Bài 343: Ta không được yêu cầu phải hy sinh để tìm thấy lòng thương xót và sự bình an của Chúa.

1. Chấm dứt khổ đau không thể là mất mát. Món quà của mọi thứ chỉ có thể là lợi ích. Cha chỉ cho đi. Cha không bao giờ lấy đi. Và Cha đã tạo dựng nên con để giống như Người, nên sự hy sinh là điều không thể đối với con cũng như với Người. Con cũng phải cho đi. Và vì vậy mọi thứ được ban cho con mãi mãi. Như con được tạo nên, con vẫn vậy. Con của Người không thể hy sinh, vì anh ấy phải trọn vẹn, có chức năng hoàn thiện Người. Con trọn vẹn bởi vì con là Con của Người. Con không thể mất mát, vì con chỉ có thể cho đi, và mọi thứ đều là của con mãi mãi.

2. Lòng thương xót và sự bình an của Chúa được ban tặng. Sự cứu rỗi không có giá. Đó là món quà phải được cho và nhận một cách tự do. Và đó là điều chúng ta sẽ học ngày hôm nay.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự hy sinh là không thể đối với ta vì ta được tạo nên giống như Người, ta chỉ cho đi và mọi thứ vĩnh viễn là của ta vì cho và nhận là một. Con Chúa không thể hy sinh vì Con Chúa là toàn thể. Điều này trái ngược hoàn toàn với cái tôi nhận thức rằng khi ta cho, ta sẽ mất.

-Khi chúng ta cho đi, chúng ta chứng minh với bản thân rằng chúng ta có và duy trì ý tưởng rằng chúng ta dư dả. Đó là lý do tại sao chúng ta được ban cho mọi thứ từ Chúa. Chúng ta là suối nguồn bên trong chảy không ngừng nghỉ vì chúng ta được ban tặng một cách tự do.

-Vai trò của chúng ta là cho đi, là mở rộng tình yêu thương. Đó là cách Chúa tạo ra chúng ta. Đó chính xác là toàn bộ mục đích của sự hiện hữu của chúng ta. Và đó là lý do tại sao Ngài nói, hãy ban phát một cách hào phóng cho anh em của mình, đáp lại mọi lời kêu gọi yêu thương bởi vì ta là tình yêu thương. Và đó là cách mà cuối cùng chúng ta sẽ chấp nhận mình là tình yêu thương.

-Ta không phải là cái tôi là sự sợ hãi và tội lỗi. Cái tôi là cơ chế để có được mà không cho đi, dựa trên niềm tin vào sự thiếu thốn và tội lỗi. Ta có mọi thứ vì ta là mọi thứ. Cho đi là niềm vui lớn nhất của ta, vượt lên trên lợi ích của cái ngã. Đó là sự chuyển đổi từ việc nhận sang cho đi sự phụng sự của Chúa.

Bài 330: Ta sẽ không làm tổn thương chính mình nữa hôm nay.

1. Hôm nay chúng ta hãy chấp nhận sự tha thứ là chức năng duy nhất của mình. Tại sao chúng ta lại tấn công tâm của mình, và gieo rắc cho chúng những hình ảnh đau đớn? Tại sao chúng ta lại dạy chúng rằng chúng bất lực, khi Chúa ban sức mạnh và Tình yêu thương của Người, và bảo chúng lấy đi những gì vốn thuộc về chúng? Tâm sẵn sàng chấp nhận những món quà của Chúa đã được phục hồi tinh thần, và mở rộng sự tự do và niềm vui của nó, cũng như Ý Chúa hợp nhất với ý muốn của nó. Ngã mà Chúa tạo dựng không thể phạm tội, và do đó không thể khổ đau. Hôm nay chúng ta hãy chọn Ngài là Bản thể của chúng ta, và nhờ đó thoát khỏi mãi mãi mọi thứ mà giấc mơ sợ hãi dường như mang đến cho chúng ta.

2. Thưa Cha, Con của Cha không thể bị tổn thương. Và nếu chúng con nghĩ rằng mình khổ đau thì chúng con không biết Danh tính duy nhất mà chúng con chia sẻ với Người. Chúng con muốn trở lại với Danh tính đó hôm nay, để được giải thoát mãi mãi khỏi mọi lỗi lầm của chúng con, và được cứu khỏi những gì chúng con nghĩ mình là.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ngã mà Chúa tạo dựng, đó là chúng ta, thì không thể phạm tội và do đó không thể khổ đau. Như vậy rõ ràng là cách duy nhất chúng ta có thể đau khổ là nếu chúng ta tin tưởng rằng chúng ta đã phạm tội vì chúng ta tin rằng chúng ta đã tách rời khỏi Nguồn của mình, với Cha và anh chị em của chúng ta.

-Vì vậy, trong áp dụng, chúng ta tin rằng mình đã phạm tội nếu chúng ta tin rằng chúng ta đã tạo ra cái ta huyễn ảo và coi đó chính là chúng ta. Vì vậy, nhân dạng như một cái ta không có thật là sự chấp nhận rằng sự tách biệt đã xảy ra, điều mà cái tôi gọi là tội lỗi, có thể bị trừng phạt bằng cái chết. Đó là lý do tại sao chức năng duy nhất của chúng ta là tha thứ? Bởi vì sự tách biệt đó chưa bao giờ xảy ra và dường như chỉ xảy ra trong tâm đang ngủ. Chỉ thế thôi. Vì vậy, khi chúng ta đồng nhất với Ngã thánh, chúng ta không thể nào chịu khổ đau được.

-Hãy để chúng ta lựa chọn ngày hôm nay. Đó luôn luôn là một sự lựa chọn. Chúng ta không bao giờ là nạn nhân, chúng ta luôn đưa ra quyết định để trả lời câu hỏi ta là gì? Ta sẽ không biết về chính mình nếu ta nghĩ rằng ta là cái ngã hoang đường. Đó là một sự lựa chọn để không biết chính mình như ta là. Điều đó dẫn đến niềm tin vào sự tách biệt và mọi đau khổ đều phải phát sinh, bởi vì sự tách biệt đó khỏi cái gì? Khỏi sự sống vĩnh cửu, khỏi tình yêu thương hoàn hảo, khỏi tất cả sự thật mạnh mẽ. Chỉ cần đến với nhau một lần nữa và với lòng biết ơn biết được câu trả lời của Chúa cho câu hỏi về sự tách biệt là điều không thể tưởng tượng được, không thể xảy ra được.

-Hãy biết chính mình. Đó là sự lựa chọn trong từng khoảnh khắc.