Ta đã cho mọi thứ ta thấy trong căn phòng này [trên con đường này, từ cửa sổ, ở nơi này] tất cả ý nghĩa mà nó có đối với ta.
1. Cách thực tập với ý tưởng này cũng giống như đối với ý tưởng đầu tiên. Bắt đầu với những thứ ở gần anh em, và áp dụng ý tưởng cho bất cứ thứ gì anh em nhìn thấy. Sau đó mở rộng phạm vi ra ngoài. Quay đầu để bao gồm bất cứ thứ gì ở hai bên. Nếu có thể, hãy quay lại và áp dụng ý tưởng đó cho những gì phía sau anh em. Giữ càng không phân biệt càng tốt trong việc lựa chọn đối tượng để áp dụng, Không tập trung vào bất cứ điều gì cụ thể, và đừng cố gắng bao gồm mọi thứ anh em nhìn thấy trong một khu vực nhất định, nếu không anh em sẽ gây căng thẳng.
2. Chỉ cần nhìn lướt qua dễ dàng và khá nhanh xung quanh anh em, cố gắng tránh lưa chọn theo kích thước, độ sáng, màu sắc, chất liệu, hay tầm quan trọng tương đối với anh em. Chọn các đối tượng đơn giản như anh em nhìn thấy chúng. Cố gắng áp dụng sự thực tập một cách dễ dàng như nhau cho một cái thân hay một cái nút, một con ruồi hay sàn nhà, cánh tay hay trái táo. Tiêu chí duy nhất để áp dụng ý tưởng cho bất kỳ điều gì chỉ đơn giản là mắt của anh em tình cờ nhìn thấy nó. Không cố gắng bao gồm bất cứ điều gì cụ thể, nhưng hãy chắc chắn rằng không có gì đặc biệt bị loại trừ.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
______________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Ý tưởng này thực sự gắn kết chặt chẽ với bài học đầu tiên, không có gì tôi thấy trong căn phòng này có ý nghĩa gì, tôi đã cho mọi thứ tôi thấy trong căn phòng này tất cả ý nghĩa mà nó có đối với tôi.
-Làm sao chúng ta biết được mọi thứ chúng ta nghĩ là gì. Bây giờ chúng ta nhận ra rằng mọi thứ mà ta nghĩ là ta biết đều dựa trên nền tảng giáo dục và kinh nghiệm trong quá khứ, tất cả đều ở trong quá khứ. Điều đó phụ thuộc vào quá khứ của chúng ta, những gì ta được dạy, những gì chúng ta trải qua, những gì chúng ta thấy bằng các giác quan của mình.
-Vì vậy, mọi thứ sẽ là trung tính cho đến khi chúng ta áp đặt ý kiến của chúng ta, phán đoán của chúng ta về nó dựa trên các giác quan. Chúng ta giải thích chúng dựa trên niềm tin vào sự tách biệt, niềm tin rằng mọi thứ ta nhìn thấy là có thật. Đó là điều mà cái tâm tách biệt, tâm của cái tôi muốn ta nhìn thấy và các giác quan là công cụ để thực hiện điều đó.
-Tuy nhiên có cách nhìn khác về mọi thứ mà không theo quá khứ của chúng ta, không theo ý muốn của cái tôi, đó là ta có thể chọn nhìn với Thánh Linh là người thầy trong tâm cho ta thấy sự thật mà không phải là sự phán xét của ta về nó dựa trên quá khứ. Thời gian chỉ là ảo tưởng.
-Nếu chúng ta thực sự muốn nhìn khác đi, ta phải từ bỏ những gì chúng ta nghĩ rằng chúng ta biết. Và đó là một quá trình lớn xuyên suốt khóa học. Đó thực sự là việc từ bỏ những suy nghĩ mà chúng ta nghĩ chúng ta biết, từ bỏ những phán xét của ta, từ bỏ ngay cả những gì ta rất chắc chắn và chỉ sẵn sàng nói rằng liệu có cách nào khác để nhìn nhận vấn đề này không. Và như vậy ta đang mời gọi Thánh linh là tâm đúng đắn của ta nhìn vào điều này và cho ta thấy những gì thực sự vượt ra ngoài nó.