giữ lại những gì con mong muốn cho riêng mình. Và khi con nhìn vào kho báu mà con nghĩ mình có, con nhận ra đó chỉ là một khoảng trống, nơi không có gì từng tồn tại, đang tồn tại hoặc sẽ tồn tại. Ai có thể chia sẻ một giấc mơ? Và ảo tưởng có thể mang lại điều gì cho con? Tuy nhiên người mà con tha thứ sẽ cho con những món quà vượt xa giá trị của bất cứ thứ gì trên trái đất. Hãy để những người anh em được con tha thứ lấp đầy kho báu của con bằng những báu vật của Thiên đường, thứ duy nhất là có thật. Như thế luật yêu thương được hoàn thành. Và thế là Con Chúa thức dậy và trở về với Người.

2. Chúng ta gần gũi nhau biết bao khi chúng ta đến với Chúa. Người gần gũi với chúng ta biết bao. Sự kết thúc của giấc mơ tội lỗi và sự cứu chuộc của Con Chúa đã đến rất gần.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Hôm nay ta đã học được quy luật của tình yêu thương rằng những gì ta cho anh em mình đều là món quà ta dành cho ta. Không thể rõ ràng hơn, phải không? Ta tặng anh ấy món quà của ta dành cho ta vì chúng ta là một. Trong một thời gian, chúng ta thực sự nghĩ rằng chúng ta đã tách biệt và chúng ta muốn tách biệt để ta có thể đổ lỗi cho anh em mình và giữ chúng ta tách biệt.

-Vì vậy, ta không nhận ra rằng niềm tin vào tội lỗi có trong ta mà ở trong anh ấy bởi vì ta đã đặt thứ của ta vào trong họ. Bây giờ chúng ta nhận ra rằng những gì ta đã làm với anh em ta, ta thực sự đã làm với chính mình. Vì vậy, khi ta tha thứ cho anh ấy, ta đang tha thứ cho chính mình. Tha thứ cho những gì ta đã đặt vào anh ấy và bản thân, hay đúng hơn đã đặt vào chính mình. Chúng ta đang xóa bỏ niềm tin vào sự tách biệt thông qua việc này.

-Vậy chúng ta đang cố gắng lấp đầy kho chứa của mình bằng thứ gì trong khi chúng ta nghĩ rằng chúng ta tách biệt nên trống rỗng và cố gắng hướng tới bên ngoài để lấp đầy sự trống rỗng bên trong. Nhưng tất cả những điều đó chỉ là ảo ảnh bởi vì ngoài kia chẳng có gì và chúng ta không phải là người tin rằng mình trống rỗng và rồi nhận ra không có gì đang xảy ra và chúng ta là tất cả. Và cái tôi luôn cho đi để có được mọi thứ nó cho đi, nghĩ ra một chuỗi kỳ vọng kèm theo các điều kiện, sự oán giận nếu nó không được đáp lại. Một thiết lập tổng thể, nhưng đó là cho đi và có được theo quy luật của cái tôi.

-Vì vậy, chúng ta không bao giờ biết cho đi là gì trong khi chúng ta bị ràng buộc như một cái tôi hoang đường. Nhưng bây giờ chúng ta quay lại và nhận ra ta và anh em ta là một. Những gì ta trao cho anh ấy là ta đang trao cho chính mình, những gì ta đang từ chối cho anh ấy, ta đang từ chối cho chính mình. Những gì ta lầm tưởng ta đã đặt vào anh ấy khi ta lấy lại điều đó cho chính mình và tha thứ cho nó, vì vậy chấp nhận sự vô tội của chính mình và rồi món quà vô tội đó đã được chia sẻ với một người anh em, sự kết nối, sự hợp nhất, sự vô tội từ đó được nhớ lại.

-Đó là một minh chứng tuyệt vời cho bài học này, quy luật của tình yêu thương. Ta chỉ có thể trao cho anh em mình những gì ta chấp nhận đầu tiên ở bản thân mình. Ta có phải là cái tôi không? Sau đó ta sẽ đưa ra phán xét tương tự cho anh ấy. Nếu ta thực sự là Christ và muốn biết rõ sự vô tội của mình thì đó là món quà ta tặng.