Bài 357: Sự thật đáp lại mọi lời kêu gọi của chúng ta với Chúa, trước hết là bằng phép lạ, và sau đó trở lại với chúng ta để là chính nó.

1. Sự tha thứ, sự phản chiếu của sự thật, cho con biết cách ban phép lạ, và nhờ đó thoát khỏi nhà tù mà con nghĩ mình đang sống. Con thánh của Người được chỉ ra cho con, trước hết là nơi anh em con; sau đó trong con. Tiếng nói của Người hướng dẫn con kiên nhẫn lắng nghe Lời của Người, và cho đi như con nhận được. Và khi con nhìn vào Con của Người hôm nay, con nghe thấy Tiếng nói của Người hướng dẫn con tìm đường đến với Người, như Người đã định sẵn con đường ấy sẽ là:

“Hãy nhìn thấy sự vô tội của anh ấy, và con được chữa lành.”

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Từ sự thật trong tiêu đề bài học rất trừu tượng. Vì vậy, hãy thay thế bằng từ tha thứ. Sự tha thứ đáp lại mọi lời kêu gọi của chúng ta với Chúa. Đầu tiên đáp lại bằng những phép lạ và sau đó trả lại cho chúng ta để là chính nó. Và bây giờ chúng ta có thể mang nó về nhà, đưa nó vào trong. Và bây giờ nó thực sự hạ cánh, nó không còn trừu tượng. Đó là điều chắc chắn, đó là sự tha thứ ở lại trong tâm chúng ta để chúng ta giống như một hiện thân sống động của nhãn quan Christ hoặc một trạng thái tha thứ, để ta không tin vào bất kỳ ảo tưởng nào, nhưng ta đang bước đi với sự chắc chắn vì Thánh Linh ở trong tâm ta.

-Ta không cần phải thực hiện một quá trình tha thứ kéo dài. Những gì chúng ta làm là theo cách này, nếu chúng ta bị kích động trong thời điểm đó, chúng ta sẽ đi nói đây là cái tôi, không phải ta như là Christ và thừa nhận rằng chúng ta chấp nhận tình yêu thương mà chúng ta là như con Chúa trong khoảnh khắc đó, và khi chúng ta chấp nhận điều đó, chúng ta cũng chấp nhận sự bình an của Chúa, vì vậy điều đó có thể xảy ra ngay lập tức.

Hãy nhìn thấy sự vô tội trong anh em mình va ta được cứu. Hãy nhìn thấy Đấng Christ trong anh ấy và ta được chữa lành. Đó là quy luật cơ bản của nhận thức, nó nói lên mức độ mà ta coi trọng cảm giác tội lỗi ở mức độ đó ta sẽ nhận thức một thế giới trong đó tấn công và phòng thủ là chính đáng. Ở mức độ mà ta nhận ra tội lỗi là vô nghĩa, đổ lỗi là vô nghĩa, ở mức độ đó ta nhận thấy việc tấn công và phòng thủ là không thể biện minh được. Điều này hoàn toàn phù hợp với quy luật cơ bản của nhận thức là những gì ta tin đều ở đó và ta tin nó ở đó bởi vì ta muốn nó ở đó.

Bài 324: Con chỉ đi theo, vì con không muốn dẫn đầu.

1. Thưa Cha, Cha là Đấng đã ban cho con kế hoạch cứu rỗi. Cha đã đặt ra con đường con phải đi, vai trò con phải đảm nhận, và từng bước trên con đường được chỉ định của con. Con không thể lạc đường. Con chỉ có thể chọn đi lang thang một lúc, rồi quay lại. Tiếng nói yêu thương của Cha sẽ luôn gọi con trở về, và dẫn dắt bước chân con đi đúng hướng. Tất cả anh em con đều có thể đi theo con đường con dẫn dắt họ. Tuy nhiên, con chỉ đơn giản đi theo con đường đến với Cha, như Người đã hướng dẫn con và muốn con đi.

2. Vì vậy chúng ta hãy đi theo Đấng biết đường. Chúng ta không cần phải chần chừ, và chúng ta không thể lạc lối ngoại trừ một khoảnh khắc khỏi Bàn tay yêu thương của Người. Chúng ta cùng bước đi, vì chúng ta đi theo Người. Và chính Người là Đấng đảm bảo sự kết thúc chắc chắn, và sự trở về nhà an toàn.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Mỗi khoảnh khắc đều tươi mới, dễ chịu. Dường như có những thay đổi có thể xảy ra ngoài kia ở cấp độ hình thức và ta có thể sẽ có một chút lo lắng và một số điều không chắc chắn, nhưng ta tin cậy vào Chúa, Đấng luôn tốt lành và chỉ muốn cho ta hạnh phúc lớn nhất. Và ta không cần phải biết, ta sẽ không lên kế hoạch. Vì vậy bài học hôm nay hoàn hảo đến mức nào, ta chỉ đi theo vì ta sẽ không dẫn đầu vì Chúa biết khi nào ta dẫn đầu. Nó không tốt khi ta đang ngồi trên ghế của người lái và không tìm thấy nhiệm vụ và nó sẽ phản tác dụng. Vì vậy, ta giữ tay mình khỏi vô lăng và ngồi vào ghế trẻ em ở phía hành khách. Tại sao lại là trẻ em vì chúng hoàn toàn tin vào người lớn như chúng ta hoàn toàn tin vào Chúa.

-Tất cả những ai đi theo Người đều cùng nhau bước đi, tất cả đều được dẫn dắt bởi cùng một bàn tay yêu thương về cùng một nơi, một lối đi an toàn về nhà. Và đó là lý do tại sao theo đúng nghĩa đen chúng ta có thể đặt tương lai vào tay Chúa.

-Người đã vạch ra con đường mà chúng ta phải đi và vai trò mà chúng ta phải đảm nhận và mỗi bước đi trên con đường đã định của chúng ta và rằng chúng ta không thể lạc đường. Đây là lần đầu tiên ta nghe thấy Người rất cụ thể ở đây. Điều này lớn đến mức nào. Điều duy nhất chúng ta có thể làm là chúng ta có thể chọn để lãng phí.

-Nói cách khác, chúng ta có thể chọn đi đường vòng, đó là điều chúng ta thường làm, điều này cũng có thể được Thánh Linh định hướng lại. Không có gì phải cảm thấy tội lỗi cả, chúng ta luôn đi đường vòng. Đó là cách chúng ta học. Chúng ta học sự tương phản chói mắt. Những đường vòng mà chúng ta đi, chúng ta nghĩ rằng chúng ta có thể tự mình xoay sở mà không cần Ngài và những khoảng thời gian mà chúng tôi quay trở lại dưới sự bảo vệ của Ngài, chúng ta đi theo chiều dọc.

-Và như vậy ta có thể thấy mọi thứ đều hoàn hảo một cách thần thánh. Ngay cả những điều tưởng chừng như là đường vòng. Nhưng cuối cùng, ta có thể chọn đi lang thang một lúc rồi quay lại, có nghĩa là hành trình của đứa con hoang đàng đã được ấn định. Chúng ta sẽ luôn trở lại. Và nếu có bất kỳ nghi ngờ nào trong tâm rằng chúng ta muốn quay trở lại, chúng ta sẽ đi đường vòng. Và điều đó sẽ dạy chúng ta rằng nó sẽ không hiệu quả với ta. Nó sẽ không mang lại cho ta những gì ta muốn. Không có thành công ở đó. Và chúng ta trở lại tốt hơn vì đã học được thông qua việc học tương phản những gì chúng ta không muốn.